Dạ Lung
Chương 44 Trao Đổi Mới
#DL#TK
Tới gần mới thấy rõ lối vào giống như một vực sâu hun hút, cảm giác như muốn nuốt chửng mọi thứ, không thể thoát ra. Ngũ Linh phi thuyền bay đến, nhập vào đoàn đội đang đứng đó, nhìn thấy có thuyền nhập vào, một tiếng nói ồm ồm vang lên.
-Tiên Sư các ngươi hơi chậm chân đấy.
Tiếng nói vang lên từ phi thuyền gần nhất, nhìn gần mới thấy được sự quỷ dị của nó, xương khô chất thành thuyền, tiếng xương va chạm vào nhau kêu lách cách. Nhân vật vừa lên tiếng đang ở trên phi thuyền này, Phong Trần đưa mắt nhìn sang thì thấy đây là một bộ xương đen, xung quanh lại không có quang mang màu gì, hắn chỉ thấy bộ xương này bốc lên đám sương hắc khí. Hắn cảm nhận được linh hồn của nhân vật này rất cường đại, nhưng Phong Trần lại khó chịu bởi luồng sương đen kia, hắn cảm giác rất khó chịu và nặng nề. Thứ mọi người của Tiên Sư Môn nhìn cũng vậy, là một bộ xương của một người đàn ông, bên ngoài khoác áo choàng chùm đầu màu trắng ngả vàng, điểm đặc biệt trên bộ xương này lại mọc một chỏm râu dê.
Các đệ tử bên trên phi thuyền Quỷ Cốt Phái cũng đều có bộ dạng như vậy, nhưng thay vì khoác áo choàng trắng ngả vàng thì họ khoác áo màu tối hơn, trông cũng cũ hơn. Họ cũng tỏa ra khí tức nặng nề và u uất. Linh Đao nghe thấy có người chế diễu, vị phong chủ này cũng đáp lại.
-Lão già Cốt Hư, ngươi không ở nhà mà lau bộ xương già của mình đi, đến chỗ này làm gì.
-Hừ…, ranh con, ngươi chỉ là một tên U sư hậu kỳ mà dám kiêu căng với ta ư.
Khi bị Linh Đao vỗ thẳng mặt, Cốt Hư ngay lập tức đáp trả, nghe vậy Linh Đao cũng không để yên:
-Ta nói vậy thì sao, chẳng qua cũng chỉ là hơn ta một tiểu cảnh giới mà thôi, thích thì ông đây chiều.
Nghe lời đáp trả của Linh Đao, Cốt Hư định nổi trận lôi đình, chuẩn bị ra ngoài đại chiến, bỗng có người cười sang sảng rồi lên tiếng:
-Ha ha ha, thôi nào hai vị, chúng ta đến đây để cùng nhau khám phá di tích, không phải đánh nhau.
Tiếng cười nói này được phát ra từ chiếc phi thuyền có phong cách rừng rú. Nhìn sang nhân vật vừa lên tiếng này, thấy thân người, đầu người, có hai cái tai hổ ở trên đầu, bàn tay có một thứ như đang đeo bàn chân hổ màu vàng, thân trên để trần, bên dưới mặc khố, sau mông là một chiếc đuôi hổ màu vàng. Đằng sau vị này cũng có rất nhiều người có tạo hình như vậy. Đặc biệt Phong Trần quan sát có hai đệ tử khá nổi bật, một người mang dáng vẻ của một con hổ nhưng có màu cam, còn một vị mang dáng dấp của loài sói, tai sói và đuôi sói rất rõ ràng.
Khi có vị này đứng ra làm hòa giải nhưng vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, một lời nói nữa lại vang lên.
-Lão Cuồng nói đúng đấy, hai ngươi cứ gặp nhau lần nào là đỏ mắt lần đấy.
-Lần này tạm liên thủ với nhau, khám phá xong muốn chơi thế nào thì chơi.
Lần này lại là một giọng nói khàn khàn và trầm đục, nhìn sang lại thấy là một bộ xương đen, nhưng đầu là một con hổ có lông màu đỏ, trên người khoác áo choàng che phần xương đen đi, sau mông chiếc xương đuôi màu đen vẫn chầm chậm phe phẩy. Ở trên con thuyền này cũng có hai đệ tử có khí tức mạnh hơn so với những đệ tử còn lại, một vị có bộ xương trắng, đằng sau lại là đôi huyết dực, khoác áo choàng đỏ, vị còn lại mang một chiếc đầu của một linh miêu, sau mông cũng có một chiếc xương đuôi linh miêu.
