Dạ Lung

Chương 36 Y Thần Luyện Thuốc Mới

#DL#TK

Phong Trần cảm thấy trong đan phòng nóng lên, nhưng không hề có một chút khó chịu nào cả, ngược lại còn làm cho hắn cảm nhận được sinh mệnh cuồn cuộn. Luồng sinh mệnh này không có cảm giác thanh mát mà lại có cảm giác bị áp chế. Chỉ thấy trên tay phải của Y Thần, một ngọn lửa màu đen lục hiện ra, nàng lên tiếng:

- Đây là Sinh Mệnh Ngục Hỏa, ngọn lửa được sinh ra từ chấp niệm và ham muốn có cuộc sống dễ chịu ở đây.

- Đây là loại dị hỏa đứng thứ hai mươi sau trên dị vật bảng của U Hỏa Tinh.

- Ngọn lửa này giúp người sở hữu nó có được nguồn sinh mệnh dồi dào, dù người đó đã gần như chết đi nhưng chấp niệm muốn sống vẫn còn thì nó sẽ giúp người sở hữu dần hồi phục.

Tiếp tục, nhiệt độ trong đan phòng lại hạ xuống. U thủy lực từ tay trái của Y Thần tụ lại, một con cá chép nhỏ màu đỏ có cơ thể là nước hiện ra, nàng lại tiếp tục:

- Còn đây là Thủy Huyết Ngư, là một loại dị thủy tốp năm trong bảng dị vật. - Dị Thủy này được sinh ra trong một huyết hà, mất nghìn năm thành hình, vạn năm sinh linh. - Dị Thủy này giúp người sở hữu tạo ra một lĩnh vực như huyết hà, trong huyết hà đó đối thủ từ từ bị cắn nuốt máu huyết và chuyển sang cho người sở hữu dị thủy.

Y Thần đã mất rất nhiều công sức để có được tin tức và thu phục hai loại dị vật này. Nàng không chỉ phải chiến đấu để giành được tin tức mà còn phải trải qua khảo nghiệm sinh tử luyện hóa dị vật tạo ra. Cái giá mà cường giả phải trả là rất lớn, nó lớn hơn rất nhiều so với những kẻ bình thường có thể tưởng tượng. Thứ tự của dị vật chỉ là tương đối mà thôi, nó cũng phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố, mà sức mạnh chỉ là một phần trong số đó mà thôi.

Sau khi nghe lai lịch và tác dụng của chúng, Phong Trần cũng muốn có chúng. Nguyên thức của hắn lúc này cũng gào thét và nổi sóng, ngay lập tức Phong Trần phải niệm những câu kệ mà vị Bồ Tát khắc vào nguyên hồn. Những câu kệ này sáng lên, nguyên thức bắt đầu trở lại sự yên ổn. Ngay lập tức Phong Trần gọi Tiểu Minh và hỏi:

- Chuyện gì đang xảy ra với nguyên thức của ta vậy, Tiểu Minh?

- Là do nguyên thức của ngươi cảm nhận được thiên địa dị vật ở gần và đòi thôn nạp thuộc tính của chúng.

Tiểu Minh ngái ngủ, một thân ảnh từ mảnh gốm hiện ra. Nhận được câu trả lời, Phong Trần lại càng hoang mang:

- Vậy làm thế nào để nó hết nổi sóng?

- Ta không biết…

Phong Trần mặt đen lại khi thấy Tiểu Minh trả lời mình một cách vô trách nhiệm, hắn tức quá mắng liền:

- Mẹ kiếp tên khốn kiếp nhà ngươi, sao ngươi vô trách nhiệm vậy, ít ra phải tìm cách giúp ta áp chế trước đã chứ.

Tiểu Minh khinh bỉ, nó lên tiếng mỉa mai:

- Ngươi đúng là một tên ngốc, không phải ngươi đã áp chế được rồi sao, còn bắt ta nghĩ cách làm gì.

