Dạ Lung
Chương 31 Học Trận Phù Mới
#DL#TK
Rời khỏi đan phòng, Phong Trần không chỉ có được nhẫn trữ vật mà hắn còn xin nốt cả đống thảo dược cấp thấp, vậy mà Thanh Thảo cũng cho hắn. Rời khỏi Y Phong, Phong Trần tiến về Hình Phong. Trên đường đi, trong đầu hắn lại bắt đầu mô phỏng cách thức luyện đan của riêng hắn, đang suy nghĩ chả mấy chốc đã đến địa phận của Hình Phong. Nhìn ngọn núi trước mặt, hắn thực sự cảm nhận được một luồng chính khí rất áp bức. Trước Hình Phong cũng có đệ tử đứng gác, hắn tiến lên chào hỏi:
- Vị sư đệ này, ta muốn gặp Hình Luật trưởng lão, có cách nào để gặp ngài ấy không?
Đám đệ tử đứng gác nhìn thấy có người lạ đi tới, chỉ thấy là một vị sư huynh mặc đạo y. Người này tiến lên hỏi vị đệ tử đứng đầu bên phải, vị đệ tử này thấy vậy thi lễ trả lời:
- Vị sư huynh này, muốn gặp Hình Luật trưởng lão sao? Vậy sư huynh có hẹn trước không?
- Ta không có hẹn trước, có cách khác không?
Nghe vị đệ tử đứng gác hỏi mình có hẹn không, Phong Trần nói sự thật, vị sư đệ lại hỏi tiếp một câu:
- Vậy sư huynh có lệnh bài của trưởng lão không?
- Hay lệnh bài của các phong chủ cũng được.
Vẫn nhận được cái lắc đầu của Phong Trần, vị sư đệ này tỏ ra khó xử lên tiếng:
- Vậy mời sư huynh đi cho, nếu không có lệnh bài hay hẹn gặp ta không thể giúp huynh thông báo.
Lời từ chối đúng mực của vị sư đệ này đúng là không có gì bắt bẻ được. Phong Trần dù sao thức tỉnh ký ức được giáo dục nên cũng không muốn làm khó vị này, hắn quay đầu rời đi. Bỗng có một nam tử thân hình tráng kiện, mặc đồ nội môn từ trong Hình Phong đi ra. Người này nhìn thấy có người lạ đến Hình Phong mà lại rời đi, tiến lên hỏi vị đệ tử lúc nãy:
- Này sư đệ, có ai đến Hình Phong sao?
Vị sư đệ thấy có người đến hỏi, quay lại nhìn, gặp vị này, vội hành lễ trả lời:
- A, chào Nhị sư huynh. Việc là có người đến tìm Hình phong chủ, nhưng không có hẹn nên vị kia đi về ạ.
Người thanh niên này là Nhị Ngưu, vị nội môn đệ tử được trực tiếp phong chủ đưa về, địa vị chỉ dưới đệ tử chân truyền Hình Thắng sư huynh mà thôi. Nghe vị đệ tử gác nói xong, thấy không có chuyện gì, trước khi đi Nhị Ngưu nhìn nhìn bóng lưng người vừa rời đi. Nhị Ngưu định đi về nhưng hắn thấy cái bóng lưng này quen quen, hắn quay lại nhìn kỹ hơn, một cái tên hiện ra, hắn thử kêu lên một cái tên:
- Phong Trần, là Phong Trần đó phải không?
Nhị Ngưu không thể quên được cái tên này, một trong những cái tên làm hắn khá ấn tượng, ấn tượng tuy không tốt lắm nhưng rất đặc biệt. Nghe có người gọi mình, Phong Trần quay lại, thấy người gọi mình là Nhị Ngưu, hắn vui mừng quá đỗi. Đang buồn vì không biết có cách nào để vào, lại gặp ngay người quen, Phong Trần bước đến chào hỏi:
- Nhị Ngưu, ngươi là đệ tử của Hình Phong sao?
Nghe tên này hỏi, Nhị Ngưu mặt đen luôn, người ta đi từ trong ra trên thân còn mặc y phục nội môn, hắn còn hỏi câu ngớ ngẩn vậy, nhưng cũng bỏ qua chuyện đó, Nhị Ngưu lại lên tiếng:
- Không ngờ ngươi lại trở thành đệ tử Y Phong, ta nghe về chuyện của ngươi, ta còn tưởng các đồng môn nói đùa.
- May mắn, may mắn mà thôi, mà ngươi cũng thành đệ tử nội môn của Hình Phong còn gì.
Tuy không thân quen gì nhưng dù sao cũng là người cùng vào môn phái một thời gian, việc chào hỏi nhau là điều cần thiết. Chào hỏi xong, Nhị Ngưu vào thẳng vấn đề:
- Phong Trần, ngươi tìm Hình phong chủ làm gì?
Nghe Nhị Ngưu đã vào vấn đề, hắn cũng lên tiếng:
- Ta tìm Hình phong chủ muốn thỉnh giáo ông ấy về phương diện trận pháp.
