Dạ Lung
Chương 39 Ngoại Môn Khiêu Chiến Chân Truyền Mới
#DL#TK
Bất ngờ xảy ra, toàn trường đang say máu với các trận đấu bỗng nghe thấy có người muốn khiêu chiến đệ tử của môn chủ. Điều này làm cho mọi người yên tĩnh lại. Bất ngờ khi có người nói muốn khiêu chiến mình, Đỗ Đạt đang cà lơ phất phơ ngồi xem chiến đấu, ngay lập tức ngồi thẳng lại, mặt nghiêm túc, hắn lên tiếng:
- Hửm…, sư đệ nói muốn khiêu chiến ta?
- Dạ…, đúng vậy, sư đệ muốn khiêu chiến sư huynh.
Nghe Đỗ Đạt hỏi lại mình, vị đệ tử khiêu chiến khẳng định. Lời khẳng định làm không khí im lặng lại xôn xao, những tiếng bàn tán vang lên:
- Tên này thật to gan, dám khiêu chiến Đỗ sư huynh.
- Tên này là ai vậy, thật là ngông cuồng, không biết lượng sức.
- Các ngươi không biết hắn sao, hắn tên Ngạo Môn, cũng là đệ tử ngoại môn, mới vào được ba năm thôi, nhưng hắn đã đứng tốp một Linh Phong Bảng đó, còn có biệt danh là Ngạo Kiếm.
- Mẹ kiếp, ngươi là đồng bọn của hắn đúng không, ba năm có thể lên tốp một, ngươi lừa ai chứ.
- Hử…, ngươi không thể, không có nghĩa là người khác không thể.
Đỗ Đạt thấy thật sự đang có người khiêu chiến mình, hắn chưa biết làm cách nào, định từ chối vì chưa từng có tiền lệ đệ tử ngoại môn khiêu chiến đệ tử chân truyền cả. Bên tai vang lên một giọng nói, nghe xong Đỗ Đạt cười hắc hắc nói:
- Sư đệ khiêu chiến ta, ta sẽ từ chối vì chưa có tiền lệ này trong môn.
- Tuy vậy ta sẽ cho sư đệ một cơ hội, sư đệ sẽ đấu với tiểu sư đệ của ta, nếu thắng ta sẽ thay mặt sư phụ nhận đệ làm đệ tử chân truyền.
- Nhưng nếu thua thì sẽ mãi làm ngoại môn đệ tử, như vậy mới có tính khiêu chiến.
Toàn trường lúc đầu nghe Đỗ Đạt từ chối, phản ứng của mọi người có chút thất vọng, nhưng nghe nốt vế sau thì hoàn toàn bùng nổ. Không ngờ lại có thể được thu làm đệ tử chân truyền. Ngay cả Ngạo Môn cũng bất ngờ, hắn vốn chỉ muốn khiêu chiến Đỗ Đạt để xem chiến lực của mình đến đâu thôi, cũng chuẩn bị sẵn sàng bị từ chối, vậy mà tuy từ chối nhưng lại nhận được cơ hội có thể bước vào chân truyền.
Tất cả mọi người đều cảm thấy kích thích hơn, vì mọi người biết môn chủ chỉ có hai vị đệ tử, một là Đỗ Đạt. Vậy người ra đấu chắc chắn là đệ tử mới thu nhận Chu Khanh. Không biết vị này sau ba tháng liệu có trụ nổi trên tay của tốp một Linh Phong Bảng hay không. Phong Trần cũng tò mò không biết sau ba tháng chiến lực của Chu Khanh mạnh đến đâu, liệu có mạnh hơn mình không.
Chu Khanh thấy đại sư huynh nói mình sẽ ra đấu, hắn nhìn Đỗ Đạt rồi chỉ vào mặt mình xác nhận. Đỗ Đạt ghé vào tai Chu Khanh nói nhỏ, sau khi nghe xong Chu Khanh mặt khó chịu cũng dịu dần đi, gật đầu đồng ý.
Chu Khanh nhảy xuống đấu trường, hướng lên trên khán đài, nói:
- Đệ tử chân truyền Chu Khanh, U đồ viên mãn, chấp nhận khiêu chiến.