Nghe Tiểu Minh trả lời, giờ Phong Trần mới để ý khi hắn niệm những câu kệ kia, nguyên thức đã trở về bình thường. Tiểu Minh tiếp tục lên tiếng:

- Với tình trạng hiện nay, có rất nhiều ký ức về Diệt Tận Hồi Pháp ta đã quên mất, có lẽ phải tìm được một số mảnh của bản thể thì ta mới có được thông tin của tầng tiếp theo.

- Ừm…, được rồi, ta đã hiểu.

Sau khi nghe được lời lý giải, Phong Trần đã hiểu nếu muốn có tầng tiếp theo thì phải tìm được bản thể của Tiểu Minh. Trong lúc đó, để áp chế ham muốn thu nạp của nguyên thức thì sẽ dùng những câu kệ khác trên nguyên hồn. Nói xong, Tiểu Minh lại trở về mảnh gốm.

Tỉnh lại sau khi xử lý nguyên thức, bên ngoài Y Thần bắt đầu luyện thuốc. Hai tay uyển chuyển điều khiển dị hỏa và dị thủy tiến hành chiết xuất dược dịch, linh hồn tràn ra, kiểm soát và cảm nhận. Có thiên địa dị vật giúp đỡ, quá trình luyện thuốc cũng rút ngắn khá nhiều, thời gian chiết xuất giảm một nửa, thời gian ngưng đan còn hai phần ba thời gian. Phong Trần bên cạnh nhìn Y Thần không chớp mắt, nàng khống hỏa, khống thủy vô cùng thuận tay, linh hồn của nàng theo hắn cảm nhận cũng phải hơn hắn đến vài phần, chỉ tiếc một điều mắt hắn không thể nhìn thấy sự mỹ lệ hoàn hảo của nàng lúc này.

Luyện Bạo Tông Đan dù có sự hỗ trợ của thiên địa dị vật thì nó cũng phải tốn mất một tuần. Lúc này thời khắc quan trọng đã đến, dược dịch đã cô lại thành đan, U lực quanh phòng đang trở nên bạo động. U lực liên tục tràn vào đỉnh, liên tục bị đan dược hấp thu. Luyện Bạo Tông Đan nếu trong lúc ngưng đan không kiểm soát được U lực rất có thể gây ra nổ đỉnh. Linh hồn lực của Y Thần tuôn ra ngày càng nhiều. Lúc này hồn lực đã đến giới hạn, trên khuôn mặt phong hoa lấm tấm những giọt mồ hôi, nhưng ánh mắt nàng lại rất tự tin, tự tin rằng mình hoàn toàn có thể luyện thành.

Một cột sáng từ trong đỉnh bắn ra, lan tràn khắp phòng, nhuộm đỏ tất cả. Cảm nhận được đan dược đã đến giới hạn, không thể thôn nạp được U lực nữa, Y Thần thu Sinh Mệnh Ngục Hỏa và Thủy Huyết Ngư lại. Hai tay kết ấn, tay nàng kết ấn rất nhanh, rất nhanh một tiểu ấn đã thành. Nó được giữ lại, không được đánh vào đan dược ngay lập tức.

Bên cạnh, Phong Trần bị ánh sáng đỏ làm che khuất tầm nhìn, tuy vậy hắn vẫn cố đưa mắt ra nhìn cái mà Thanh Thảo gọi là thủ ấn riêng của sư tôn mình là như thế nào. Khi hắn nhìn thấy hành động của nàng, Phong Trần cũng tỏ ra vẻ mặt đầy nghi hoặc, bởi theo hắn biết, từ khi ngưng đan đến khi phong ấn, thời gian càng ngắn thì càng tốt, vậy mà sư tôn hắn đã ngưng tụ ra ấn nhưng lại không phong ấn. Điều này rất khó hiểu. Còn một điều nữa cũng làm cho hắn không hiểu, bởi ấn của Y Thần phạm vi phong ấn là rất nhỏ. Vốn dĩ phong ấn dược lực cho đan dược đã dùng ấn có phạm vi khá nhỏ rồi, ấn chỉ đủ để bao trùm phạm vi một viên đan dược mà thôi, thế mà ấn quyết của Y Thần lại còn nhỏ hơn.

