Kiếm Tiền Nhờ Rút Thẻ Ở Thập Niên 90

09.

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Món ngon thật đấy, ngờ ở một vùng quê thế sở hữu tay nghề giỏi đến .” Người ăn gật gù khen ngợi gắp một miếng dày. Vì thái sợi nên lúc đầu ông nhận , Mạc Cấm giải thích mới , ông lập tức sa sầm mặt: “Dạ dày mà cũng ăn ?”

Mạc Cấm thời ít ăn dày lợn nên ôn tồn giải thích: “Dạ dày cháu tẩy rửa cực kỳ kỹ lưỡng và chần qua nước sôi , đảm bảo vô cùng vệ sinh và sạch sẽ ạ.”

Một đàn ông tuổi đối diện ha hả: “Ngày xưa chúng chẳng gì mà ăn, cái dày lợn là thấy hạnh phúc lắm , nhưng hồi đó ngon thế .”

Câu của ông bầu khí dịu . Ông ăn thử một miếng, quả nhiên hề mùi hôi, miếng dày dai giòn sần sật, ăn đưa miệng khiến cứ ăn mãi thôi.

Món gà hầm dày thực sự khiến họ mở mang tầm mắt. Các món ăn khác cũng hương vị tuyệt, đặc biệt là món cá hấp thơm ngon, nước sốt thanh đạm càng tôn lên vị ngọt của thịt cá tươi. Nhóm năm sáu ăn uống vô cùng no nê.

Trong đó, một vị khách vẻ là sếp rút ví , vẫy tay gọi cô em thứ hai đang ở cửa: “Hết bao nhiêu tiền cháu ơi?”

Một vị khách khác dậy gạt tay ông , trực tiếp rút từ ví một tờ tờ trăm đồng mệnh giá khá lớn. Thời đó, ngay cả thành phố cũng chắc thấy tờ tiền mệnh giá lớn như , cô em thứ hai giật b.ắ.n , dám đưa tay nhận.

Mạc Cấm bước , mỉm : “Bác ơi, tờ mệnh giá lớn quá, bữa của các bác hết ba mươi tám đồng ạ.”

Vị khách đưa tờ trăm đồng ngẩn , còn vị khách ngăn cản ban nãy thì lớn, rút từ ví bốn tờ “Đại Đoàn Kết”, sảng khoái: “Ăn ngon và lạ miệng lắm, cháu cần thối .”

Tôn Bạch San vội vàng bọc một ít hoa quả đưa cho họ. Bà vô cùng cảm kích tiễn đoàn khách về, khi thấy Mạc Cấm vẫn đang cầm tiền thì vội giục cô cất .

“Mau cất nhanh lên, một bữa cơm mà kiếm chừng thì thật là quá sức tưởng tượng!”

Mạc Cấm cuộn tiền cất kỹ, đáp: “Cô ơi, thế thấm tháp gì . Nếu lên huyện bán cho nhiều hơn, khi bán bánh bao một ngày cũng thu năm mươi đồng chứ.”

Tôn Bạch San lườm cô một cái: “Trên huyện vật giá đắt đỏ, chuyện tự trồng tự ăn như ở làng , đó cái gì cũng mua, từ gạo đến mì đều tốn tiền! Đắt c.h.ế.t .”

Mạc Cấm chỉ mỉm gì thêm.

Sau đơn hàng lớn đó, gian hàng cũng còn khách nào khác. Đến lúc chuẩn nấu cơm tối thì vợ của trưởng làng ghé qua, bà hỏi: “Tiểu Mạc nhà ?”

Thấy Mạc Cấm ngẩng đầu lên, bà vẫy vẫy tay. Mạc Cấm từ trong bếp bước , cầm ít hoa quả mời khách: “Bác ăn chút trái cây ạ, bác tìm cháu việc gì ? Mời bác chơi.”

Vợ trưởng làng là bà Khâu thuận thế xuống : “Bác hôm nay cháu món canh gà hầm dày thơm lắm, bác từ xa ngửi thấy mùi . Nhà bác sắp hỷ sự, bác mời cháu đến nấu món canh , cháu thấy ?”

Mạc Cấm mừng rỡ, ngờ món canh mang đến cho một cơ hội ăn lớn như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiem-tien-nho-rut-the-o-thap-nien-90/09.html.]