Nghe Chu Khanh giới thiệu, tất cả phải nói là há hốc mồm, ngay cả Phong Trần cũng phải kinh ngạc. Hắn cảm thấy Thanh Thảo năm năm lên U sư sơ kỳ là đã kinh khủng rồi, vậy mà Chu Khanh này còn kinh khủng hơn. Phải gọi hắn là một con quái vật, thiên phú này không hổ là trung căn thiên phú, thăng tiến sức mạnh như lắp tên lửa phía sau.
Khi nghe thấy Chu Khanh là U đồ viên mãn, Ngạo Môn hơi nhíu mày, không phải nhíu mày vì kinh ngạc, mà là vì hắn cảm giác mình như đang bị coi thường. Không ngờ Đỗ Đạt lại cho một tên có tu vi U đồ ra đấu với mình, đúng là sỉ nhục.
Nhìn thấy sự khinh miệt của người đối diện, Chu Khanh có chút nổi giận. Hắn không ngờ lại gặp một tên kiêu ngạo như vậy, tỏ ra mình là thượng đẳng hơn người. Chu Khanh thêm cho tên này vào danh sách đen, chợt lại nghe Ngạo Môn nói:
- Người này không phải đối thủ của ta, hay vẫn là Đỗ sư huynh xuống đi.
Nghe thấy sư đệ này xem nhẹ tiểu sư đệ, Đỗ Đạt bên trên lại tiếp tục khiêu khích:
- Tiểu Chu à, nghe gì không, người ta nói đệ không phải là đối thủ kìa.
- Còn về Ngạo sư đệ, đệ cứ yên tâm, tiểu sư đệ sẽ không làm cho đệ thất vọng đâu.
Nghe lời châm chọc của Đỗ Đạt, trong lòng Chu Khanh đã mắng cả nhà Đỗ Đạt rồi, lúc nào cũng không nghiêm túc. Còn về Ngạo Môn, hắn quay sang nhìn Chu Khanh, đánh giá một hồi, hắn miễn cưỡng nói vọng lên khán đài:
- Đệ tử ngoại môn Ngạo Môn, U sư sơ kỳ, xác nhận lời khiêu chiến.
Ngạo Môn vừa nói ra tu vi, toàn trường phản ứng cũng dữ dội như khi Chu Khanh báo ra tu vi. Phải biết rằng, một đệ tử ngoại môn tự thân đột phá U sư là kinh khủng cỡ nào. Khi nghe U sư sơ kỳ, Chu Khanh có chút ngạc nhiên, bởi hắn thấy đa phần các đệ tử ngoại môn từ đầu đến giờ đều là U đồ mà thôi. Nhưng bất ngờ cũng chỉ là bất ngờ thôi, so với đại sư huynh thì người này cũng không có gì.
Đại Khẩu thấy hai người sẵn sàng, hắn lại hô:
- Vâng, hôm nay chúng ta sẽ chứng kiến một trận chiến vô cùng đặc biệt, ngoại môn đệ tử đấu với chân truyền đệ tử.
- Đây không chỉ là trận đấu thăng cấp mà nó còn là trận đấu đầu tiên vượt cấp. Nếu thắng, Ngạo Môn sẽ từ ngoại môn thăng lên chân truyền.
- Nếu thua, mãi mãi không có cơ hội thăng cấp đệ tử nội môn.
- Trận đấu bắt đầu…
Toàn trường sôi sục, bởi họ không biết chắc chắn chuyện gì có thể xảy ra, chân truyền mới hay là tốp một Linh Phong Bảng, ai sẽ bị đánh bại, ván cược này là rất lớn, một ăn cả ngã về không.
Chu Khanh lấy ra một thanh trường kiếm màu đỏ, bắt đầu vào thế kiếm. Thấy vậy, Ngạo Môn cũng lấy ra một thanh đại kiếm, ngược lại hắn không vào thế, gương mặt lúc này rất coi thường đối thủ, vác kiếm lên vai và nói:
- Nhào vô đi, mong không thảm bại quá nhanh.
