Dạ Lung

Chương 37 Dẫn Phong Mới

#DL#TK

Rời khỏi đan phòng, Phong Trần trở về Y Cư nghỉ ngơi. Hai tuần sau, hôm nay lại là một ngày quan trọng của môn phái diễn ra, ngày tuyển chọn nội môn đệ tử, đây là ngày mà những đệ tử ngoại môn rất mong chờ. Phong Trần từ Y Cư đi xuống, qua vườn thuốc, hắn lại không thấy có ai đến để chăm sóc vườn thuốc cả, ngay cả Thanh Thảo hắn cũng không thấy, hắn nghĩ: “Quái lạ, mọi người đi đâu rồi, sao không có ai đến vườn thuốc vậy?”, chợt Phong Trần như nghĩ ra điều gì đó, hắn nhanh chóng chạy xuống núi.

Xuống chân núi, trước mặt toàn là đệ tử nội môn của Y Phong, nhìn thấy cảnh này Phong Trần bất ngờ, sau đó hắn đưa mắt tìm một thân ảnh nào đó, lia một vòng, nhìn thấy người cần tìm, hắn đưa tay rồi gọi:

- Thanh Thảo, qua đây…

- Chào Phong sư huynh, huynh gọi ta?

Thanh Thảo thấy Phong Trần gọi, nàng chạy lại chào hắn. Thấy vậy hắn hỏi:

- Đây là sao vậy, có chuyện gì à?

Nàng thấy khuôn mặt nghi hoặc của Phong Trần, rồi lại đến câu hỏi, Thanh Thảo đã hiểu ra, nàng trả lời:

- Đây là do phong chủ ra lệnh, người nói ai không có việc thì đi xem tuyển chọn nội môn một chút, ai đi nàng sẽ thưởng cho một viên U Sư Đan.

- Ai cũng đi vậy, vườn thuốc thì sao?

Nghe Thanh Thảo nói là do Y Thần chỉ đạo thì hắn cũng hơi bất ngờ, nhưng nghĩ đến vườn thuốc hắn lại hỏi nàng. Thanh Thảo tiếp tục:

- À, về việc đó sư huynh yên tâm, phong chủ nói những người chăm sóc vườn thuốc có thể nghỉ một ngày, ngày này những người đó vẫn được tính công.

Phong Trần lại nhìn về phía Đan Đường hỏi:

- Vậy Đan Đường cũng đi hết sao?

- À…, Đan Đường thì không, sẽ có người trực ở đó, người trực cũng vẫn được nhận U Sư Đan.

Thì ra để cổ vũ cho Phong Trần, Y Thần lại bỏ ra nhiều công như vậy. Lần này hắn cảm thấy tình cảm của một gia đình tại đây, tuy chỉ qua ba tháng, thời gian tiếp xúc cũng không nhiều, nhưng chỉ cần từng này là đã đủ chứng minh Y Thần thực sự coi hắn là gia đình. Ngay cả các đệ tử Y Phong, cho dù họ có đi vì bất kể lý do gì, đối với hắn Y Phong cũng là nhà của hắn.

Hắn nhìn xung quanh, không thấy Y Thần đâu, hắn lên tiếng:

- Sư tôn đâu, người không tới sao?

Thanh Thảo nghe hắn hỏi, nàng lại trả lời:

- Thông thường lựa chọn đệ tử nội môn, Y Phong sẽ không đến, người muốn vào Y Phong sẽ trực tiếp đến đây để khảo thí.

- Vì Y Phong không thiên về chiến lực nên sẽ không đến, nếu muốn mọi người cũng tự đi, nhưng ai cũng có việc trong phong nên hầu như không có ai đi.

- Thi thoảng có lần phong chủ chỉ tới một mình để xem thôi.

- Hôm nay là lần đầu tiên phong chủ mới lệnh cho toàn phong đi, còn một điều nữa, phong chủ nói sẽ do sư huynh làm chủ.

Nghe thấy mình làm chủ, Phong Trần giật mình, hắn chỉ tay vào mình như muốn khẳng định lại. Khi thấy Thanh Thảo xác nhận, hắn mới tin là thật. Kết thúc cuộc nói chuyện, Thanh Thảo đi tới trước đám đệ tử Y Phong nói:

- Nào mọi người, xếp hàng lại, Phong sư huynh đã đến, mời sư huynh lên dẫn đội.

Nói xong, chờ Phong Trần đi lên, nàng đi về chỗ của mình. Phong Trần đứng trên, đây là lần đầu tiên hắn dẫn đội, tim hắn đập nhanh vì hồi hộp, hít sâu một hơi lấy tinh thần, hắn lên tiếng:

- Chào mọi người, như Thanh Thảo đã nói, hôm nay do ta dẫn đội lần này.

