Dạ Lung
Chương 35 Kiếm Khí Kì Lạ Mới
#DL#TK
Rời khỏi Khí Phong, Phong Trần cất áo choàng đi, tiến lên Y Cư. Lúc này cũng đã mệt, hắn tiến vào phòng, mở trận pháp, tiến vào nguyên thức, thấy tiểu kiếm hắn lên tiếng:
- Tiểu kiếm, ngươi thả ra kiếm ý đi.
Nghe được lời ra lệnh này, tiểu kiếm lại không có phản ứng gì. Phong Trần không muốn làm phiền đến Tiểu Minh, hắn suy nghĩ một lúc, hạ giọng:
- Tiểu kiếm linh, thả kiếm ý ra cho ta làm quen đi.
Nghe hắn hạ giọng, tiểu kiếm rung lên, uy áp thả ra. Lần này không còn kiểu mà Phong Trần không thể rút kiếm nữa, cảm giác rất kì lạ. Kiếm ý này rất khác, không giống như đao ý ở trên Linh Phong. Đao ý ở đó rất sắc bén, hắn nghĩ kiếm ý và đao ý thì cũng giống nhau, cũng phải sắc bén, nhưng lạ ở đây kiếm ý này lại không có cảm giác sắc bén, mà cảm giác gây ra như những mũi nhọn chĩa vào, cảm giác chỉ cần động đậy một cái là có thể bị đâm xuyên người, không thể ngăn cản.
Bên ngoài khi phải chịu luồng kiếm khí này, Phong Trần người run lẩy bẩy, mồ hôi chảy ướt hết người, linh hồn cũng phải chịu đau nhức. Cảm giác không chỉ là sự xuyên thấu mà còn cả sự nặng nề. Kiếm ý này thoát ra ngay cả khi ở trong trận pháp. Phòng bên đối diện, vừa lúc trị thương xong, Y Thần vừa rời khỏi trạng thái thiền đã cảm nhận được một luồng kiếm ý cực kì khủng khiếp. Nàng mở mắt, cảm nhận, luồng kiếm ý này là phát ra từ trong phòng Phong Trần. Nàng giải trận pháp, lập tức xuất hiện bên ngoài phòng Phong Trần, nàng đứng đó với vẻ mặt lo lắng, không biết tình hình bên trong thế nào. Đúng lúc nàng định phá trận xông vào.
Bên trong, khi cảm nhận được sức chịu đựng của Phong Trần đã đến giới hạn, tiểu kiếm trong nguyên thức thu lại kiếm ý, uy áp được giải trừ. Hắn lập tức lăn từ giường xuống, ngã nằm bò ra sàn nhà, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, bây giờ cũng đã ngừng. Phong Trần tham lam hít lấy hít để vài ngụm không khí, áp lực biến mất, không khí tràn vào phổi, làm cho hắn như được thoát khỏi địa ngục lần nữa.
Nghe thấy có tiếng động bên trong, Y Thần bên ngoài gấp gáp vọng vào:
- Phong Trần, Phong Trần, mau giải trận pháp cho ta vào.
Nghe được tiếng sư tôn bên ngoài, Phong Trần phất tay giải trừ trận pháp. Y Thần nhanh chóng mở cửa đi vào với vẻ mặt lo lắng. Nhìn thấy hắn nằm trên sàn, quần áo ướt đẫm mồ hôi, nàng tiến đến, đỡ hắn ngồi dậy, gấp gáp hỏi:
- Phong Trần, ngươi có sao không?
Phong Trần đang nằm trên sàn, được sư tôn đỡ dậy, dù với thân thể của hắn đã tôi qua luyện thể, vậy mà hắn vẫn cảm thấy đau nhức, xương cốt rã rời. Sau khi đỡ đau, Phong Trần mới ngước lên nhìn sư tôn trả lời:
- A…, sư tôn, ta không sao.