Thấy đối thủ không coi mình ra gì, Chu Khanh trên mặt không biểu lộ cảm xúc, U hỏa lực bùng phát, lao tới thi triển thức thứ nhất của Tiên Sư Kiếm Pháp, như một mũi tên lao đến. Mũi kiếm vừa tới trước người Ngạo Môn, hắn chống kiếm xuống đất, “keng…” tiếng thân kiếm chặn đứng mũi kiếm của Chu Khanh. Kiếm bị chặn lại, Chu Khanh không hoảng, thuận đà xoay người chém về phía bên trái.
Thấy đối thủ không hoảng mà còn có cách phản công mình, Ngạo Môn hơi kinh ngạc, hắn cũng nhanh trong phản ứng nhảy ngược về bên phải né đòn. Thấy đối thủ né được đòn, Chu Khanh lại tiếp tục truy kích. Bên trên, mọi người đã bùng nổ, Đại Khẩu thuyết minh liên tục:
- Wow wow wow, Chu sư huynh liên tục sử dụng Tiên Sư Kiếm Pháp để truy kích, liên tiếp là những chỗ chí mạng bị uy hiếp, thật không ngờ bộ kiếm pháp phổ thông này lại lợi hại như vậy.
- Bên đối diện cũng không phải hạng xoàng xĩnh, ung dung dùng đại kiếm chặn đòn và né đòn, không hổ là tốp một Linh Phong Bảng.
- Xem ra hai người vẫn còn muốn thăm dò nhau rồi.
Nhận định của Đại Khẩu cũng là nhận định của những nhân vật lớn có mặt tại đây. Nhưng điều khiến Phong Trần kinh dị ở đây là từ nãy đến giờ vẫn chưa thấy Ngạo Môn sử dụng U lực. Đúng vậy, hắn hoàn toàn chỉ dùng thân pháp và đại kiếm để đỡ đòn và né đòn mà thôi, cho dù Chu Khanh đã dùng U lực để thi triển kiếm pháp.
Bất ngờ Ngạo Môn vung thanh đại kiếm thật mạnh, cả hai người đều bị bật ra, hắn nói:
- Chu sư huynh, đừng thăm dò nữa, cứ như vậy chỉ tốn thời gian thôi, hay tung ra thực lực chân chính đi.
Chu Khanh nghe được lời này, hắn nghĩ cũng đúng, cứ thăm dò cũng không được gì, hắn gật đầu đồng ý:
- Được…, theo ý ngươi.
Nói xong, Chu Khanh vận chuyển U hỏa lực, quanh người U hỏa lực gào thét, thanh kiếm trên tay bốc cháy, thả kiếm bay lên, hai tay kết ấn. U hỏa lực dần ngưng tụ lại thành một thanh hỏa kiếm trên đỉnh đầu, hỏa kiếm mũi chỉa thẳng vào Ngạo Môn.
Phía đối diện, khi thấy Chu Khanh ra đại chiêu, Ngạo Môn nhếch mép cười, nói:
- Vậy vẫn chưa đủ.
Nói xong, U hỏa lực từ người tỏa ra. U hỏa lực này khác với U hỏa lực của Chu Khanh, luồng U lực này mang cảm giác coi những lực lượng khác là kẻ thấp kém, tất cả chỉ là lũ hạ đẳng. Khi Ngạo Môn thả ra U lực, tất cả những người có mặt tại đây đều cảm giác U lực trong cơ thể mình chỉ là thứ bỏ đi, thứ uế tạp. Ngay cả Phong Trần cũng cảm giác như có một ánh mắt khinh miệt đang từ trên cao nhìn xuống mình.
Nhưng cảm giác này chỉ ảnh hưởng đối với những người có tu vi bằng hoặc thấp hơn Ngạo Môn mà thôi. Còn những người như Linh Đao, Bạch Họa hay Hình Luật thì chỉ như gió thoảng qua, nhưng điều này khiến họ cảm thấy có chút thú vị.
Cảm nhận được nguồn U lực kỳ lạ đang liên tục xâm chiếm và ảnh hưởng đến mình, Chu Khanh tiếp tục đưa U lực vào hỏa kiếm, dùng uy thế của hỏa kiếm đối trọi lại. Còn Ngạo Môn, hắn cầm đại kiếm bằng hai tay, mũi kiếm hướng lên trời, rót U lực vào kiếm. Đại kiếm sáng lên, rực cháy, hư ảnh huyết hải bao quanh sân đấu.