- Mọi người sẵn sàng chưa?

- Đã sẵn sàng…

- Vậy chúng ta đi thôi.

Lần đầu chưa có kinh nghiệm, nói một hai câu, hắn đưa mọi người tiến về Linh Phong. Phong Trần là người đi trước, tiếp đến là Thanh Thảo, cả nhóm đi theo Phong Trần trên đường đi, Phong Trần nghe tiếng nói chuyện của mọi người:

- Này các ngươi có thấy kỳ lạ không, mọi năm Y Phong chúng ta có đi tham gia tuyển chọn nội môn đâu, sao năm nay lại đi.

- Ừm…, đã vậy phong chủ còn dùng U Sư Đan để dụ chúng ta đi, liệu có ẩn tình nào không?

- Hay là năm nay Y Phong chúng ta cũng tuyển chọn qua cuộc đấu lần này.

- Hừ…, toàn nghĩ linh tinh, y sư quan trọng việc đánh nhau giỏi sao?

- Ngươi đúng là thiển cận, y sư cũng cần tự vệ chứ.

- Ngươi mới ngốc, y sư tùy tiện vung ra mấy viên đan cao giai thì ối người chạy theo như vịt, cần đánh nhau giỏi làm gì.

Nghe những lời nói của những đệ tử này, Phong Trần cũng chỉ biết lắc đầu bất đắc dĩ, nghĩ: “Không biết một lát biết Y Thần chỉ dùng đan dược để lấy khí thế cho mình, không biết mặt họ thế nào.”

Đi một lúc, đã đến địa phận Linh Phong, Phong Trần lên tiếng cảnh báo:

- Mọi người vận khí tự bảo vệ mình, đao khí ở đây rất mạnh, nếu ai không chịu được thì báo lại với ta rồi xuống núi.

Mọi người đồng thanh hô: “Rõ…”.

Nói xong, hắn dẫn mọi người đi lên. Đi đến chừng núi, đã có nửa số người xin về rồi, nhưng cũng không thể trách những người đó, bình thường họ không phải động đến binh đao, lên được lưng núi là đã rất giỏi rồi.

Đi đến khu đấu đài, thấy có ba người đứng đợi. Ở phía này Phong Trần thấy ba người kia, hắn định với tay ra gọi, nhưng chợt nhớ ra thân phận của mình nên hắn dừng lại, tiến tới gần, ba người thi lễ:

- Chào sư huynh, xin sư huynh báo danh tính để sư đệ sắp xếp.

Người lên tiếng là Đao Cương, không sai, ba người đứng đây là Đao Cương, Hỏa Nham và Ám Ảnh. Bọn họ hôm nay được giao nhiệm vụ là đón khách, không ngờ lại đón được nhóm của Phong Trần. Muốn trêu một chút, Phong Trần lên tiếng:

- Chào Đao sư đệ, ta tên Phong Trần, đệ tử Y Phong.

Đao Cương ngạc nhiên, nhìn chằm chằm vào Phong Trần, tại sao vị sư huynh này biết tên mình. Hai người đằng sau cũng giống Đao Cương, cũng bị ngạc nhiên. Mặt Phong Trần lúc này rất nghiêm túc nhưng bên trong hắn muốn cười lắm rồi, nhìn mặt ba người thực sự hắn muốn cười thật to.

Sau khi bất ngờ vì người kia biết tên mình, Đao Cương lại tiếp tục bị câu trả lời phía sau làm choáng váng. Nghe thấy nhóm người Phong Trần thì lại càng ngạc nhiên, họ cũng không biết năm nay có người của Y Phong lên dự nội môn tuyển chọn. Ba người nhìn nhau, rồi lại đứng chờ đón. Mặc kệ đây có là phong nào đi nữa, thân làm chủ, khách đến thì phải tiếp đón. Đao Cương lên tiếng:

- A, sư huynh biết ta sao?

- Sao lại không biết, ta còn biết hai người đằng sau, một người là Hỏa Nham, một người là Ám Ảnh.

Phong Trần chỉ về phía sau, nói ra tên hai người, hai người há hốc mồm. Biết Đao Cương hay Hỏa Nham thì cũng không nói, vì hai người đó có ở trên Linh Phong Bảng, còn Ám Ảnh để ẩn thân, hắn dù có chiến lực không tồi nhưng cũng không lên bảng. Nhưng ngay cả như vậy mà người này cũng biết tên, không lẽ đội mình nổi tiếng lắm sao.

