Dạ Lung
Chương 43 Đến Di Tích Mới
#DL#TK
Sau khi được Y Thần nói về thông tin của Hấp Huyết Quỷ Tông, Phong Trần đã hiểu ý của nàng muốn hắn vào di tích làm gì. Như nàng nói, đây là một tông môn cổ xưa thuộc quỷ tộc tại Nam Man Vực, trước đây đã xảy ra một trận quyết chiến, cũng không biết thế lực quyết chiến với họ là ai, nhưng sau một tháng kể từ khi Hấp Huyết Quỷ Tông tuyên bố phong tông thì hoàn toàn bốc hơi. Thứ mà Y Thần muốn tìm là Huyết Y Thư, đây là vật do một vị y sư của Huyết Quỷ Tông sáng tạo ra, còn tác dụng thì nàng không cho hắn biết. Hắn đã đồng ý giúp nàng tìm kiếm nó, bên trong như nàng nói có Cường Kinh Thảo, thứ cần thiết cho tu luyện lên tầng tiếp theo của Tiêu Tài Luyện Thể Pháp. Phong Trần ngồi trong phòng cũng hồi phục lại nguyên hồn khi đấu với Hồ Đào, vài ngày sau đó để chuẩn bị cho chuyến đi, hắn cải trang và lên Khí Phong lấy bộ châm mà hắn đã đặt làm. Bộ châm này tên là Hỏa Ám Châm, toàn bộ có hai mươi sáu cây châm, mười ba châm màu đỏ, có thuộc tính hỏa, nếu dính châm, châm sẽ phát ra lửa để thiêu đốt vào vết thương, nửa còn lại có màu đen, mang ám thuộc tính, vô cùng có lợi để ám sát trong môi trường thiếu sáng. Phong Trần thực sự thấy rất hài lòng về bộ châm này.
Chờ hai ngày sau, đã đến ngày xuất phát, những người đi thám hiểm di tích sẽ tập trung tại quảng trường, mặc vào áo choàng. Phong Trần đi tới quảng trường, nhìn tới hắn thấy có năm hàng đứng đối diện với nơi các vị Phong Chủ đang đứng, nhìn kỹ thì cũng đều là những người quen thuộc, là người của các phong được phân đi, hầu hết các đệ tử chân truyền đều đi, duy nhất mọi người không nhìn thấy Phong Trần đâu. Thấy vậy mọi người lại xì xầm:
- Kia có phải Trần Y của Y Phong không?
- Ừ ha, xem ra tông môn phái ra tất cả đệ tử có năng lực nhất để đi thám hiểm lần này rồi.
- Tất cả sao, ta có thấy Phong Trần sư huynh đâu, cả Hồ Đào sư huynh nữa?
- Chắc là do họ chưa kịp trị thương rồi.
Nhìn thấy Phong Trần bước vào hàng của Y Phong, mọi người vô thức nhường đường cho hắn. Phong Trần thấy mọi người tự động nhường đường, trong lòng bất đắc dĩ, cười khổ: “Ta đâu có cần mọi người nhường vị trí đâu, ta đã chẳng nổi bật rồi mà mọi người làm vậy, ta ẩn mình vào đâu.” Tuy nghĩ vậy nhưng Phong Trần vẫn tiến lên, đứng sau lưng Thanh Thảo. Thấy có sự thay đổi, nàng quay lại đằng sau, thấy có một người khoác áo choàng chùm đầu, nàng cũng đoán được là ai, vì trước khi đi nàng đã được Y Thần đăng ký cho cái tên Trần Y. Lúc đầu nàng ngạc nhiên cũng định hỏi phong chủ rồi nàng cũng thôi, nghĩ đến đây nàng cảm thấy kỳ quái tại sao phong chủ lại không cho Phong sư huynh đi, mà lại cho Trần Y đi. Nàng biết Phong Trần bị thương nhưng với y thuật của phong chủ, trị thương do U sư gây ra thì không khó khăn gì. Mang theo nghi hoặc đó nàng lại quay lên đài.
Khi thấy Phong Trần đứng vào hàng, phía Linh Phong, Hỏa Nham lớn tiếng gọi:
- Trần Y huynh đệ, ở đây!