Không để cho Phong Trần thắc mắc lâu, Y Thần liên tục kết ấn, một ấn, hai ấn đến năm ấn. Năm ấn quyết hình thành, lúc này nàng đẩy cả năm ấn đến Bạo Tông Đan. Năm ấn liên kết với nhau một cách hoàn hảo, cùng lúc phong ấn được đánh vào, ánh sáng đỏ cũng được thu lại. U lực cũng ngưng, không còn bạo động và bị cuốn vào đan phòng nữa.

Bên ngoài đan phòng, động tĩnh khi nàng luyện thuốc đã khiến cho Y Phong phải xôn xao:

- Phong chủ lại luyện đan dược cao cấp sao. - Đây ít nhất phải là Hải giai sơ cấp. - Đã lâu rồi nàng mới luyện thuốc, đúng là nữ thần của ta, đã không luyện thì thôi, đã luyện thì phải chấn động toàn môn.

Nghe thấy những người bên cạnh nói, một nữ đệ tử cao giọng tuyên bố:

- Ta nhất định sẽ trở thành một y sư ưu tú giống như nàng, nhất định sẽ làm được, nhất định sẽ thành.

- Thôi đi bà cô của tôi ơi, bà không nhìn lại thiên phú của mình sao mà dám tuyên bố mạnh miệng vậy. - Đúng vậy, với thiên phú này có khi xách giày cho nàng còn không theo kịp, chứ ở đó mà mơ.

Ước mơ thiếu nữ vừa mới chớm nở đã bị thẳng thừng chà đạp. Thiếu nữ tủi thân, ôm mặt khóc chạy về nơi ở. Vài vị nữ đệ tử đứng ra chửi cho cái tên vừa mới chế giễu thiếu nữ một trận, chửi xong các nàng cũng rời đi, mà cả đám đàn ông lại được một trận cười, hai gã kia xấu hổ cũng rời đi.

Ở bên trong đan phòng lúc này, sau khi quang mang tản đi, đã thấy một viên đan dược màu đỏ thẫm ở trên tay Y Thần. Mùi thuốc trong phòng rất nồng đậm nhưng viên đan dược này lại tỏa ra một mùi hương rất nhẹ. Phong Trần tỏa ra nguyên hồn để cảm nhận, hắn cảm nhận được dược lực bên trong rất táo bạo, nguồn năng lượng rất dữ dội và dồi dào. Những đan dược thông thường thì cũng có dược lực dồi dào, năng lượng bên trong cũng rất lớn, nhưng nó rất êm dịu.

Theo Phong Trần đánh giá, viên Bạo Tông Đan này phải được tám điểm. Mọi khâu trong mắt Phong Trần, sư tôn làm rất hoàn hảo. Hắn mở miệng hỏi:

- Sư tôn, người luyện thuốc cũng quá kinh khủng rồi, người thấy thành quả ra sao?

Chỉ thấy Y Thần hơi lắc đầu, giọng hơi thất vọng:

- Với ta, viên Bạo Tông Đan này chỉ được bảy điểm thôi, nó có thể tăng được thêm nữa.

Phong Trần ngạc nhiên trước câu trả lời của Y Thần, với vẻ mặt đầy nghi hoặc, hắn lên tiếng:

- Ta thấy mọi thứ người đã làm rất tốt rồi, vậy mà người vẫn chưa hài lòng sao?

Nhìn gương mặt nghi hoặc của Phong Trần, nàng trả lời:

- Sở dĩ ta chưa hài lòng là vì khi ta tạo ấn, do hồn lực tiêu hao quá nhiều nên đã ảnh hưởng đến thời gian tạo ấn. - Thời gian khi ta canh rút dị hỏa hơi sớm, vậy nên cả hai cộng lại mới bị giảm đi mất một ít dược lực.