“Dạ chứ ạ, thế thì quá.”

Hai thảo luận thêm một lúc, tiền công trả cho Mạc Cấm là mười hai đồng một ngày, thực phẩm đều do nhà trưởng làng tự mua. Tiệc diễn trong hai ngày, ngày đầu mời cơm tối, ngày thứ hai tiệc chính.

Mạc Cấm hớn hở tiễn bà Khâu về tiếp tục nấu cơm. Nghề phụ bếp của cô mới bắt đầu nên tiền công cao, đợi cô tiếng thì giá sẽ khác.

Đợi thêm mấy ngày nữa mà vẫn thấy thím Ngưu sang tìm, chắc là bên đó vẫn cảm thấy một đứa con gái trẻ như cô đáng tin cậy. Mạc Cấm cũng chẳng bận lòng, ngoài việc lo cho gian hàng, cô còn tích cực giới thiệu bản nấu tiệc. Việc trưởng làng mời cô đầu bếp khiến trong làng cái khác hẳn về cô.

Thấm thoắt đến ngày tổ chức hỷ sự. Mạc Cấm dẫn theo cô em lớn sang giúp, còn Tôn Bạch San vẫn ở trông gian hàng vì thu nhập mỗi ngày mười mấy đồng cũng thể bỏ qua.

Ngày đầu tiên cơm tối, lượng khách mời nhiều nên Mạc Cấm vẫn xoay xở . Cô em lớn chịu trách nhiệm sơ chế nguyên liệu, còn cô chỉ tập trung việc bếp xào nấu. Sau vài tiếng đồng hồ, hai cánh tay cô mỏi nhừ.

Bà Khâu tiếp khách hỏi: “Mọi thấy món ăn hôm nay thế nào?”

Khách khứa ai nấy đều giơ ngón tay cái khen ngợi: “Nấu ngon lắm, bà thuê đầu bếp ở mà tay nghề khá thế , hương vị thực sự tuyệt.”

Người trong vùng chuyện lập tức hỏi: “Có là đứa cháu gái nhà cô Tôn ? Từ lúc con bé đó về đây, ngày nào cũng ngửi thấy mùi thơm bay từ phía nhà đó đấy.”

Bà Khâu chỉ mỉm xác nhận cũng phủ nhận, nhưng bắt đầu bàn tán xôn xao về thế của Mạc Cấm.

ở cùng làng với nó, mấy chị em nó ngày nào cũng lão Lưu gây gổ. Nhà nó vì tiền lễ hỏi mà ép nó gả cho lão Lưu đấy.”

Bà Khâu thì nhíu mày: “Lão Lưu đó , cũng xấp xỉ năm mươi nhỉ, cô Tôn mới ngoài hai mươi, còn cháu gái cô tròn mười tám ?”

“Năm nay đúng mười tám đấy.”

“Trời đất...” Bà Khâu vốn cảnh của Mạc Cấm, xong mà lòng thấy xót xa.

“Lão Lưu vốn dĩ một đời vợ, suốt ngày rượu chè đ.á.n.h đập đến mức bỏ chạy. Bà Lưu Phượng Nhã đúng là nhẫn tâm, dám đẩy con gái hố lửa. Dù túng thiếu thế nào thì cũng tìm cách đưa con bé lên thành phố thuê hơn ?”

...

Đứng bếp lửa, Mạc Cấm chẳng hề những vị khách đến dự tiệc đang bàn tán gì về . Làm xong đĩa cuối cùng, cô rửa sạch nồi chảo dọn dẹp để nghỉ. 

Con trai trưởng làng đến thanh toán tiền công, mười hai đồng cho ba tiếng việc, tuy vất vả nhưng là đồng tiền mồ hôi nước mắt thật sự. Mạc Cấm cảm ơn định dắt em lớn về, bà Khâu lập tức tới ngăn : “Hai đứa ăn gì mà? Ăn chút gì hãy về.”

Mạc Cấm cũng từ chối, đồ ăn ở đám cưới bao giờ cũng nhiều dầu mỡ và ngon hơn ở nhà. Thời ăn cưới cũng chẳng còn đồ thừa, nếu cũng gói mang về hết, đĩa thức ăn là bà Khâu cố tình để dành cho những phụ bếp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận