Bà cụ chứng kiến cảnh đó thì lòng bỗng trào dâng niềm thương cảm: “Con cái bà về đây, tụi nó cứ đòi đưa bà lên thành phố ở cùng. bà sống ở đây mấy chục năm , chẳng đành lòng bán cái nhà cũ . Các cháu cứ ở đây , tiền nong nhà cửa bà cũng cần .”
Mạc Cấm nhận quá nhiều ân tình nên mắc nợ thêm nữa, cô chân thành đáp: “Bà ơi, cháu cảm ơn lòng của bà, nhưng nếu bà lấy tiền thì cháu áy náy lắm ạ.”
“Ôi dào, trẻ tuổi các cháu bây giờ mà khách sáo thế, một con gái vất vả lắm chứ đùa .”
“Bà ơi, nếu cháu trả tiền cho bà thì chúng sẽ ký kết hợp đồng thuê nhà đàng hoàng. Sau nếu bà lấy nhà thì cứ theo đúng thỏa thuận trong hợp đồng mà , như sẽ tránh những tranh chấp đáng về ạ. Cháu nhận tấm lòng của bà, nhưng cứ công tư phân minh một chút thì sẽ cho cả hai bên ạ.”
Bà cụ cãi thắng cái miệng nhanh nhảu của Mạc Cấm, cuối cùng đành đồng ý mức giá thấp nhất là 38 đồng tiền thuê mỗi tháng.
Vì ở huyện nhỏ tiệm in ấn nên Mạc Cấm tự tay một bản hợp đồng, hai bên ký tên và mỗi giữ một bản. Bà cụ thấy chuyện khá mới lạ nên khi ký tên còn các điều khoản mấy .
Khi trao tiền và nhận chìa khóa, lòng Mạc Cấm mới thực sự nhẹ nhõm. Bất kể nhà lớn nhỏ, chỉ cần một nơi dừng chân là chuyện sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Mấy chị em trò chuyện với bà cụ thêm một lát mới rời .
Tiểu Lưu còn đưa em lớn gặp của để tìm việc.
Mạc Cấm sang cảm ơn Tiểu Lưu: “Lát nữa dù việc bên của thành , em nhất định mời một bữa cơm. Cả buổi chiều nay vất vả chạy ngược chạy xuôi vì tụi em, tốn bao nhiêu là thời gian .”
“Ôi dào, gì chứ? Đằng nào thì cả ngày cũng lái cái xe chạy suốt mà. Xe công nên cũng tính là lãng phí gì .” Tiểu Lưu hạ thấp giọng đùa câu cuối.
Mạc Cấm cũng bật theo: “Dù tốn sức thì em cũng vẫn cảm ơn chứ, nếu giới thiệu thì tụi em thuê căn nhà rẻ mà thế .”
Thực bữa cơm đó ăn thế nào quan trọng, nhưng tấm lòng cảm ơn thì nhất định .
Tiểu Lưu dừng xe dẫn hai chị em một khu chung cư.
Bên trong là những dãy biệt thự độc lập san sát , còn cả một công viên nhỏ. Khu ngay cả khi so với tiêu chuẩn đời của Mạc Cấm thì vẫn coi là , chỉ thoáng qua cũng cảm nhận môi trường sống vô cùng tuyệt vời, giá cả chắc chắn hề rẻ.
So với căn phòng cũ cô thuê, nơi đẳng cấp hơn hẳn.
Tiểu Lưu dừng căn nhà thứ tư, gõ cửa. Một phụ nữ nhanh ch.óng xuống mở cửa, thấy Tiểu Lưu thì mỉm chào hỏi: “Ôi, chú tới đây?”
Ánh mắt bà dời sang Mạc Cấm và em lớn, cô chỉ tay hỏi Tiểu Lưu: “Hai đứa nhỏ là...?”
Tiểu Lưu đáp: “Dạo chẳng hỏi chỉ em tìm giúp việc đó ? Hai đứa nhỏ ngoan, chịu thương chịu khó nên em dắt tới giới thiệu với chị đây.”