Nhân vật này lên tiếng thì hai vị cùng “hừ…” một tiếng rồi quay ra nhắc nhở các đệ tử, các vị dẫn đội còn lại cảm giác sắp đến thời cơ, họ cũng quay sang dặn dò các đệ tử.
Trên phi thuyền của Tiên Sư Môn, Linh Đao ra lệnh:
-Đỗ Đạt, đưa đồ cho bọn chúng đi.
Nhận lệnh, Đỗ Đạt tiến đến vị trí của từng người đưa ra cho mỗi người một tấm da thú và một mảnh xương, trong khi đó Linh Đao ở trên nói:
-Thứ Đỗ Đạt đưa cho các ngươi là bản đồ cũ của Hấp Huyết Quỷ Tông và liên lạc cốt.
-Hai thứ này là thứ tông môn cung cấp cho các ngươi để thám hiểm di tích, công dụng của liên lạc cốt là dùng để trao đổi và định hướng với nhau, cách dùng là muốn truyền tin hay tìm kiếm thì truyền U lực vào là được.
-Chỉ có phạm vi trong bán kính mười dặm.
-Các ngươi đừng nghĩ Hấp Huyết Quỷ Tông là nhỏ như Tiên Sư Môn, nơi này rất rộng lớn.
-Điều cuối cùng ta nhắc nhở các ngươi, tuyệt đối đề phòng các thế lực kia.
Mọi người nghe được những lời của Linh Đao phong chủ, mỗi người đã biết mình nên làm gì, mỗi người đều có suy tính riêng, nhưng điều chung là phải ra khỏi Hấp Huyết Quỷ Tông còn sống. Sau khi chuẩn bị cho các đệ tử xong, các vị dẫn đội lần này đưa mắt nhìn nhau, gật đầu, cùng nhau thả người bay đến gần lối vào. Lúc này lối vào vẫn đang tỏa ra một nguồn năng lượng dữ dội, như muốn nuốt chửng cả sáu vị vào. Thấy cảnh này, những vị này không hề nao núng, tất cả cùng đồng loạt ra tay, họ bùng phát tu vi, đưa U lực tiến vào lỗ đen. U lực vào, một thời gian năng lượng trở nên bớt bạo động hơn, lối vào cũng trở nên ổn định. Chờ một lúc, cả sáu vị cùng ra hiệu cho các đệ tử tiến vào, nhận được lệnh, các đệ tử bắt đầu hành động, bắt đầu từ đệ tử của Quỷ Cốt Phái, tiếp đến Cuồng Thú Sơn. Thấy đã có thế lực đi vào, Đỗ Đạt lên tiếng:
-Nào mọi người, cầu phú quý trong hung hiểm, chúng ta đi thôi.
Nói xong hắn cũng thả người nhảy vào, thấy đại sư huynh đã biến mất trong hố đen mà không có gì bất thường, lần lượt mọi người cũng theo sau. Thấy người của Tiên Sư Môn đã vào, những thế lực còn lại cũng thả người nhảy xuống. Phong Trần cũng đi theo, hắn vận U lực bảo vệ bản thân rồi cũng theo chân Đao Cương nhảy vào lỗ đen. Phong Trần thấy thân thể của mình bắt đầu bị nuốt chửng, nhưng hắn không cảm thấy đau, không cảm thấy gì cả. Hắn từ từ chìm vào bóng tối, ánh mắt lúc này được bóng tối bao phủ. Hắn cứ chờ đợi một thời gian ngắn, lúc này hắn cảm nhận như mình bị lọt xuống một cái hố vậy, hắn cảm giác như mình đang bị rơi từ trên cao xuống, tiếng gió rít bên tai, tóc bị thổi tung, quần áo cũng bị tốc ngược lên mặt, lúc này hắn mới mở mắt ra, quả thật, hắn đang bị rơi tự do.