Trên khán đài, tiếng hò hét liên tục vang lên mặc kệ cho áp lực mà hai đại chiêu mang lại. Cả hai đã cảm thấy chiêu thức đạt đỉnh, trong lòng gầm lên. Chu Khanh:
- Phong Hỏa Song Kiếp Pháp, Nộ Hỏa Kích!
Tay phải dùng hai ngón trỏ và giữa chỉ về phía Ngạo Môn, hỏa kiếm trên đỉnh đầu chuyển động lao thẳng về hướng đó. Cùng lúc đó, Ngạo Môn cũng gầm lên trong lòng:
- Ngạo Ngục Kiếm Pháp, Đoạn Huyết Hải!
Hai tay vung kiếm bổ về phía trước, đại kiếm băng lửa theo động tác bổ về phía Chu Khanh, uy thế tràn ngập, lửa đốt bao trùm toàn bộ sân đấu. Một bổ một đâm va chạm vào nhau, hư ảnh huyết hải rung động, U lực bạo động, nhiệt lượng bốc lên khiến đệ tử ngoại môn đứng xem phải vận dụng hết U lực để bảo hộ chính mình.
Về phía hai người trực tiếp đụng độ, Chu Khanh liên tục rót U lực vào để chống đỡ. Áp lực của Đoạn Huyết Hải mang đến là rất lớn với hắn, thậm chí còn mang lại một cảm giác tử vong. Thứ áp lực lúc này khiến hắn cảm giác như chìm trong biển máu và chờ đợi một tên đồ đồ tể đến cắt đầu chính mình vậy.
Còn bên Ngạo Môn, tên này lại có vẻ mặt không hề có chút áp lực nào, thậm chí hắn còn cảm thấy vui sướng khi có một con mồi đang giãy giụa chờ bị xẻ thịt. Hắn cười khằng khặc và nói:
- Hi ha ha ha ha, Chu sư huynh, ngươi cảm thấy sao, tuyệt vọng không, bất lực không, khó chịu không?
- Ta sẽ nhấn chìm sư huynh, hi ha ha ha ha…
Nghe thấy Ngạo Môn nói, trong lòng Chu Khanh chửi thầm: “Mẹ kiếp, tên này thật biến thái, mình tưởng hắn chỉ kiêu ngạo thôi chứ, quả này xem ra chệch lỗ rồi.”
Lúc này Chu Khanh dứt khoát ra quyết định, tay trái đưa ra, một thanh kiếm màu trắng hiện ra. Trên khán đài, đầu tiên là các nhân vật lớn, họ đã cảm nhận được một nguồn U lực lại tụ về. U hỏa lực đang thiêu đốt ngập sân đấu, bỗng nhiên ngọn lửa lại trở nên bập bùng, U phong lực cuồn cuộn tụ về phía Chu Khanh.
Cảm nhận được dị biến xảy ra, Ngạo Môn đang cười cợt lại trở nên nghiêm túc. Hắn cảm nhận được sự uy hiếp đến tính mạng, U hỏa lực lại dồn cực nhiều vào đại kiếm, tăng cho uy lực của Đoạn Huyết Hải lên một đoạn cực lớn. Hình ảnh đại kiếm sau lưng hắn lớn lên gấp đôi hỏa kiếm của Chu Khanh.
Vừa lúc bên phía Chu Khanh, một luồng kiếm khí va chạm vào đại kiếm. Luồng kiếm khí này cộng hưởng với Nộ Hỏa Kích, hai luồng công kích hỗ trợ cho nhau, chống đối trực diện với Đoạn Huyết Hải.
Trong khi Ngạo Môn rót lực lượng vào công kích, Chu Khanh dồn U phong lực vào bạch kiếm, hắn gầm lên:
- Phong Hỏa Kiếm Pháp, thức thứ hai, Kinh Phong Trảm!
Kinh Phong Trảm vừa ra, ngay lập tức phong hỏa bổ trợ, áp lực từ Ngạo Môn giảm đi một phần ba. Bên trên, Đại Khẩu thuyết minh một cách cuồng nhiệt:
- Chu sư huynh đang bị Ngạo Môn áp chế rồi, liệu có đỡ nổi chiêu này không?
- Cái gì đây, Ngạo Môn lại tăng lực sao, có lẽ Chu sư huynh sẽ bị thua mất.