Người phụ nữ nọ đ.á.n.h giá Mạc Cấm và em lớn một lượt, vẻ mặt chút hài lòng: “Chị cần chăm sóc trẻ nhỏ một chút, mấy cô bé trẻ măng thế thì gì mà ?”
Em lớn lập tức tiến lên một bước, sốt sắng : “Em ạ, em chăm trẻ mà, em từng chăm ba đứa nhỏ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiem-tien-nho-rut-the-o-thap-nien-90/16.html.]
Người phụ nữ thì xua tay, rõ ràng là tin lời cô bé . Cô định từ chối thì tiếng trẻ con thét gián đoạn.
Cô thở dài vội vàng chạy bế đứa bé lên. Cho b.ú bé chịu uống, kiểm tra tã cũng ướt, cô đành bế con dỗ dành như khi.
Người phụ nữ mệt mỏi rã rời vì tiếng của con. lúc đó em lớn tiến gần, đứa bé hiệu cho hãy giao bé cho .
Thật kỳ lạ, ngay khi em lớn bế đứa trẻ lòng, tiếng lập tức im bặt.
Thân hình cô bé tuy nhỏ nhắn nhưng bế đứa trẻ vững vàng, tư thế học lâu mới thạo, chứng tỏ cô bé chuyên nghiệp.
Thấy đứa trẻ nín, em lớn định trả cho , nhưng mới đổi tay là bé thét lên. Người hoảng hốt, vội vàng nhét đứa nhỏ lòng em lớn.
Cô Bà bảo: “Xem cô bé duyên với con chị thật, cứ hễ nó bế là bé nín.”
Em lớn dỗ dành một lúc, đứa trẻ nhanh ch.óng ngủ , cô bé lập tức đặt bé lên giường.
“Được , duyên với con chị như thì em cứ ở đây việc . Trước đó chị với Lưu là mười hai đồng một ngày, em chứ?”
Em lớn nắm c.h.ặ.t hai tay, xúc động phụ nữ gật đầu lia lịa: “Em ạ, mười hai đồng, bao ăn ở đúng chị?”
“ thế. chị nhé, em sẽ ba ngày thử việc. Trong ba ngày đó chị sẽ xem em lụng , nếu thì giữ em ở lâu dài, còn thì chị kết toán lương ba ngày đó em nghỉ.”
Em lớn quả quyết: “Dạ, em nhất định sẽ thật ạ.”
Tiểu Lưu thấy chuyện thỏa thì vui mừng: “Tốt quá , mức lương thực sự là cao đấy, nếu mà chăm trẻ thì cũng tranh việc đầu tiên.”
Người trẻ bật : “Vậy thì chú tập tành chăm con dần là , chẳng vợ chú cũng sắp sinh ?”
“Dạ đúng , nhà em cũng sắp đón thành viên mới, điều em chẳng điều kiện để thuê giúp việc cho vợ như chị, nên chắc chắn là em phụ giúp nhà em nhiều hơn .”
Hai trò chuyện thêm vài câu xã giao Tiểu Lưu xin phép về.
Em lớn ở đó, bắt đầu ngày việc đầu tiên. Đến sáng ngày thứ tư cô bé sẽ nhận chính thức . Vì từ bé đến giờ bao giờ rời xa Mạc Cấm nên lúc chia tay, cô bé cầm nước mắt.
Mạc Cấm đưa tay ôm lấy em gái: “Đừng sợ, em cứ yên tâm việc ở đây, đừng lo cho chị và hai em ở nhà, chị sẽ lo liệu thỏa hết.”
Cái ôm đó mang sức mạnh lớn.
Nguyên chủ tuy vốn dĩ cũng quan tâm đến mấy đứa nhỏ, nhưng đây từng gần gũi như thế , khiến mấy chị em cảm thấy thuộc chút lạ lẫm.
Kể từ khi Mạc Cấm xuyên tới, cô thường xuyên ôm ấp các em, khiến tính cách của ba cô bé dần trở nên hoạt bát và tự tin hơn.