Nghe xong câu trả lời của Y Thần, hắn không còn nói được câu gì nữa. Trong đầu Phong Trần đang gào thét: “Cái thứ quái vật gì vậy, còn để cho mình sống nữa không, nàng làm đến cỡ đó mà còn chưa vừa lòng, không trách nhìn thấy đan của mình nàng chê thậm tệ đến mức vậy.” Mặt hắn sau khi bị đơ dần chuyển sang khó coi.

Không để cho Phong Trần tự nhức lâu, hắn đã nghe thấy Y Thần hỏi:

- Sau khi xem xong ta luyện thuốc, ngươi có nắm bắt được gì chưa?

Rời khỏi sự cảm thán của chính mình, Phong Trần suy nghĩ rồi trả lời:

- Ừm…, ta đã xem sư tôn luyện thuốc, ta thấy thứ đặc biệt của người là khi phong ấn dược lực. Tại sao người lại không phong ấn luôn mà lại chia nhỏ ra rồi mới phong ấn? - Và dị vật bảng là cái gì?

Y Thần gật gật đầu, nàng bắt đầu giải thích:

- Đầu tiên, lý do ta không dùng một ấn để phong ấn dược lực là bởi vì dùng một ấn thì số phần dược lực bị trôi đi theo thời gian là khá lớn, nhưng nhiều phong ấn nhỏ sẽ giải quyết được vấn đề đó. - Với ấn nhỏ sẽ giúp ngươi kiểm soát nguồn lực lượng phong ấn tốt hơn. Ta nhớ ngươi có một viên đan dược, nó bị ngươi phong ấn quá nhiều lực lượng nên người bình thường cùng cấp không chắc đã sử dụng được. - Còn về dị vật bảng là gì, ngươi cứ hiểu nó là một danh sách liệt kê các thiên địa dị vật đã được phát hiện trên U Hỏa Tinh, hiện tại trên bảng chỉ có khoảng năm mươi loại thôi. - Thứ tự trên đó không tượng trưng cho sức mạnh của chúng, nó chỉ thể hiện thứ tự phát hiện mà thôi.

Khi nghe thấy sư tôn bắt lỗi, Phong Trần chỉ biết cúi đầu ngại ngùng. Y Thần lại lên tiếng:

- Còn gì muốn hỏi nữa không?

Phong Trần nghe vậy chỉ lắc đầu, nàng nói tiếp:

- Ngươi đã xem ta rồi, phương pháp cũng cho ngươi xem. Bây giờ ta cần hồi phục hồn lực, ngươi ở ngay tại đây luyện tập phương pháp mới.

Ngay lập tức hắn đồng ý làm theo, lấy bút ra vẽ trận, thuốc từ trong các ngăn kéo lấy ra. Quá trình luyện thuốc diễn ra rất suôn sẻ, nhưng đến thời khắc kết thúc ngưng đan, phong ấn dược lực, lúc đầu đánh ra một, hai ấn thì không có chuyện gì. Đến ấn thứ năm thì lúc này dược lực trong đan bị thất thoát khá nhiều nên viên đan luyện ra không được như ý. Cứ liên tục hết đỉnh đan này đến đỉnh đan khác, dược lực trong đan viên tốt nhất thì trôi mất một phần dược lực, viên nhiều thì mất ba phần.

Luyện đến mười đỉnh, Phong Trần cứ thấy như vậy thì sẽ không được. Quay sang nhìn Y Thần, vẫn thấy nàng đang khôi phục linh hồn. Trải qua năm ngày luyện thuốc, luyện hoài không được như ý, ngày thứ sáu Phong Trần dừng việc luyện thuốc lại. Hắn ngồi xuống, đi vào trạng thái thiền, tiến vào nguyên thức, bắt đầu thôi diễn lại quá trình luyện thuốc năm ngày qua, quan sát một cách tỉ mỉ hành động của chính bản thân.