Nghe người gọi, Phong Trần đưa mắt nhìn theo, gặp cả đội Huyết Chiến đang đưa mắt chào hỏi, hắn cũng gật đầu chào lại. Tình cảnh Ám Ảnh bịt miệng Hỏa Nham làm hắn lắc đầu. Trong khi thấy đã đến lúc, môn chủ từ chủ tọa đứng lên tiến về phía trước rồi nói lớn:
- Chào mọi người, chắc hẳn mọi người đã biết lý do mà mọi người có mặt ở đây rồi.
- Không dài dòng nữa, trong cuộc thám hiểm di tích lần này, nguy hiểm rất lớn, đi cùng đó là cơ duyên cũng rất lớn.
- Lần này đi sẽ do Linh Đao phong chủ dẫn các ngươi đi đến di tích.
- Các ngươi nhớ vơ vét hết bảo vật về, bất kể thủ đoạn gì nhưng không được đồng môn tương tàn.
- Với tư cách một trưởng môn, ta chỉ có một mệnh lệnh duy nhất dành cho các ngươi đó là nhất định phải giữ mạng trở về.
- Chúc các ngươi thành công!
Các đệ tử nghe xong lời phát biểu của môn chủ đều đồng thanh hô: “Chúng đệ tử nhận lệnh”. Phong Trần thấy những lời nói lúc đầu của vị môn chủ này có chút vô sỉ, nhưng về sau lại thấy ông già này cũng không tệ. Linh Đao bước lên, nói:
- Đã đến giờ, chúng ta lên đường.
Mọi người di chuyển theo chân Linh Đao ra cổng tông môn, phất tay một cái, một chiếc phi thuyền to lớn hiện ra, thân có màu đen, trên có lâu thuyền, hai bên có cửa mở họng pháo, mỗi bên tam khẩu, tổng cộng mười sáu khẩu. Linh Đao lên tiếng:
- Nào, chúng ta lên thuyền thôi.
Phong Trần lần đầu thấy một con thuyền biết bay, trong ký ức, ngay cả máy bay hắn cũng chưa từng đi, hắn cảm thấy khá thú vị với phi thuyền này. Nhảy lên thuyền, hắn nghe tiếng bàn tán của các đệ tử khác.
- Woah…, đây có phải Ngũ Linh Phi Thuyền của Linh phong chủ không?
- Đúng vậy, chính là nó, phi thuyền này là một trong những chiếc phi thuyền của tông môn, vô cùng quý hiếm.
- Ta nghe nói phi thuyền sử dụng ngũ đại U lực phong, hỏa, mộc, thổ, kim để vận hành, tạo nên một pháo đài bay.
- Phi thuyền này tuy lợi hại nhưng còn chưa bằng Tiên Sư Phi Thuyền trong tay môn chủ, đó mới đúng là pháo đài thực sự.
Nghe mấy người này nói, Phong Trần mới cảm nhận được sự cường đại của chiếc phi thuyền này, so sánh với B52 trong ký ức đúng là không thể so được. Thấy các đệ tử đã lên đầy đủ, Linh Đao khởi động trận pháp, phi thuyền lao về hướng bắc của Tiên Sư Môn. Phong Trần đứng trên mạn phi thuyền, nhìn xuống dưới, khung cảnh u tối, sinh linh bị thiêu đốt trong nghiệp hỏa, tiếng gào khóc ngập trời. Nhìn quanh phi thuyền hắn thấy mọi người đều ngồi thiền để tu luyện, dù sao với nguồn U lực dồi dào trên phi thuyền không kém hơn so với trong tông môn là bao, mọi người thà lựa chọn nhàm chán tu luyện còn hơn rảnh rỗi nhìn tình cảnh khổ sở bên ngoài. Đang trầm ngâm suy nghĩ, một nhóm người tiến đến, một người trong đó tiến lên đấm vào ngực Phong Trần rồi cười nói:
- Ha ha ha, Trần Y huynh đệ, lâu rồi chúng ta không gặp.
Phong Trần bị tác động, rời khỏi suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn lên, thấy người đấm mình là Hỏa Nham, nhìn về phía sau lại là thành viên của đội Huyết Chiến, hắn cười nhẹ rồi thi lễ, mở miệng:
- Lâu rồi không gặp, chào mọi người.
