Tôn Bạch San xếp hàng đăng ký tan rời khỏi xưởng. Vừa đến cửa, bà thấy ba bóng dáng quen thuộc chờ trong đám đông.
“Sao mấy đứa đến đây? Đêm hôm thế an chút nào .”
Đèn đường ở huyện tuy thưa thớt nhưng vẫn sáng hơn ở trong thôn nhiều, dù việc mấy cô gái trẻ ngoài buổi đêm vẫn khiến bà lo lắng.
Mạc Cấm mỉm : “Cháu thấy lo cô về một an nên qua đón, hai đứa nhỏ cũng chịu yên ở nhà nên đòi theo, thế là cháu dắt luôn.”
Em thứ hai đúng lúc xen : “Chúng cháu lo cho cô mà, chị cả việc trong xưởng vất vả lắm ạ.”
Tôn Bạch San lời của cô bé: “Không vất vả , chỉ là cô quen tay thôi, vẫn còn nhẹ nhàng hơn ruộng nhiều.”
Bốn cô cháu cùng bộ về.
Em thứ hai tò mò hỏi đủ thứ về công việc trong xưởng, Tôn Bạch San kiên nhẫn giải đáp từng chút một. Tiếng vui vẻ vang lên suốt dọc đường về đến căn nhà thuê.
Hai đứa nhỏ rủ tắm, Mạc Cấm và Tôn Bạch San phòng khách trò chuyện.
“Công việc ở xưởng chắc chắn dễ dàng gì, cô vất vả ạ.”
“Cháu là chứ? Không vất vả , ai cũng vì cuộc sống hơn mà cố gắng thôi. Ban đầu cô cứ nghĩ ở trong thôn tự trồng trọt nuôi là tốn sức, giờ mới thấy thế chẳng mệt bằng. Làm ruộng cực khổ mà chẳng để dành bao nhiêu, còn ở xưởng, cô thạo việc một tháng kiếm bốn năm trăm đồng đấy. Cô tính , một tháng cô thể dư hơn nửa, một năm là để dành năm sáu nghìn đồng, hơn ruộng nhiều!”
Công việc ở xưởng tẻ nhạt nên thường tán gẫu cho khuây khỏa. Tôn Bạch San vốn kinh nghiệm tiếp xúc với khác khi ở vườn ươm, nên khi trò chuyện với Lý Yến Hồng bà nắm bắt sơ bộ tình hình. Dù đối phương quá chi tiết nhưng bà cũng đại khái tính toán thu nhập.
Mạc Cấm mỉm gì. Lúc Tôn Bạch San mới sực nhớ : “Dạo cứ bận bịu suốt cô kịp với cháu, căn nhà là cháu thuê, giờ cô cũng ở đây thì cùng đóng tiền nhà mới đúng.”
Bà lấy một xấp tiền nhét tay Mạc Cấm: “Đây là tiền còn từ đợt cháu vườn ươm, cô vốn định giữ hộ cháu khi nào cháu thì đưa một thể, ngờ cùng với cháu thế nên suýt quên mất.”
Mạc Cấm định đẩy nhưng Tôn Bạch San trừng mắt cô tiếp: “Không cháu định đồ ăn bán ? Cô thấy ngoài đường đẩy xe nhỏ bán đấy, cháu cũng kiếm một cái mà .”
Nghe cô út , Mạc Cấm lẳng lặng nhận lấy tiền. Nghĩ bụng là một nhà thì nên nương tựa lẫn , cô sẽ ghi nhớ tiền để bù đắp cho cô út nhiều hơn.
Tôn Bạch San vẫn giữ 500 đồng, bà cân nhắc kỹ đưa cho Mạc Cấm: “Sau em hai và em út học còn cần tiền học phí, chỗ cô cứ giữ .”
Nhắc đến chuyện học hành, Mạc Cấm băn khoăn: “Tầm tuổi các em bây giờ còn học cô? Em hai thì chắc còn đỡ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiem-tien-nho-rut-the-o-thap-nien-90/24.html.]
“Cô hỏi qua mấy nơi , họ đều nhận, cô cũng đang bí quá. giờ vẫn còn sớm, cứ từ từ xem thế nào . Sau cô thì cháu dắt hai đứa theo nhé.”
Mạc Cấm gật đầu: “Không , cô đừng lo, công việc của cháu cũng tiện, dắt hai đứa theo vấn đề gì. Cô cứ yên tâm ạ.”