Y Thần bên cạnh không làm ra động tác gì cả, nhưng nàng biết hắn cần có thời gian để nhận ra vấn đề mà hắn đang gặp phải. Vấn đề của Phong Trần nàng biết nó là gì, nhưng nàng muốn hắn phải là người tự nhận ra. Hắn cần phải đi con đường của chính mình, không phải là đi trên con đường mà người khác đã đi.

Lúc này, sau một khoảng thời gian chìm vào nguyên thức để thôi diễn, Phong Trần mở mắt. Trong ánh mắt của hắn là sự vui sướng khi vừa tìm được đáp án cho câu đố đã dày vò hắn mấy ngày nay. Khóe miệng Y Thần cong lên, bởi nàng biết hắn đã tìm được lời giải. Hít một hơi lấy tinh thần, Phong Trần lại cầm bút lên vẽ trận luyện đan. Đến công đoạn cuối cùng, lần này hắn không cố tạo ra đủ năm ấn nhỏ nữa, thay vào đó hắn chỉ tạo ra hai ấn.

Đúng vậy, số lượng ấn chính là vấn đề. Khi thi triển phong ấn, Y Thần chưa bao giờ quy định số ấn tối đa hay số ấn tối thiểu. Vậy nên Phong Trần lúc đầu đã cố mô phỏng theo nàng là kết đủ năm ấn, nhưng nó đã quá sức với một y sư như hắn. Nhận ra điều này, hắn quyết định giảm số lượng ấn rồi sẽ tăng dần theo thời gian và đan dược.

Cuối cùng, sau bao nhiêu lần hắn cũng thành công. Đúng lúc Y Thần mở mắt, nàng phất tay, Phục Thương Đan bay tới. Nàng lên tiếng đánh giá:

- Ừm…, không tồi. Trong thời gian như vậy mà đã có thể nắm bắt được mấu chốt, đan dược luyện ra cũng được đến bảy điểm, xem ra không làm ta thất vọng.

Nghe được lời sư tôn khen, trong lòng Phong Trần mừng phát khóc. Nếu mình mà không nắm được phương pháp luyện thuốc này, chắc bị nàng sỉ nhục cho mà chết mất. Vừa khen xong, nàng lại tiếp tục:

- À…, có phải ngươi hẹn quyết chiến với cái tên nào ở Họa Phong đúng không? - Chuẩn bị đến đâu rồi?

Phong Trần nghe thấy nhắc đến thách đấu, hắn mặt trở nên nghiêm túc rồi gật đầu, trả lời:

- Đúng vậy, đồ đệ có hẹn quyết đấu với Hồ Đào. Chúng ta hẹn nhau quyết đấu trong tuyển chọn nội môn. - Chuẩn bị đến đâu rồi?

Nghe sư tôn quan tâm đến mình, trong lòng Phong Trần như được sưởi ấm, hắn đáp lại:

- Sư tôn yên tâm, đồ đệ nhất định sẽ không để ngươi thất vọng.

Được lời xác định của Phong Trần, Y Thần gật đầu rồi rời đi. Trước khi rời đi, nàng ném cho hắn một bình ngọc.

- Nếu không được thì ta sẽ giúp ngươi ra mặt.

Phong Trần nhìn theo bóng lưng nàng rời khỏi đan phòng. Có lẽ nàng cũng lo cho hắn, nhưng nàng không thể nói với hắn “không thắng được thì nhận thua cũng được”. Nếu vậy nàng sẽ dùng mặt mũi của mình làm chỗ dựa cho hắn.

+++++++++++++++++++++++++++++++++++

cảm ơn các vị đạo hữu đã ủng hộ và theo dõi truyện!

vài chương tới em sẽ ra chương hơi chậm nên mong các đạo hữu cảm thông!

các vị đạo hữu ủng hộ em thì thông tin đây ạ:

VietinBank: 109870579399

momo: 0332336839

Các đạo hữu thả comment cho em lấy động lực ạ!

đây là kênh Youtube các đạo hữu vào nghe truyện: https://www.youtube.com/@GTMedia-k8d

Bạn cần đăng nhập để bình luận