Kiếm Tiền Nhờ Rút Thẻ Ở Thập Niên 90

21.

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hễ ngang qua là cô cất tiếng rao, lúc vắng khách thì nghỉ. Làm việc gì cũng chẳng hề dễ dàng, nhưng nhờ trải nghiệm từ hai kiếp nên Mạc Cấm kiên nhẫn.

Đợi thêm vài phút, cuối cùng cũng một tiến gần xem thử tiện tay mua mười viên. 

Sau khi mở hàng, những vị khách khác vốn dĩ đang tò mò nhưng dám quyết định cũng bắt đầu cuốn theo mà hào hứng đặt mua.

Chỉ trong thoáng chốc, cô bán mấy đơn hàng liên tục. Công việc kinh doanh của Mạc Cấm xem như khởi đầu thuận lợi.

Hôm nay cô hơn 300 viên, khi chia cho hàng xóm ở lầu một ít và bán một đợt, cô nhẩm tính còn hơn 300 viên một chút. Giờ bán thêm hơn 100 viên nữa, cô cảm thấy đây là một khởi đầu thuận lợi.

Khách cứ đến theo từng đợt, khi tiễn đợt khách , Mạc Cấm một thời gian rảnh rỗi.

lúc , chẳng từ một đứa bé chạy đến, cứ sạp của Mạc Cấm chăm chú những viên bánh trôi mà lời nào. 

Mạc Cấm vốn thiện cảm với trẻ con nên mỉm hỏi: “Này nhóc, em gì ở đây thế? Có ăn ? Sáu hào một viên nhé.”

Đứa trẻ ngẩng đầu Mạc Cấm, đôi mắt ánh lên vẻ mong chờ. Đôi bàn tay nhỏ lem luốc thọc túi quần tìm kiếm, dường như lôi sáu hào, nhưng quần áo bé rách rưới chỗ chỗ , trông chẳng giống tiền trong túi.

Cậu bé tỏ vẻ thất vọng chằm chằm khay bánh. Nhìn vóc dáng nhỏ thỏ thọt của đứa trẻ, Mạc Cấm khỏi mủi lòng: “Khách hàng mới thể ăn thử một viên miễn phí đấy.”

Nghe Mạc Cấm , đứa bé mừng rỡ mặt, l.i.ế.m môi cô như để xác nhận xem thật

Mạc Cấm chủ động gắp một viên bánh bỏ túi đưa cho bé: “Em ăn thử xem vị thế nào, nếu thấy ngon thì đến mua.”

Cậu bé nhận lấy viên bánh, nở một nụ thật tươi nhanh ch.óng chạy biến mất.

Mạc Cấm chỉ coi đây là một chuyện nhỏ nên để tâm, chi phí một viên bánh cũng chẳng đáng là bao, tặng một viên cũng vấn đề gì.

Chẳng mấy chốc, một nhóm khách mới kéo đến. 

Lần là một gia đình, dẫn con chợ mua thức ăn. Mạc Cấm đoán chừng giờ chắc là lúc trẻ con tan học.

Trẻ con luôn niềm khao khát vô hạn với những món đồ ăn nhiều năng lượng như bánh trôi gạo nếp. Thấy sạp bánh trôi viên, một cô bé buộc tóc đuôi ngựa hai bên lập tức khựng chịu tiếp.

“Mẹ ơi, mua cho con cái , trông ngon quá ạ!”

Cô bé buộc tóc hai bên khéo nũng, cứ quấn lấy nhõng nhẽo cho bằng , khiến đành rút tiền mua cho cô bé. 

Khi cầm viên bánh gạo tay, cô bé lộ rõ vẻ kinh ngạc. Cô bé đưa tay bóp nhẹ một cái, lớp vỏ bột khi chiên vàng trở nên giòn rụm, khi ấn xuống thì lớp vỏ bên ngoài nứt , phần bánh trôi bên trong mềm dẻo tràn ngoài.

Cảm giác khi ăn bánh trôi viên giống với những viên phô mai . Tuy nhiên, nhờ đặc tính tự nhiên của bánh trôi nên khi c.ắ.n , ngoài sự dẻo mềm còn chút dai giòn, khiến việc nhai trở nên thú vị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiem-tien-nho-rut-the-o-thap-nien-90/21.html.]