- Không biết ngươi có thể giúp ta gặp ông ấy được không?
- Nếu không thì ngươi chỉ cần chuyển lời cũng được.
Nhị Ngưu suy nghĩ một thời gian, xong trả lời:
- Tuy ta không thể giúp ngươi trực tiếp gặp Hình phong chủ, nhưng chuyển lời thì vẫn có thể.
Thấy vậy tuy có chút thất vọng nhưng có thể chuyển lời cũng không tệ, hắn lại nói:
- Được, vậy huynh giúp ta nói với ông ấy: “Y phong chủ nhờ Hình phong chủ chỉ dạy về trận pháp cho đồ đệ của nàng ấy, mong Hình phong chủ chỉ giáo.”
Vừa nãy bị một lần, giờ mượn danh sư tôn để đi cầu học, chắc cũng được. Phong Trần trong lòng niệm: “Mong nếu sư tôn biết sẽ hiểu cho đồ đệ, hoàn cảnh phi thường thì phải dùng cách bất thường.”
- Mong Nhị huynh chuyển lời.
Nhị Ngưu đồng ý và nói:
- Được, ngươi chờ ở đây, để ta đi chuyển lời cho.
Nói xong hắn đi vào phong. Bên ngoài, Phong Trần đứng dưới nhìn bóng lưng Nhị Ngưu biến mất. Chờ một thời gian, Nhị Ngưu từ trên chạy xuống đến chỗ Phong Trần, Phong Trần vội hỏi:
- Thế nào rồi, ông ấy có đồng ý không?
Nhị Ngưu với vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Phong Trần trả lời:
- Hình phong chủ nói: “Cho hắn vào đi.”
Thấy gương mặt bất đắc dĩ của Nhị Ngưu, Phong Trần đáp:
- Thôi được rồi, cảm ơn ngươi đã chuyển lời.
- Hả? Ngươi nói gì cơ? Được vào rồi sao? Cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi nhiều.
Đang định đi về chợt nghĩ lại câu nói làm Phong Trần thay đổi thái độ, quay sang cảm ơn Nhị Ngưu. Nói xong, Nhị Ngưu dẫn Phong Trần lên Hình Phong. Đường lên trên chỉ có một cầu thang bằng đá, khi lên cao sẽ nhìn thấy rất nhiều cảnh đẹp, rừng thông rất đẹp. Đi một lúc đến đỉnh đập vào mắt là một khu kiến trúc cột, kèo, xà mái cong màu đất nung trông rất uy nghiêm. Trên cổng có ghi “Nội Môn Chi Khu”. Đi hết khu nội môn thì thấy đa phần các vị đệ tử cũng đang luyện tập vũ kỹ, họ cũng có một số người tò mò về Phong Trần nhưng cũng chỉ vậy thôi, sau khi tò mò họ lại tiếp tục luyện tập. Đi vào sâu bên trong lại gặp một tấm bia đá ghi “Hình Viện”, nơi này theo giới thiệu là khu dành cho phong chủ và đệ tử chân truyền. Đi một lúc, Nhị Ngưu dẫn Phong Trần tới một nơi, nhìn lên trên biển trước phòng hai chữ “Hình Điện”. Nhị Ngưu đưa đến nơi rồi nói:
- Phong sư huynh, Hình phong chủ đang chờ ngươi ở bên trong.
Nói xong Nhị Ngưu để lại Phong Trần một mình rồi đi mất. Phong Trần lúc này cảm thấy tim như bóp lại, đập nhanh. Bỗng một giọng nói vang lên:
- Phong Trần đấy à, vào đi.
Phong Trần nghe có người gọi, giật bắn người lên, hắn hít một hơi lấy dũng khí, từ từ mở cửa điện ra, bước vào trong. Ánh sáng không có, cảm giác như bóng đêm bên ngoài môn phái, nhưng rất im lặng. Bước từng bước vào, áp lực càng lớn, bỗng nến trong điện bừng sáng, khung cảnh bên trong trở nên rõ ràng. Không gian điện rất lớn, hai bên là hai bệ đá dài, bên trên là tám bộ bàn ghế xếp đối xứng với nhau. Nhìn về phía trước cũng có một bệ đá, bệ này cao hơn hai bệ hai bên, bên trên cũng có một bộ bàn ghế, trên ghế có một thân ảnh đang ngồi. Ba bệ đá tạo ra một con đường ở giữa. Nhìn thấy người ở giữa, áp lực Phong Trần càng tăng mạnh, nhưng lúc này trên mặt hắn không biểu lộ bất cứ một cảm xúc nào. Tuy không nhìn thấy mặt người đang ngồi nhưng Phong Trần vẫn thi lễ chào:
- Phong Trần chào Hình phong chủ.
Thấy Phong Trần trên mặt không biểu lộ cảm xúc, Hình Luật vẫn muốn xem tên này thêm một chút, xem tên này thật sự không áp lực không, ông lên tiếng:
- Ngươi đến tìm ta làm gì?