Thấy Phong Trần trả lời không sao, Y Thần trong lòng mới buông xuống, nhưng nàng vẫn dùng Y Hồn Thuật kiểm tra cho Phong Trần. Sau khi kiểm tra, dù thấy có vết thương nhưng không ảnh hưởng đến căn cốt, nàng mới triệt để yên tâm. Nàng lấy ra Phục Thương Đan cho hắn uống. Nuốt vào đan dược, Y Thần thả ra Phong Trần, hắn bắt đầu luyện hóa, đan vào vết thương cũng mau chóng được chữa lành. Thấy vậy, nàng cũng đi ra, ngồi xuống bàn uống trà.
Sau khi trị thương xong, Phong Trần đi ra phòng khách, thấy sư tôn đang ngồi uống trà, hắn tiến đến thi lễ:
- Đệ tử chào sư tôn.
Nghe Phong Trần chào, Y Thần đưa mắt lên nhìn hắn rồi lại tiếp tục ra hiệu hắn ngồi xuống, nàng lên tiếng:
- Nói cho ta biết, vừa nãy là chuyện gì xảy ra?
Phong Trần từ trong nhẫn trữ vật lôi ra một thanh hắc kiếm. Nhìn thấy thanh hắc kiếm, Y Thần hơi nhíu mày. Hắn giải thích:
- Thứ vừa nãy là kiếm ý, nó do cái này tạo ra.
Nghe Phong Trần nói, nàng lại càng nhíu mày sâu hơn. Thấy sư tôn nhíu mày càng sâu, hắn tiếp tục:
- Đây là thanh thần khí, nó có lai lịch rất lớn, nó có thể tự phát ra kiếm ý...
Y Thần vừa nghe vừa đưa hồn lực ra bao lấy thanh kiếm để kiểm tra. Nàng kiểm tra một hồi, cũng khẳng định đây là một pháp khí Ngục cấp sơ giai, vậy mà Phong Trần lại nói nó có lai lịch lớn. Nàng nhìn thanh kiếm, thấy nó cũng không có đặc điểm nào giống với Thập Đại Danh Khí của Nam Man Vực. Phong Trần định giải thích tiếp, Y Thần ngắt lời:
- Ngươi nói là nó phát ra luồng kiếm ý vừa nãy?
Phong Trần gật đầu xác nhận. Nhìn thấy xác nhận, nàng tiếp tục lên tiếng:
- Vậy sao giờ lại không có, ngươi có thể cho nó thả ra kiếm ý không?
Nhìn nàng, hắn lắc đầu trả lời:
- Đúng là bây giờ nó không phát ra, đồ đệ cũng không thể ra lệnh cho nó.
Nghe được câu trả lời, Y Thần cũng gật đầu, nàng tiếp tục:
- Thôi được rồi, mỗi người đều có cơ duyên của mình. Bí mật của ngươi nếu không thể tiết lộ thì không cần tiết lộ.
- Nhưng cơ duyên này quá lớn, thứ gọi là “người là người vô tội, người cầm ngọc mới có tội”. Giữ cho kín, chắc ngươi không muốn trở lại làm Ngục Dân đâu.
Nhận được lời dặn dạy của Y Thần, hắn đã biết rằng cuộc sống ở đây không thể quá phô trương. Dù hắn cũng đã cẩn thận rồi, nhưng như nàng nói, ngay cả người thân cũng không thể tin tưởng hoàn toàn. Đang suy nghĩ về sự chỉ dạy, thì câu hỏi của Y Thần lại lôi Phong Trần về:
- Việc ta giao cho ngươi, ngươi làm đến đâu rồi?
Câu hỏi vừa dứt, trước mặt nàng toàn là Phục Thương Đan. Đã vậy, chỉ là bán thành phẩm, trong số này chỉ có một viên miễn cưỡng coi là thành phẩm. Nhìn đống đan dược này, nàng đưa mắt lên ý hỏi Phong Trần “đây là thứ gì”. Hắn lên tiếng giải đáp cho nàng:
- Đây đều là đan dược do ta luyện ra.