Nhìn thấy Phong Trần thi lễ chào mọi người, Đao Cương chào lại, miệng nở nụ cười đầy ý vị nhìn tới hắn, Ám Ảnh cũng chào lại, hai người còn lại lên tiếng chào:
- Chào Trần sư đệ.
- A…, chào Trần sư huynh.
Hỏa Nham lại tiếp tục lên tiếng:
- Trần Y, sao lần tuyển chọn nội môn, ta thấy Y Phong cũng đi, huynh đệ không đến xem sao?
Phong Trần nghe Hỏa Nham hỏi, đám người Đao Cương cũng tò mò xem Phong Trần trả lời thế nào, hắn cười cười rồi nói:
- A…, lúc đó ta mới đổi được ít tài nguyên nên không cùng các đồng môn trong phong đi được.
- Ta nghe các sư huynh, sư muội kể lại, buổi tuyển chọn rất đặc sắc.
Nghe Phong Trần nói lý do xong, mọi người cũng hiểu được vì sao hắn không đi, duy chỉ có Đao Cương và Lam Thủy là có ánh mắt hơi khác nhìn hắn. Hỏa Nham lại bị câu chuyển chủ đề của hắn làm cho lái đi, nói tiếp:
- Ha ha ha, đúng là huynh đệ không đi xem thật tiếc.
- Đặc biệt lần này có rất nhiều bất ngờ, đệ tử ngoại môn lại dám khiêu chiến đệ tử chân truyền, kết quả cực kỳ bất ngờ, họ đều được lên chân truyền.
- Ta phải nể nhất là Y Phong của huynh đệ, vị Phong sư huynh kia thật sự gây sốc, chiến lực từ không thể tu luyện vậy mà có thể đánh bại Hồ Đào.
Nghe Hỏa Nham liên miên kể, Phong Trần ra vẻ say sưa, đầu gật gù chăm chú lắng nghe. Tán gẫu một hồi, mọi người cũng ngồi xuống rồi lâm vào tu luyện. Phong Trần cũng phải ngồi xuống nhắm mắt ngồi thiền, mặc dù hắn hấp thu U khí cũng không thể tăng lên tu vi, nhưng hắn cũng không muốn xem những cảnh tượng khổ sở ở bên dưới. Khi hắn ngồi thiền, có một số ánh mắt chú ý về phía hắn, những ánh mắt này biểu lộ vô cùng hiếu kỳ, muốn nhìn thấu khuôn mặt của Phong Trần.
Tuy phi thuyền bay với tốc độ rất nhanh, vậy mà bay liên tục trong vòng mười ngày mới đến nơi, bỗng tiếng của Đỗ Đạt vang lên:
- Mọi người, mau chuẩn bị thôi, chúng ta đến nơi rồi.
Nghe được lời gọi của Đỗ Đạt, mọi người đang từ trong trạng thái tu luyện dần tỉnh lại, Phong Trần cũng từ từ mở mắt. Mở ra đã thấy Linh Đao phong chủ và các đệ tử chân truyền đã đứng ở đầu thuyền nhìn về phía trước rồi. Phong Trần đứng dậy, đi lại về phía đầu thuyền. Thứ hiện ra trước mắt của mọi người là năm chiếc phi thuyền, nhìn chúng thật sự rất đáng sợ.
Chúng xếp hàng từ trái qua phải theo thứ tự, cái đầu tiên nhìn như một con thuyền hải tặc vậy, toàn thân thuyền được làm từ xương cốt của rất nhiều loại sinh vật, trên đỉnh có in một lá cờ màu trắng, bên trên có một tên tiểu quỷ màu đen. Tiếp theo là đến một con thuyền có màu đỏ như máu, trên thuyền liên tục chảy ra chất lỏng màu đỏ, theo Phong Trần đoán thì đó là máu, trên thuyền cũng có một lá cờ, nhưng lá cờ này nhìn như một miếng vải được nhúng vào chậu máu vớt ra rồi treo lên. Kế tiếp là một con thuyền, trông nó như bị bỏ hoang vậy, thân tàu mục nát, vải vụn vương vãi, rách rưới, không khí rất u ám, bên trên lá cờ cũng chỉ là một tấm vải bố buộc lên cột.