Không chỉ ba người kia bất ngờ, ngay cả Thanh Thảo đứng sau cũng bất ngờ, không ngờ Phong Trần chỉ ru rú trong Y Cư vậy mà cũng biết người của Linh Phong, nàng tò mò hắn biết bằng cách nào.

Ba người sau khi bất ngờ vì Phong Trần biết tên của mình, Đao Cương cười cười rồi đáp:

- Ha ha ha, thật không ngờ đội của chúng ta nổi tiếng đến vậy. Thôi chúng ta đừng đứng ở đây nữa, chúng ta di chuyển lên Đấu Trường đi.

Nói xong ra hiệu mời, Đao Cương quay sang nói với Ám Ảnh, Ám Ảnh nhanh chóng rời đi. Đao Cương cũng tiếp tục dẫn đường cho đám người Y Phong.

Đi phía sau, Thanh Thảo tò mò hỏi Phong Trần:

- Phong sư huynh, sao huynh biết tên bọn họ?

Hai người Đao Cương và Hỏa Nham đi phía trước cũng muốn biết nguyên nhân nên cố gắng nghe. Phong Trần cười đáp:

- À…, ta đoán thôi, không ngờ lại đúng.

- Hừ…

Nhận được câu trả lời, Thanh Thảo không biết nói gì hơn, hai người kia suýt thì vấp ngã. Ta đoán thôi? Có tin ngươi cái quỷ.

Đi một hồi, lên đến đỉnh. Tuy đã chứng kiến sự hùng vĩ của Đấu Trường từ trên cao khi được Y Thần mang theo bay qua, nhưng lần này cảm giác lại khác hẳn. Nhìn đấu trường trước mặt, hắn cảm nhận được sự vĩ đại đó, thiết kế giống một đấu trường Trung cổ của châu Âu trong thế giới cũ, cộng thêm luồng đao ý mạnh mẽ ở đây nữa.

Điều này khiến các đệ tử của Y Phong lúc này đang run lẩy bẩy, không phải run vì lạnh, mà vì mọi người cảm nhận được luồng đao ý giống như có ai đó đang kề đao vào cổ và có thể lấy mạng bất cứ lúc nào.

Cảm thấy cứ tình trạng như thế này thì cả bọn sẽ chết mất, Phong Trần đi vào nguyên thức nói:

- Tiểu kiếm, ngươi có thể cho ta mượn kiếm ý không? Nếu không nhanh, bọn họ sẽ chết mất.

Không thấy bóng kiếm có chút rung động nào. Phong Trần không thể trì hoãn, hắn liều một phen:

- Hừ…, vậy mà cũng gọi mình là thần kiếm, có chút đao ý nhỏ nhoi trước mặt cũng không chống được, lại để người của mình chết ngay trước mắt, có mà phế kiếm chứ thần kiếm cái gì.

Bóng kiếm nghe thấy bị sỉ nhục, lại dám mắng nó là phế kiếm, nó phải cho tên này biết nó lợi hại thế nào. Tiểu kiếm bắt đầu rung lên, kiếm ý từ trong nguyên thức của Phong Trần cuồn cuộn trào ra.

Kiếm ý từ người Phong Trần lan ra, bao phủ toàn bộ đám người của Y Phong. Đang bị đao ý uy hiếp, Thanh Thảo bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhàng hơn, dễ thở hơn, nguy cơ sinh tử biến mất. Nàng quay sang nhìn mọi người, thấy ai cũng như trở về trạng thái trước khi gia nhập môn phái, sắc mặt trở nên dễ nhìn hơn rất nhiều.

Nàng quay lên nhìn Phong Trần, chỉ thấy hắn mỉm cười nhìn nàng. Lúc này cảm giác kỳ lạ trong lòng nàng lại trỗi dậy, Thanh Thảo cảm thấy nếu sư huynh ở đây thì nàng không phải lo bất cứ thứ gì, sự ỷ lại của nàng vào Phong Trần dần dần hình thành.

Ở phía còn lại, Đao Cương lúc đầu thấy người của Y Phong đã đến giới hạn chịu đựng, hắn định tỏa ra đao ý của mình để cản bớt đao ý của Linh Phong. Nhưng bất ngờ, hắn cảm nhận được một luồng kiếm ý mạnh mẽ từ người Phong Trần tỏa ra, kiếm ý này có khi còn mạnh mẽ hơn cả của Linh Đao Phong chủ.

Tuy Đao Cương không tiếp xúc nhiều với Linh Đao, nhưng hắn cũng từng chứng kiến phong chủ chiến đấu nên đủ tư cách để so sánh. Điều này lại càng làm cho Đao Cương tò mò, vì sao một người có kiếm ý mạnh mẽ như vậy lại có một tiểu sử không hay. Điều này cũng khiến hắn càng thêm kiêng kị, một người mạnh mẽ như vậy lại biết rất rõ về đội Huyết Chiến, nếu không biết được ý đồ thì rất nguy hiểm. Đao Cương càng nâng cao cảnh giác.