Khi nghe được đây là do Phong Trần làm ra, Y Thần thật sự bất ngờ. Nàng đứng bật dậy mà hỏi:
- Cái gì? Ngươi làm cách nào?
Sở dĩ nàng không cần khẳng định lại xem có chắc là Phong Trần luyện ra không là vì, thứ nhất, người được nàng chỉ đạo dạy cho hắn là Thanh Thảo, mà Thanh Thảo thì không thể lừa nàng được. Thứ hai, cũng là thứ củng cố cho điều thứ nhất, là một y sư thật thụ có trình độ không bao giờ cho phép người khác chạm vào bán thành phẩm của mình, vì điều đó là danh dự của một y sư không cho phép. Vậy là Phong Trần kể lại chuyện mà hắn đã làm sao để luyện thuốc. Y Thần nghe mà nàng không thể tin nổi vào những gì chính tai nàng nghe. Nàng ngay lập tức dùng lụa quấn Phong Trần lại, đạp không bay ra ngoài, bay về phía Đan Đường.
Đến nơi, nàng trực tiếp lôi hắn vào, đi thẳng đến đan phòng đặc biệt. Đây là đan phòng chỉ nàng được sử dụng. Các đệ tử thấy Y Thần lôi lôi kéo kéo một nam nhân vào đan phòng của mình thì bắt đầu tò mò:
- Ta đã nhìn thấy gì vậy, là Phong chủ phải không?
- Không những là Phong chủ, mà người còn nắm tay một nam nhân.
- A a a a a, nam nhân kia là ai, hắn là ai mà lại được Phong chủ cầm tay?
- Hừ, các ngươi không nhớ sao, người này trước đây đã được Thanh sư tỷ dẫn vào đan phong đấy.
- Ngươi biết một mà không biết hai, đó là đồ đệ của nàng. Các ngươi cứ ở đó mà nói nhảm, nàng nghe thấy lại có chuyện.
Sau những lời bàn tán, lại nghe được sự thật, đám người không còn dám lớn tiếng nghị luận nữa.
Trong phòng, sau khi lôi Phong Trần vào đan phòng, nàng gấp gáp nói:
- Ngươi mau luyện thuốc cho ta xem, mau lên, mau lên.
Phong Trần bị sư tôn lôi như lôi gà đến đan phòng. Tuy thể chất đã được tăng cường, nhưng bị nàng lôi đi như vậy, hắn cũng bị chóng mặt. Ngẩng đầu lên, Phong Trần lại thấy ánh mắt tò mò và gấp gáp của sư tôn. Hắn bất đắc dĩ lôi đồ từ nhẫn ra: bút, đỉnh, U đồng. Thấy hắn lấy đồ ra mà không lấy nguyên liệu ra, nàng hỏi:
- Ngươi còn đứng đó nhìn ta làm gì, không luyện thuốc đi?
Phong Trần ngẩn người ra một lát, hắn nhìn nàng với vẻ mặt bất đắc dĩ trả lời:
- Sư tôn à, người có phải rất ghét ta đúng không?
- Sao ngươi lại nói thế?
Y Thần nghe câu trả lời của Phong Trần, nàng khó hiểu hỏi lại. Phong Trần lại càng tức, nói:
- Người muốn luyện thuốc thì phải cho ta thảo dược chứ?
Nghe Phong Trần hỏi, nàng cũng hơi bất ngờ, hỏi lại:
- Ngươi không có sao?
- Sư tôn đoán xem…
Nhìn cái mặt tên này như muốn khiêu khích mình, nàng lên tiếng:
- Hừ…, không có thì nói không có.