Tôn Bạch San gật đầu, bà chợt nhớ đến dáng vẻ của em hai lúc chiều định thêm vài câu, nhưng đúng lúc hai đứa nhỏ tắm xong , thế là Mạc Cấm giục bà tắm .
Mạc Cấm bên bàn ăn, lấy quyển vở và cây b.út mới mua để ghi chép. Phía ghi các khoản chi, phía ghi thu nhập. Có 300 đồng cô út đưa, cô bỗng trở nên dư dả hẳn. Những dự định mua sắm đồ đạc cho giờ thể bắt đầu lên kế hoạch.
Ngày mai xem lúc nào bán hết hàng, cô sẽ tranh thủ tìm xe đẩy, cơ mà tầm chắc đồ cũ cũng nhiều.
Cô vẫn quyết định hẳn là sẽ bán gì, ít nhất khảo sát xem thị trường đang thiếu cái gì mới .
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, tất cả cùng lên giường ngủ.
Em hai và em út là hào hứng nhất, đây là đầu tiên hai đứa ở trong căn nhà rộng rãi và sạch sẽ như thế . Tuy giường mà trải nệm ngủ sàn, nhưng cả hai vẫn thấy vô cùng phấn khích.
Nhà mới sạch sẽ, ánh sáng , ở đây còn bóng đèn điện tỏa ánh vàng rực rỡ như một mặt trời nhỏ thắp sáng cả căn phòng. Ở đây tiếng cãi vã, các em cắt cỏ lợn dọn chuồng, cũng chẳng đào đất bẩn thỉu. Đường phố ở huyện bằng phẳng và đẽ đến mức các em khó mà tin nổi.
Mọi thứ ở đây đều quá tuyệt vời, tuyệt đến mức hai đứa nhỏ dám nhắm mắt ngủ, chỉ sợ sáng mai tỉnh dậy thì giấc mộng sẽ tan biến mất.
“Chị ba ơi, em thấy nhớ chị hai quá.”
“Chị cũng .”
Ở một nơi khác, Đại Muội tỉnh dậy một giấc ngủ ngắn, cô bé sờ soạn trong phòng khách để pha sữa bột. Cô bé thuần thục bế đứa trẻ đang thút thít lên, nhét bình sữa miệng nó, đứa bé ngoan ngoãn ôm bình b.ú mút.
Cô bé ở đây đến ngày thứ tư , ngày mai cô bé sẽ tiếp tục ở việc . Mẹ của đứa trẻ họ Diêu, Đại Muội vẫn thường gọi là bà chủ Diêu.
Từ khi bắt đầu chăm sóc, Đại Muội mới hiểu vì bà chủ Diêu thấy việc nuôi con cực hình đến thế. Ở quê chăm trẻ con tùy tiện, sữa thì b.ú, thì ăn cháo. Mấy đứa em của cô bé đây đều ăn cháo từ sớm, chỉ Tôn Tiểu Bảo là b.ú sữa gần một năm, hơn nữa trẻ con ở quê cũng ít khi quấy .
Đứa nhỏ cứ tỉnh là , b.ú xong ngủ, loáng cái đòi tã. Đại Muội vốn là giúp việc, đáng lẽ kiêm luôn việc nhà, nhưng vì đứa nhỏ mà cô bé chẳng còn thời gian mà . Bà chủ Diêu cũng thấu hiểu, bắt cô bé việc nhà nữa, chỉ cần chăm bé cho là .
Thậm chí buổi tối cô cũng giao hẳn đứa trẻ cho cô bé. Lần đầu tiên Đại Muội một đứa trẻ cho kiệt sức đến thế, nhưng nghĩ đến việc kiếm tiền, cô bé thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Về phần bà chủ Diêu, mấy ngày nay cô thấy tinh thần sảng khoái hẳn , thầm hối hận vì tìm bảo mẫu ngay từ lúc mang thai. Trước đây đẻ cô hứa hẹn đủ điều rằng sinh xong bà sẽ chăm, cô mới chủ quan nghĩ rằng dù bà vẫn còn khỏe mạnh. Kết quả là cô sinh xong thì bà du lịch mất! Đứa bé nghịch như quỷ, cực kỳ khó trông, khiến cô mất ngủ nhiều đêm liền, hằng ngày cứ cãi với chồng, cũng lấy cớ công tác để trốn biệt.