kỹ thuật bao giờ cũng thắng sức bền, Mạc Cấm khóa c.h.ặ.t một tay bà tiếp tục bẻ ngược tay xuống. Lưu Phượng Nhã đau đớn kêu oai oái, đổ nhào về phía , Mạc Cấm cũng theo đà đó vật bà xuống đất.
Dân làng thấy hai giằng co dữ dội lập tức vội vã lao can ngăn.
Lưu Phượng Nhã ngờ Mạc Cấm dám đ.á.n.h trả , bà tức đến đỏ cả mặt, miệng vẫn ngừng c.h.ử.i bới: “Mày học cái thói côn đồ đó ở hả? Tao là mày đấy! Mày dám tay với cả ruột ?”
Mạc Cấm đó bà trừng trừng. Đôi mắt vốn dĩ nét sắc sảo của cô lúc khiến đối diện rùng .
Cô gằn giọng: “Bà xứng .”
lúc đó Tiểu Lưu lái xe tới nơi. Chứng kiến cảnh tượng , khỏi thấy chạnh lòng. Ở thời đại , dù cha sai trái đến thì phận con vẫn giữ đạo hiếu, nhưng chứng kiến sự quá quắt của , hiểu vì đứa trẻ uất ức đến .
Thím Trương thấy Tiểu Lưu đến thì giục Tôn Bạch San: “Đi mau , kẻo chuyện vỡ lở thì khổ, bà Lưu Phượng Nhã thế là bắt bằng con bé đấy.”
Tôn Bạch San bừng tỉnh, bà vội vàng chạy nhà dẫn em thứ hai và em út đường vòng từ cửa đường lớn để tránh Lưu Phượng Nhã thấy.
Bà cứ nghĩ mấy đứa trẻ dám xa nên chỉ thi thoảng mới sang tìm, bà ngờ rằng Mạc Cấm dám dắt díu lên tận huyện.
Tiểu Lưu sẵn tay lái, thấy cô Tôn chạy tới vội giúp bà xếp hành lý cốp xe giục lên xe ngay để đón Mạc Cấm luôn.
Họ chờ một lúc lâu thì Mạc Cấm mới bước tới. Cô mỉm áy náy với Tiểu Lưu: “Để xem kịch thế , em thực sự xin .”
“Cha sinh và nuôi nấng cũng chẳng dễ dàng gì, dù họ sai thì cũng nên tuyệt tình đến mức đó.”
Mạc Cấm Tiểu Lưu, môi vẫn nở nụ nhạt, Tôn Bạch San bên cạnh nhịn mà thốt lên: “Bà xông định lôi cổ con bé , nếu thực sự bắt về thì liệu nó còn cơ hội thoát nữa ?”
Tiểu Lưu há hốc mồm định gì đó nhưng thôi.
“Em hiểu mà, cảm ơn Lưu. Ai với em, em sẽ báo đáp gấp trăm , còn ai đẩy em hố lửa thì nhất định em chịu thiệt . Anh và em vốn chẳng thiết gì nhưng vẫn hết lòng giúp đỡ, ơn nghĩa em sẽ khắc cốt ghi tâm.”
Tiểu Lưu gật đầu, Mạc Cấm là thấu tình đạt lý nên thêm nữa. Tuy sẵn lòng giúp một tay, nhưng chuyện gia đình mỗi thì kẻ ngoài cuộc vốn chẳng thể nào can thiệp hết .
Chiếc xe nhanh ch.óng lăn bánh, trong làng vẫn còn những tiếng cãi vã ồn ào. Tiếng Lưu Phượng Nhã đang đấu khẩu với đàn bà góa trong làng Lâm Tây. Tiếng c.h.ử.i bới “đồ đàn bà chồng”, “đồ ghẻ bán con”... dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Mạc Cấm xe, tay ôm em thứ hai và em út đang tiến gần về phía huyện.
Cô mỉm em út: “Chị thuê nhà , tận ba phòng cơ. Cô một phòng, em và chị tư một phòng nhé, chịu nào?”
Chương 9: Căn nhà mới ở huyện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiem-tien-nho-rut-the-o-thap-nien-90/18.html.]