Nói xong, nàng phất tay, chỉ thấy từ trên tường của đan phòng hiện ra những ngăn tủ. Từ những ngăn tủ, nàng lấy ra số nguyên liệu mà đơn thuốc nàng đưa cho Phong Trần:
- Đây…, chỗ này đủ rồi chứ?
Nhìn thấy nhiều nguyên liệu luyện thuốc như vậy, Phong Trần mắt sáng lên, hai bàn tay xoa xoa vào nhau, nhìn vào đống nguyên liệu rồi nói:
- Đủ rồi, đủ rồi, đệ tử bắt đầu ngay, bắt đầu ngay.
Vừa dứt lời, Phong Trần thực hiện phương pháp luyện thuốc độc nhất của mình. Hắn lấy bút, vẽ trận pháp, điều khiển trận pháp, cảm nhận, ngưng đan, phong ấn. Tất cả đều được làm một cách vô cùng thuần thục. Ở bên, Y Thần đã đứng hình rồi. Sau phút giây ngạc nhiên, nàng lại chăm chú nhìn từng thao tác của Phong Trần. Ánh mắt của nàng lúc đầu là nghi hoặc, đến bất ngờ, đến cảm thán. Trong lòng nàng đã nổi sóng, nàng nghĩ: “Phong Trần, ta thật muốn mở não ngươi ra xem trong đó có thứ gì, luyện công cũng lĩnh ngộ kinh khủng, học trận pháp cũng nghịch thiên, giờ đến luyện thuốc ngươi cũng nghĩ ra cách.”
Trong khi nàng còn suy nghĩ, Phong Trần đã luyện xong đan. Lần này hắn đã nắm rõ thời gian, đã kiểm soát được độ lửa, đã nắm rõ kỹ thuật, vậy nên khi đan ra lò là một viên Phục Thương Đan bảy điểm. Đương nhiên phải quy công cho cả Y Thần nữa, bởi những nguyên liệu mà nàng đưa cho hắn đều là những nguyên liệu tốt. Mỗi loại nguyên liệu đều đạt ba năm tuổi, gấp ba lần nguyên liệu tiêu chuẩn.
Đan ra, Y Thần trực tiếp lấy đến tay. Nàng nhìn và cảm nhận một vòng, lên tiếng:
- Ừm…, chưa được, chưa đạt yêu cầu.
Nghe xong câu phê bình của sư tôn, Phong Trần mặt đang hớn hở chờ được khen bỗng chốc trở nên đen xì. Vất vả lắm mới ra được thành phẩm tốt nhất, cuối cùng lại bị chê. Hắn thể hiện sắc mặt khó coi là đã tốt lắm rồi. Đang buồn thì lại nghe sư tôn nói tiếp:
- Tuy chưa đạt yêu cầu của ta, nhưng đối với các đệ tử thông thường, ngươi cũng là người coi như được.
Y Thần nghe những lời chính mình nói mà nàng còn thấy ngượng. Nếu so sánh về luyện thuốc thì đúng là lần đầu luyện, nàng đã được năm điểm rồi, phải gọi là thiên tài tuyệt thế. Sư phụ nàng lúc đó chỉ còn thiếu điều đưa nàng lên cung phụng, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, bao bọc vô cùng. Nói đi cũng phải nói lại, Phong Trần chưa từng được xem sư phụ luyện thuốc, lại không có ưu thế về căn cơ, xuất phát điểm này so với nàng đúng là một trời một vực. Vậy mà giờ đây hắn có thể tự luyện được một viên đan dược bảy điểm, đó phải gọi là siêu thiên tài. Nhưng địa vị của một sư phụ không cho phép nàng mất mặt trước đồ đệ, nàng cũng không muốn hắn quá đắc chí về thành tựu của mình mà sinh ra tự mãn.
Nghe được lời an ủi của sư tôn, Phong Trần mới thấy hơi cân bằng một chút. Hắn muốn nghe lời nhận xét về phương pháp của mình nên hắn nói:
- Sư tôn, người đã đánh giá đan rồi, người có thể đánh giá về phương pháp luyện chế của ta không?