Tiếp theo là một chiếc phi thuyền, mà theo đánh giá của Phong Trần, cái này là đẹp nhất trong đám này. Chiếc này theo phong cách rừng rú, cây leo quấn quanh thân thuyền, do cây cối ở trên U Hỏa Tinh này không thể sống tự nhiên được nên dù là cây cối nhưng nó nhìn cũng khá ủ rũ. Trên cột cờ của thuyền có treo một lá cờ màu xanh và hình đầu hổ màu vàng, nhìn rất uy lực.
Cuối cùng là một phi thuyền cũng được làm từ nhiều bộ xương, nhưng xương này toàn là của thú tộc, những bộ xương này vẫn còn dính thịt trên đó, mùi hôi thối bốc lên chắc khá nặng. Phía trên cột cờ của phi thuyền này thì có một lá cờ đen đỏ, bên trên cũng có một chiếc đầu gấu, nửa bên màu đen thì có in hình nửa xương sọ gấu màu đỏ, bên màu đỏ thì có in nửa chiếc đầu gấu còn nguyên, nhìn vô cùng huyết tinh. Thấy được những chiếc thuyền này, những đệ tử cũng xôn xao:
- Thật không ngờ chuyến khám phá di tích này bọn họ lại đi hết.
Nữ đệ tử bên cạnh nghe vậy quay sang nhìn vị sư huynh bên cạnh mong nhận được câu trả lời về những thế lực này. Người sư huynh ra vẻ hiểu biết, hắng giọng nói:
- Ừm… nếu sư muội muốn biết thì ta sẽ nói cho muội biết, lần lượt từ trái qua phải.
- Đầu tiên là chiếc thuyền có cờ trắng quỷ đen là Quỷ Cốt Phái.
- Thứ hai là Ma Huyết Môn, là thuyền có cờ màu đỏ máu.
- Thứ ba là Ma Hồn Cốc, là chiếc thuyền âm u nhất.
- Thứ tư là Cuồng Thú Sơn, là chiếc thuyền rừng rú nhất.
- Cuối cùng là Quỷ Thú Sơn, thấy sư huynh của muội thế nào?
- A, sư huynh kiến thức thật uyên bác.
Vị nữ đệ tử mắt sáng lên, nhìn về phía vị sư huynh vừa nói, còn những đệ tử khác trong lòng thầm phỉ nhổ, thông tin này đúng là không phải đệ tử nào cũng biết, nhưng nó cũng không phải tin tức bí mật, ghét là vì tên này quá sĩ gái rồi.
Linh Đao ra hiệu cho mọi người yên lặng, sau đó ra hiệu cho Đỗ Đạt. Nhận lệnh, Đỗ Đạt hô lớn:
- Dương cờ lên!
Một vị nội môn đệ tử từ dưới mạn thuyền, dậm chân, nhảy lên trên đầu lâu thuyền, bám vào cột cờ trên nóc, từ đâu lôi ra một lá cờ rồi treo lên cột. Treo xong, hắn nhảy xuống, nay lập tức một lá cờ màu thiên thanh ở giữa có in hình chiếc cổng của Tiên Sư Môn phấp phới bay trên cột cờ. Sau khi treo cờ lên, phi thuyền đi gần tới nơi mà năm phi thuyền kia đang đứng đậu, tới gần mới thấy trước mặt năm con thuyền đang đậu là một lối vào, theo Phong Trần thấy đây là một hố đen chứ không phải là một lối vào của một di tích cổ.
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
cảm ơn các vị đạo hữu đã ủng hộ và theo dõi truyện!
năm mới chúc các vị đạo hữu: 2026 thật nhiều niềm vui, vạn sự như ý, chúc các vị và gia đình một năm Bính Ngọ thật an lành.
các vị đạo hữu lì xì em thì thông tin đây ạ:
VietinBank: 109870579399
momo: 0332336839
zalopay: 0332336839
Các đạo hữu thả comment cho em lấy động lực ạ!
đây là kênh Youtube các đạo hữu vào nghe truyện: https://www.youtube.com/@GTMedia-k8d