Thấy người của Y Phong không sao, Đao Cương tiếp tục công việc. Hắn ra hiệu mời rồi đi trước. Đến cửa vào Đấu Trường, có hai đệ tử chặn lại, Đao Cương tiến lên đưa ra lệnh bài rồi nói gì đó, sau đó hai người mở cửa.

Cả nhóm người Y Phong theo chân Phong Trần đi vào. Đến chỗ lên bậc thang, có một người khác đứng đợi. Đây là một thiếu nữ, nhìn kỹ Phong Trần mới nhận ra đây cũng là người quen. Đao Cương tiến lên nói chuyện với Phục Linh.

Một lát sau, Đao Cương đến trước mặt Phong Trần, lớn tiếng nói:

- Phong sư huynh, đến đây là ta đã hết nhiệm vụ. Sau đây mọi người đi theo cô ấy, cô ấy sẽ đảm nhiệm dẫn đường cho mọi người.

- Đã làm phiền.

Nói xong, Đao Cương thi lễ, Phong Trần đáp lễ. Phục Linh tiến lên chào đón:

- Mọi người đi theo muội, mời sư huynh.

Đúng vậy, người dẫn đường tiếp theo là Phục Linh. Phong Trần cũng phải cảm thán là hắn có duyên với đội Huyết Chiến thật.

Phục Linh đi trước, thấy buồn chán, hắn hỏi nàng:

- Linh Phong đón tiếp cũng quá trịnh trọng rồi, phong nào cũng như vậy sao?

Phục Linh phía trước nghe câu hỏi, vừa cười vừa trả lời:

- Dạ, cái này chỉ dành riêng cho Y Phong thôi ạ.

- Bởi đây là lần đầu mọi người đến, nên Linh Phong phải sắp xếp lại chỗ, mới có người dẫn đến tận nơi.

- Còn các phong khác đã quen thuộc thì chỉ cần một người từ dưới đón lên thôi.

- Còn các đệ tử mới sẽ có lối đi riêng để lên đây, nếu không mọi người chưa lên được đến nơi đã phải bỏ mạng rồi.

Phong Trần lúc này mới hiểu vì sao đi từ chân núi lên đây lại không thấy có bóng dáng của một đệ tử ngoại môn nào, hóa ra là như vậy. Lần này hắn lại bị Y Thần chơi khăm, nàng lại không nói cho hắn chuyện này, cũng không nói cho Thanh Thảo, nữ nhân này hố ta quá nhiều rồi.

Đi đến chỗ được chuẩn bị cho Y Phong, Phục Linh đưa lệnh bài của nàng ra, khắc vào một phiến đá trước mặt, dưới chân trận văn sáng lên, đao ý biến mất. Nàng lên tiếng:

- Đây là Khu Ý Trận, dùng để khu trục đao ý trên Linh Phong trong một khoảng không gian, nên giờ sư huynh có thể thu lại kiếm ý rồi.

Cảm nhận được đao ý không còn, tiểu kiếm tự động thu lại kiếm ý. Nhóm người Y Phong khi tiểu kiếm rút đi kiếm ý, thấy mình không sao, Phong Trần thấy vậy cũng thở phào. Nếu khi xuống đấu với Hồ Đào không có trận này thì hắn đành phải nhờ Họa Phong chiếu cố, lúc đó thì hơi lúng túng.

Phong Trần ra hiệu mọi người tìm chỗ ngồi xuống, còn dặn thêm đừng ngồi ngoài trận pháp. Mọi người đã tìm được chỗ ngồi, hắn lên tiếng:

- Cảm ơn sư muội.

- Sư huynh khách sáo, nếu không còn gì muội xin phép về chỗ.

- Chào sư muội.

Sau khi đã thấy mọi người ổn định, Phục Linh về chỗ. Phong Trần cũng tìm chỗ cạnh Thanh Thảo ngồi xuống, thấy là hắn, nàng cũng không nói gì, mặc kệ cho hắn ngồi.

+++++++++++++++++++++++++++++++++++

cảm ơn các vị đạo hữu đã ủng hộ và theo dõi truyện!

các vị đạo hữu ủng hộ em thì thông tin đây ạ:

VietinBank: 109870579399

momo: 0332336839

Các đạo hữu thả comment cho em lấy động lực ạ!

đây là kênh Youtube các đạo hữu vào nghe truyện: https://www.youtube.com/@GTMedia-k8d

Bạn cần đăng nhập để bình luận