Y Thần chuyển mắt nhìn Phong Trần một chút, nàng suy nghĩ một lát rồi lên tiếng:
- Về phương pháp của ngươi sao.
- Ta nghĩ đây là một con đường mới, có thể mở rộng phạm vi của y sư.
- Ưu điểm là chỉ cần có lực lượng linh hồn là có cơ hội trở thành một y sư, không cần dựa quá nhiều vào căn cơ như trước.
- Nhưng phương pháp này có quá nhiều nhược điểm.
- Thứ nhất, tuy không cần căn cơ song thuộc tính thủy và hỏa, nhưng dựa vào lực lượng linh hồn phải cực lớn.
- Thứ hai, người này không những có linh hồn cường đại mà còn phải học thêm cả trận pháp.
- Thứ ba, nếu ngươi có năng lực về hồn, ngươi có chọn con đường khó khăn này không? Nếu là ta thì ta sẽ chọn trở thành một hồn tu cường đại.
Với sự đánh giá của Y Thần, Phong Trần thực sự thấy phục. Tuy có chút hơi thất vọng vì phương pháp của mình còn nhiều nhược điểm, nhưng nàng cũng đánh giá rất cao phương pháp này. Điều này ít nhất không làm cho Phong Trần trở nên nghi ngờ chính mình.
Nghe xong lời đánh giá, Phong Trần muốn xem đích thân sư tôn luyện thuốc, hắn lên tiếng đề nghị:
- Ừm… sư tôn, người đã xem ta luyện thuốc rồi, hay là người cũng cho ta mở rộng tầm mắt đi.
Nghe Phong Trần đề nghị, Y Thần cũng muốn nhân cơ hội dạy dỗ tên đồ đệ này một chút:
- Được rồi, ta thấy ngươi cũng thành khẩn, bây giờ ta sẽ cho ngươi xem thế nào mới là luyện thuốc thực sự.
Nói xong, nàng phất tay, một chiếc đỉnh màu đỏ đã hiện ra, bên trên có điêu khắc phượng vũ. Bao quanh thân phượng là một ngọn lửa. U đồng được bỏ vào lò, hàng loạt dược liệu nối đuôi nhau bay ra, vừa làm nàng vừa nói:
- Đỉnh này tên Phượng Huyết Đỉnh, đỉnh này tăng tỷ lệ chiết xuất dược hiệu thêm một phần, giúp đan dược khi thành có lây nhiễm một chút khí tức của hỏa phương. Người uống sẽ tăng khả năng phòng ngự hỏa công.
- Đan dược ta luyện mang tên Bạo Tông Đan. Đây là đan dược dùng để bạo phát chiến lực. Người ở cảnh giới U Tông trực tiếp tăng lên hai tiểu cảnh giới, ví dụ từ U Tông sơ kỳ thì lên U Tông hậu kỳ.
- Tu vi càng cao thì hiệu quả càng thấp, chỉ có tác dụng trong cảnh giới U Tông trở xuống. Hậu quả sau khi thuốc hết tác dụng là kinh mạch vỡ vụn, tu vi mất hết.
Đủ loại nguyên liệu được đưa vào nồi. Ngay lúc này, tay phải U hỏa lực ngưng tụ, một ngọn lửa hiện ra. Phong Trần cảm thấy nhiệt độ trong phòng tăng lên.
++++++++++++++++++++++++
cảm ơn các vị đạo hữu đã ủng hộ và theo dõi truyện!
các vị đạo hữu ủng hộ em thì thông tin đây ạ:
VietinBank: 109870579399
momo: 0332336839
Các đạo hữu thả comment cho em lấy động lực ạ!
đây là kênh Youtube các đạo hữu vào nghe truyện: https://www.youtube.com/@GTMedia-k8d