Lấy lại cân bằng, Phong Trần hướng mắt nhìn về phía dưới, hiện ra trước mắt là một biển sương mù màu đỏ bao phủ đại địa, ở bên dưới hình như còn có một lớp sương màu đỏ nữa, hắn không biết đó là gì. Phong Trần bùng nổ U lực, sử dụng U lực tạo ra một lực đẩy, dùng nó giảm tốc độ rơi xuống. Đáp người xuống đất, một mùi tanh nồng ngay lập tức sộc thẳng vào mũi, Phong Trần khi hít vào, hắn nhíu mày, hắn rất nhanh chóng nhận ra, đây là mùi máu, máu này là máu để rất lâu rồi. Sau khi nhận ra đây là mùi máu, hắn mới để ý đến cái sương mù màu đỏ này, theo Phong Trần đây gọi là huyết vụ, nhưng như thông thường mùi máu sau khi trải qua một thời gian dài thì sẽ bị biến mất, nhưng ở đây lại không hề biến mất, ngược lại còn bị giữ lại và ngưng tụ thành huyết vụ, kỳ lạ vô cùng.
Sau khi nghi ngờ về điều đó, Phong Trần mới đưa mắt quét quanh, lúc vừa nãy hắn cũng thấy có một vài đệ tử của các môn phái khác rơi cùng lúc về phía này, nhưng giờ lại không nhìn thấy ai cả. Phong Trần điều động hồn lực tỏa ra xung quanh, lại không ngờ hồn lực của hắn lại bị thứ gì đó ngăn lại. Bình thường hắn có thể tỏa hồn lực ra khoảng bán kính mười mét, sau khi uống thuốc mà Y Thần cho, không ngờ hồn lực lại tăng lên một tiểu cảnh giới, từ Thông Hồn sơ kỳ lên Thông Hồn trung kỳ.
Nhận ra hồn lực ở nơi này không thể sử dụng, Phong Trần lập tức dùng nguyên thức tỏa ra, cảnh vật lập tức được quét qua. Cảnh vật hiện ra là một vùng đổ nát, các công trình nhìn từ trên xuống thì không còn bất cứ nơi đâu còn lành lặn và nguyên vẹn, những va chạm do chiến đấu kịch liệt gây ra vẫn còn. Điều kỳ lạ lại xuất hiện, ở đây tuy có vết tích chiến đấu, nhưng không thấy có thi thể, đã vậy còn không thấy có dấu hiệu của việc hoang phế lâu ngày không có người ở, sinh khí ở đây cũng không hề có, điều này làm cho hắn rất hoang mang.
Một lát sau Phong Trần thu lại nguyên thức, hắn không thể duy trì nguyên thức tỏa ra quá lâu. Đã hình dung ra được địa hình xung quanh, Phong Trần nhìn về phía bên trái, quay người bước về phía đó, vì đây là kiến trúc còn hình dạng duy nhất mà nguyên thức hắn quét được.
Trên đường đi đến tòa kiến trúc đó, hiện ra trước mắt là các vết tích đao, kiếm, những vết móng vuốt được để lại trên các tảng đá, nhìn vô cùng rợn người. Đi đến nơi, đập vào mắt của Phong Trần là một tòa lâu các rất lớn bị phá hủy đi phần đầu. Tòa lầu các này được xây dựng với hình trụ là mười hai cạnh, có sáu tầng lầu. Kiến trúc trong mắt Phong Trần cực kỳ vô lý, ở bên dưới thì nhỏ, dần nở rộng ra ở bên trên, kết cấu như một con quay. Với thiết kế này khi ở thế giới kia đã sớm sụp đổ rồi, vậy mà sáu tầng không phải là số tầng nguyên bản của nó, đây là tình trạng hiện tại.
Đi tới gần, Phong Trần không thấy có bảng tên kiến trúc, bước lên bậc thang, hắn lại vô tình dẫm vào thứ gì đó, cúi xuống thì thấy có một tấm bảng. Bảng này được làm từ xương của một loài nào đó, bên trên lại ghi chữ gì đó. Phong Trần nghĩ đây chắc là chữ của quỷ tộc, hắn nhớ đến trước khi vào có được phát một tấm bản đồ, lôi tấm bản đồ ra xem, rất nhanh hắn đã nhìn thấy một kiến trúc giống một chiếc cù, bên trên có ghi “Huyết Thư Lâu”. Thì ra đây là nơi cất giữ công pháp của Hấp Huyết Quỷ Tông, nhìn lại tòa lâu này Phong Trần không biết nếu còn nguyên vẹn nơi này phải lớn đến cỡ nào.