Bỏ một viên bánh nhỏ miệng, c.ắ.n tan lớp vỏ giòn rụm bên ngoài, thực khách sẽ cảm nhận sự mềm mại, mượt mà và dẻo dai của bánh gạo. Nhai vài miếng, hương vị đậu xanh thơm lừng đậm đà lan tỏa khắp khoang miệng, càng ăn càng ghiền, cảm giác vô cùng phong phú.

Ở huyện nhỏ hiếm khi đồ ăn vặt, quanh quẩn cũng chỉ mấy món quen thuộc. Với những đứa trẻ vốn thiếu thốn quà bánh, một miếng bánh viên thế quả thực là món quà mới lạ thỏa cơn thèm.

“Chị ơi, bánh chị ngon quá, con ăn thêm mười viên nữa luôn.”

Hai lọn tóc đuôi ngựa đung đưa theo từng cử động của cô bé, Mạc Cấm : “Ngày thường ăn nhiều quá , để bụng ăn cơm nữa nhé.”

“Vâng ạ, con sẽ lời chị!” Cô bé những viên bánh trong tay thêm: “Con ăn một chút thôi, còn để dành chia cho ông bà nữa ạ!”

Người vỗ nhẹ vai cô bé, dở dở : “Con chỉ giỏi hứa thôi, tí nữa ăn thấy ngon quá quên ngay cho mà xem.”

Mạc Cấm mỉm tiễn cô bé rời . Chẳng mấy chốc vài phụ dẫn theo con nhỏ ghé mua. Họ sợ trẻ con ăn nhiều quá sẽ đầy bụng nên ban đầu chỉ mua thử hai ba viên, thấy vị cũng nên mua thêm một phần nữa.

Nhờ sự “ủng hộ” của đám trẻ , bánh trôi viên của Mạc Cấm quả nhiên bán hơn nửa. Nhìn đồng hồ, cô đoán chừng đến chập tối là thể bán hết sạch.

lúc vắng khách, một đứa bé khác chạy , rụt rè hỏi Mạc Cấm: “Chị ơi, khách mới ở đây ăn thử một viên ạ?”

Giọng cô bé nhỏ nhẹ, Mạc Cấm suýt chút nữa rõ.

“Ừ, mà em ai thế?”

Nghe câu hỏi của Mạc Cấm, cô bé bỗng trở nên lúng túng, cúi gằm mặt xuống, đôi mắt lấm lét sang hướng khác chứ dám trả lời.

Mạc Cấm thật sự nỡ cô bé tội nghiệp như , liền mỉm : “ , ở đây đúng là quy định đó.” Đối với những cô bé nhỏ nhắn thế , cô luôn phần bao dung hơn. Mạc Cấm nhanh nhẹn đóng gói một viên bánh đưa cho cô bé.

Cô bé viên bánh chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn cầm lấy nhanh chân chạy mất hút. 

Mạc Cấm tò mò theo hướng cô bé chạy , lẳng lặng đậy khay bánh, tiếp tục đợi vị khách tiếp theo.

Sau khi tiễn thêm một tốp khách mua xong, một đứa trẻ nữa chạy đến. 

Khi đứa trẻ thứ ba xuất hiện với ý định tương tự, Mạc Cấm bật .

“Tiếc quá, bánh của chị bán hết sạch . Nếu em ăn thì mai nhớ đến sớm nhé.” Nói xong, cô còn thêm một câu: “ ăn thì em nhớ mang theo tiền nha. Chị tặng em một viên , dù em bộ đồ khác thì chị vẫn nhận đấy.”

Bị lật tẩy, đứa trẻ đỏ bừng mặt, nhanh ch.óng chạy mất dạng.

Một bác bên cạnh thấy lập tức bảo với Mạc Cấm: “Hai đứa nhỏ đó sống quanh đây thôi, gia cảnh khó khăn lắm. Ở nhà chỉ còn mỗi ông bà chăm sóc, mà già thì mải kiếm tiền chẳng mấy khi dạy bảo nên chúng cứ chạy rông khắp nơi, gặp ai cũng xin đồ ăn chứ chịu trả tiền. Không ít mới đến đây bày hàng đầu đều chúng lừa cả .”

Mạc Cấm xong chỉ mỉm . Cô trò chuyện thêm vài câu với bác thì mới đây bác cũng từng chúng lừa xin rau củ. Người lớn trong nhà thấy trẻ con mang đồ ăn về thì cho rằng vớ món hời, nên càng khuyến khích chúng .

Bạn cần đăng nhập để bình luận