- Ôi, không, cái quái gì đang xảy ra thế này, vậy mà Chu sư huynh lại tung ra một chiêu khác để ngạnh kháng ư?
- Đây là những quái vật gì thế này?
Phong Trần ngồi xem cũng phải há hốc mồm. Tốp một Linh Phong Bảng, nếu cho tên này đấu với đội Huyết Chiến, chắc hắn phải cân hết cả ba người Đao Cương, Hỏa Nham, Ám Ảnh nếu không có hỗ trợ. Còn sức mạnh của Chu Khanh lại càng làm hắn kinh dị, hắn ở Chủ Phong, môn chủ đã dạy dỗ hắn thế nào vậy, ba tháng đã trở thành một con quái vật như thế này, thật sự quá kinh khủng.
Bên dưới, một tiếng nổ “đùng…” đã xảy ra. Hỏa kiếm tan rã, hư ảnh huyết hải bị chẻ đôi, đại kiếm cũng biến mất. Khói bụi tan đi, lộ ra hai thân ảnh. Một người mặt kiêu ngạo cầm đại kiếm chĩa về phía Chu Khanh, còn người kia, một chân quỵ xuống, tay trái cầm bạch kiếm chống xuống đất, tay phải ôm lấy vai trái đang rỉ máu, hồng kiếm rơi bên cạnh.
Toàn trường trở nên tĩnh lặng. Cuộc chiến quá kinh khủng, kết quả cũng khá khó đoán. Đại Khẩu lên tiếng:
- Trận chiến kết thúc, người thắng, Ngạo Môn.
Toàn trường vỡ òa. Bọn hắn không ngờ về trận chiến này, không ngờ Đỗ Đạt lại thiết lập trận đấu như vậy. Bên dưới, Ngạo Môn lại tiến tới chỗ Chu Khanh, đưa tay dìu Chu Khanh đứng dậy. Đỗ Đạt cũng từ trên bay xuống, lấy ra Phục Thương Đan đưa cho Chu Khanh sử dụng, rồi hỏi:
- Không sao chứ tiểu sư đệ, ngươi thế này là không được rồi.
- Xem ra đồ của sư phụ không dễ lấy a.
Chu Khanh được Ngạo Môn đỡ dậy, nhận lấy thuốc của Đỗ Đạt, bất đắc dĩ trả lời. Nghe vậy, Đỗ Đạt cười ha ha, quay sang nhìn Ngạo Môn nói:
- Hoan nghênh Ngạo sư đệ.
- Ngạo Môn chào đại sư huynh.
Ngạo Môn thi lễ chào Đỗ Đạt, sau đó hướng đến Chu Khanh thi lễ:
- Chào Chu sư huynh, đã đắc tội rồi.
Nhìn tên này thi lễ chào mình, Chu Khanh trong lòng chửi ầm lên: “Con mẹ nhà ngươi, ngươi bị đa nhân cách sao? Đánh nhau thì như thằng biến thái, giờ lại nho nhã lễ độ vậy?” Chửi thì chửi, nhưng vẫn phải cười, hoàn lễ.
Đám người Đỗ Đạt trở về chỗ, Đại Khẩu lại lên tiếng:
- Trận đấu này quá mức hấp dẫn rồi, nào mọi người hãy mạnh dạn lên thể hiện thôi. Xin mời…
Một thanh niên từ trên khán đài nhảy xuống, chỉ thấy người này mặc quần áo kiểu Nhật, trên đai lưng có đeo một thanh đại thái đao. Nhìn người này, Phong Trần liên tưởng đến Samurai của Nhật Bản.
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
cảm ơn các vị đạo hữu đã ủng hộ và theo dõi truyện!
năm mới chúc các vị đạo hữu: 2026 thật nhiều niềm vui, vạn sự như ý, chúc các vị và gia đình một năm Bính Ngọ thật an lành.
các vị đạo hữu ủng hộ em thì thông tin đây ạ:
VietinBank: 109870579399
momo: 0332336839
zalopay: 0332336839
Các đạo hữu thả comment cho em lấy động lực ạ!
đây là kênh Youtube các đạo hữu vào nghe truyện: https://www.youtube.com/@GTMedia-k8d