Hắn dựng bảng tên lên, tiếp tục bước lên tiến về chữa lâu. Nhìn vào cửa, Phong Trần thấy nó được khép lại, như có người cố ý đóng lại, điều này ở nơi có sinh vật sống còn có thể bình thường nhưng xuất hiện tại nơi này thật kỳ lạ. Hắn lấy thanh hắc kiếm ra, dùng mũi kiếm từ từ mở ra, hắn mở ra thì lại càng bất ngờ hơn, đập vào mắt là một căn phòng rất ngăn nắp, không hề có một chút gì là bị bỏ phế lâu ngày.
Lúc này để đảm bảo, Phong Trần tỏa ra nguyên thức của mình, hắn khống chế nguyên thức trong bán kính mười mét, sau đó từ từ đặt chân trái bước vào. Nguyên thức liên tục quét ra, bước vào trong khung cảnh hiện ra một không gian âm u, trong vùng nguyên thức từng kệ sách cháy rụi hiện ra. Ở đây gần như bị cháy hết, nhưng những kệ sách này lại được kê một cách ngay ngắn, trên kệ vẫn có thứ ở trên. Sau khi dùng nguyên thức quét hết nơi này, Phong Trần không cảm nhận được nguy hiểm gì, hắn thu nguyên thức lại, lôi từ trong nhẫn ra một viên quang thạch.
Hắn đưa mắt nhìn, hắn nhận ra trên những kệ sách này không phải là sách mà là những chiếc thẻ màu trắng buộc vào với nhau thành những bó sách. Hắn cầm quang thạch đi đến gần, đưa mắt nhìn kỹ hơn, hóa ra những thẻ sách này lại là những khúc xương dài được chẻ ra dùng để làm sách. Ở thế giới này một thời gian, nhìn thấy cảnh máu me cũng khá nhiều nhưng Phong Trần vẫn chưa quen với tình trạng lấy xương làm những đồ vật ở đây.
Hắn cầm lên một cuộn sách, bên ngoài không ghi gì, mở ra bên trong có ghi rất nhiều chữ. Nhìn những nét chữ này cũng giống với những nét chữ ở cái biển bên ngoài, hắn cũng không hiểu gì. Hắn định cầm vài quyển về nghiên cứu, bỗng một giọng nói trong đầu hắn lại vang lên.
-Tên ngốc này, ngươi lấy thứ rác rưởi này về làm gì?
Phong Trần nghe thấy giọng nói này, biết là Tiểu Minh đã thức tỉnh, hắn lên tiếng:
-A…, ngươi tỉnh rồi, ta định lấy về để nghiên cứu chút, dù sao đây cũng là sách của tông môn cổ mà.
Bên trong nguyên thức, Tiểu Minh khinh bỉ nhìn hắn, nó lên giọng mỉa mai:
-Hừ, đúng là tên ngốc, cái gì cũng lấy, thứ phế phẩm vậy ngươi lấy về cho chật nhẫn trữ vật sao?
Nghe được sự mỉa mai trong lời của Tiểu Minh, hắn cũng không có gì tức giận, ngược lại mắt lại càng tỏa sáng.
-Tiểu Minh, ngươi biết đọc thứ này sao?
Thấy Phong Trần không giận mà còn có vẻ bất ngờ, Tiểu Minh đắc ý nói:
-Đương nhiên rồi.
-Ngươi không biết Minh đại nhân ta đây trên thông thiên văn, dưới tường địa ngục sao?
-Mấy cái đồ quỷ này, ta nhắm mắt cũng đọc được.
Nghe vậy mắt Phong Trần lại càng sáng, ngay lập tức hắn kích động hỏi:
-Thật sao, vậy đây là thứ gì, ngươi có thể dạy ta không?
Tiểu Minh tỏ vẻ nham hiểm nhìn Phong Trần, nó xoa xoa tay lên cằm, một lát sau nó ra điều kiện.
-Dạy ngươi sao?
-Cũng được thôi, nhưng…
Nhìn thấy biểu hiện gian thương của con hàng này, Phong Trần lên tiếng:
-Nhưng cái gì?
-Có điều kiện gì ngươi nói đi.
-A…, đó là do ngươi tự nói nha.