Đôi mắt cô em út sáng rực lên, cô bé kích động gật đầu lia lịa: “Dạ!”
Sau 40 phút di chuyển, cả nhà mặt chân khu chung cư.
Tiểu Lưu còn nhiệt tình giúp các cô cháu khuân vác hành lý lên lầu.
Mạc Cấm cảm thấy ngại, cô liên tục gửi lời cảm ơn và ngỏ ý: “Anh Lưu, khi nào rảnh thì dẫn cả chị nhà sang đây dùng bữa cơm mật nhé? Chẳng tốn kém gì , coi như là bữa tiệc tân gia vì ở đây tụi em cũng chẳng thích nào cả.”
Tiểu Lưu thì gật đầu: “Cũng , chuyển sang nhà mới đúng là nên ăn bữa cơm tân gia. Để xem nào, ngày , tối ngày rảnh sẽ đưa chị nhà qua đây ăn bữa cơm mật với mấy đứa.”
Sau khi tiễn Tiểu Lưu về, Mạc Cấm phòng. Cô thấy cô Tôn, em hai và em út đều đang giữa phòng khách mà động đậy, vẻ như vẫn nên gì.
“Nhà rộng lắm đúng ạ?”
Tuy đây là một căn nhà cũ, thuộc ít những tòa chung cư lâu đời của huyện, nhưng cái giá thuê rẻ và hàng xóm xung quanh chủ yếu là già nên an ninh.
Nhìn từ cửa sổ ngoài là những cây đại thụ bao nhiêu năm tuổi. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, gió nhẹ thổi qua tạo cảm giác dễ chịu. Mạc Cấm cực kỳ ưng ý với môi trường sống .
Cô dẫn tham quan một vòng để quen với gian mới.
Căn hộ rộng 100 mét vuông. Từ cửa chính bước là một lối nhỏ dẫn bếp, sâu trong là khu vực bàn ăn và phòng khách. Đồ nội thất ở đây vẫn còn nguyên, nhưng đồ điện máy thì chủ nhà mang hết .
Hướng nhà , chỉ cần mở cửa sổ là ánh sáng và gió trời lùa tận phòng, mùa hè ở phòng khách cũng nóng. Đối diện bếp là hai phòng ngủ, bên phòng khách là phòng dành cho khách và nhà vệ sinh. Bốn ở đây thì là vô cùng rộng rãi.
Mạc Cấm bảo cô Tôn ở phòng ngủ chính vì phòng rộng nhất, nhưng bà Tôn Bạch San lắc đầu: “Căn nhà là cháu thuê, cháu nên ở phòng rộng nhất mới đúng.”
“Cô ơi, cô đừng tranh với cháu gì. Sau nếu em lớn về chơi ở thì em sẽ ngủ cùng cô vì phòng rộng. Cháu thì gian riêng tư một chút nên cháu sẽ ở căn phòng cạnh nhà vệ sinh, diện tích đó với cháu là khéo ạ.”
Thấy Mạc Cấm kiên quyết, Tôn Bạch San đành đồng ý.
Còn em thứ hai và em út thì ở chung một phòng. Hiện tại các em còn nhỏ nên ở là , lớn hơn một chút thì thể kê giường tầng cho thoải mái.
Chủ nhà khi cũng dọn dẹp sơ qua, nhưng vốn là ưa sạch sẽ, Tôn Bạch San vẫn lấy một chiếc thùng, xé mấy bộ quần áo cũ giẻ lau để lau chùi bộ căn nhà thêm nữa. Em thứ hai và em út cũng lăng xăng chạy giúp một tay.
Mạc Cấm tham gia quét dọn mà tranh thủ khảo sát xung quanh xem chợ b.úa ở để chuẩn mua đồ nấu cơm chiều và sắm sửa vật dụng thiết yếu cho mấy ngày tới.
Thời chỉ đường điện thoại nên tìm chợ thì hỏi đường.
May mắn là quanh đây già sinh sống, thấy Mạc Cấm bước , một bà cụ chủ động bắt chuyện: “Ơ, cô bé , bà thấy cháu bao giờ nhỉ? Hình như cháu từ nhà ông Cao , là họ hàng ?”