Tiểu Minh với dáng vẻ đã nhận được lợi ích, nó nói ra điều kiện:
-Lần tới nếu tìm thấy dị vật, sau khi phân tách, ta muốn hấp thu một nửa nguyên thức phân của ngươi về thuộc tính đó.
Nghe được câu trả lời về điều kiện của Tiểu Minh, Phong Trần tỏ ra vẻ mặt nghi hoặc rồi đưa ra câu hỏi:
-Ủa, ngươi không phải vẫn đang hấp thu nguyên thức của ta sao?
Phong Trần vừa nói xong, Tiểu Minh chửi ầm lên:
-Mẹ kiếp…, ta đã ăn được miếng nào của ngươi đâu mà ngươi nói ta vậy.
-Ta đã không được gì mà còn giúp đồ khốn nhà ngươi tu luyện nữa, đúng là tức chết ta mà.
Tiểu Minh tức giận vô cùng, nó cũng ủy khuất vô cùng. Vốn nếu người bình thường thì nó không cần phải để ý làm gì, cứ vậy tự động hấp thu, nhưng tên khốn này có cơ duyên quá dày nên mỗi lần nó muốn hấp thụ nguyên thức của Phong Trần thì đều bị ngăn cản lại, vậy nên nó mới phải dùng thủ đoạn này.
Thấy nó biểu hiện dữ dội quá, Phong Trần lại lên tiếng:
-Trước khi đồng ý ta cần hỏi ngươi hai điều được không.
Nghe Phong Trần có ý đồng ý, Tiểu Minh cũng bớt giận, nó bắt đầu lắng nghe.
-Điều thứ nhất, ta để ngươi hấp thu nguyên thức, có chịu ảnh hưởng gì không?
Câu hỏi của Phong Trần, Tiểu Minh đã đoán được trước khi ra điều kiện, nó ngay lập tức trả lời:
-Điều này thì cứ yên tâm, ảnh hưởng đến ngươi không lớn.
Phong Trần nghe câu trả lời, hắn cảm thấy mình đang bị Tiểu Minh bịt mắt lại và đẩy hắn vào một cái hố thật to, hắn liền tiếng hỏi lại:
-Không lớn sao?
-Không lớn cỡ nào?
Tiểu Minh hạ giọng nói với hắn:
-Nếu…, nếu ta hấp thu như ta nói, một thời gian ngắn ngươi chưa thể dùng được nguyên thức, phải chờ cho nó hồi phục.
-Thời gian ngắn là bao lâu?
-Là…, là…, một tháng.
Câu trả lời của Tiểu Minh làm Phong Trần đứng hình mất vài giây, sau đó mặt hắn bắt đầu đen lại, hắn gào lên:
-Con mẹ nhà ngươi, ngươi không có khái niệm về thời gian sao?
-Một tháng mà ngươi bảo là một thời gian ngắn sao?
Thấy Phong Trần gào lên, Tiểu Minh cũng không nói gì, bởi nó biết một tháng với nó đúng là ngắn, nhưng với Phong Trần thì là một khoảng khá dài. Phong Trần gào lên hơn mười phút, nếu Tiểu Minh là cơ thể vật lý thì đã bị nước bọt của hắn nhấn chìm rồi. Mắng xong, Phong Trần hít một hơi lấy lại bình tĩnh, suy nghĩ thiệt hơn, hắn thấy vụ trao đổi này cũng không quá thiệt, hắn nhìn về phía Tiểu Minh hỏi tiếp:
-Điều thứ hai, làm thế nào mới có thể để ngươi hấp thu được nguyên thức của ta?
-Vấn đề này vô cùng đơn giản thôi, đến lúc đó ta sẽ nói cho ngươi, nói ra là làm được ngay.
-Ngươi yên tâm, cái này sẽ không tổn hại gì cho ngươi đâu.
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
cảm ơn các vị đạo hữu đã ủng hộ và theo dõi truyện!
năm mới chúc các vị đạo hữu: 2026 thật nhiều niềm vui, vạn sự như ý, chúc các vị và gia đình một năm Bính Ngọ thật an lành.
các vị đạo hữu ủng hộ em thì thông tin đây ạ:
VietinBank: 109870579399
momo: 0332336839
zalopay: 0332336839
Các đạo hữu thả comment cho em lấy động lực ạ!
đây là kênh Youtube các đạo hữu vào nghe truyện: https://www.youtube.com/@GTMedia-k8d