Nghe ông hỏi vậy, Phong Trần vẫn chắp tay đáp:
- Đệ tử nghe nói trong môn người có trình độ cao nhất là người nên đến đây nhờ người chỉ dạy.
- Ai nói cho ngươi là ta biết về trận pháp?
Hình Luật lại tiếp tục hỏi:
- Là sư tôn nói cho đệ tử biết.
Phong Trần mặt vẫn không biến sắc trả lời, nhưng trong lòng đã sớm vãi cả đái ra rồi. Hắn cảm thán đúng là nơi tra khảo, chỉ riêng áp bức tinh thần đã khủng bố vậy rồi, đó chỉ là một mình Hình Luật, không biết khi đầy đủ thì chắc hắn vãi đái ngay tại chỗ mất. Hình Luật thấy đã đủ, ông tắt nến, mở hết cửa ra. Phong Trần bất ngờ khi có ánh sáng tự nhiên tràn vào, không khí ngột ngạt phá vỡ, tiếng Hình Luật vang lên:
- Ừm… sư tôn ngươi bảo vậy sao, ngươi không ở chỗ sư tôn ngươi học luyện đan, sang đây làm gì?
- Đệ tử muốn xin phong chủ chỉ dạy về kiến thức trận pháp, mong phong chủ chỉ điểm.
Hình Luật nhìn chằm chằm vào mặt Phong Trần, ông muốn tìm ra ý đồ thực sự của tên này. Nhìn một hồi ông nói:
- Tại sao ngươi lại muốn học trận pháp?
Tuy bị nhìn chằm chằm nhưng không còn chịu áp lực tâm lý nữa, Phong Trần lại phát huy sở trường, tuy nhiên nét mặt vẫn không thay đổi:
- Đệ tử ngu dốt, sư tôn nói đệ tử không có căn cơ, nếu ở mãi Y Phong thì phá bỏ tiền đồ nên cho đệ tử đi học nhiều môn khác, biết đâu lại học được bản lĩnh.
- Đệ tử đến chỗ phong chủ chính thức học nghệ đầu tiên đấy, ngay cả sư tôn cũng chưa chính thức dạy đệ tử ngày nào.
Nghe tên này nói phét, Hình Luật cũng thấy có lý, lại còn thấy hơi sướng trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn như thường, ông tiếp tục:
- Ừm… sư tôn ngươi nói có lý, do sư tôn ngươi đã nhờ vả, ta miễn cưỡng chỉ dạy cho ngươi một chút vậy.
Nói xong ông từ bệ đá đi xuống, đi ra ngoài, ra hiệu Phong Trần đi theo. Phong Trần đi theo ra khỏi Hình Điện, theo ông một lúc sau bước vào sân một căn nhà. Nhìn căn nhà chỉ là một căn nhà mái ngói, trước nhà có một cây bóng mát, cây gì thì Phong Trần không biết. Dưới cây là một chiếc chõng tre, trên chõng có một bộ ấm trà. Hình Luật ra hiệu cho Phong Trần chờ ông ở chõng, ông bước vào nhà. Một lát sau ông ôm vài cuốn sách ra, ông ngồi xuống, đặt sách bên cạnh, ông rót ra hai chén trà, nhấp một ngụm rồi nói:
- Ngươi muốn học trận pháp đúng là được, thứ cần là linh hồn. Linh hồn ngươi đã được Họa phong chủ kiểm chứng nên ta yên tâm.
- Ngươi không có U lực nên khá khó khăn, nhưng vẫn có thể tìm cách.
Lúc nghe đến không có U lực, Phong Trần đã muốn tiết lộ mình có U lực, nhưng về sau nghe có cách, hắn lại sáng mắt lên, hắn hỏi:
- Phong chủ nói vậy là phong chủ có cách giúp đệ tử?
Hắn đứng dậy hành lễ nói:
- Mong phong chủ giúp đỡ, Phong Trần sau này sẽ báo đáp người.
Nhìn Phong Trần sốt sắng, Hình Luật ra hiệu bình tĩnh ngồi xuống nghe ông nói. Ông đưa bàn tay ra, một chiếc bút lông hiện ra.
- Đây gọi là Trận Bút, một pháp khí chuyên dùng để vẽ trận. Ngoài Trận Bút còn có thứ gọi là Phù Bút, pháp khí chuyên vẽ bùa.
Chỉ thấy bút này giống bút lông bình thường nhưng khác ở chỗ giữa thân bút có một khoảng trống.
- Ngươi có nhìn thấy khoảng trống này không, chúng để cho U thạch hoặc U đồng vào làm nhiên liệu để vẽ ra được trận pháp.
Phong Trần thấy ông đứng lên ra giữa sân, ông dùng U hỏa lực truyền vào cây bút, cây bút sáng lên màu đỏ lửa. Ông vẽ từng nét từng nét lên sân, một lát sau thành một trận đồ màu đỏ lửa ở giữa sân. Trận đồ vừa hình thành, một nguồn U hỏa lực từ mọi hướng dần tụ về sân. Mắt Phong Trần lúc này như sao sáng, như tìm thấy một chân trời mới.
Hình Luật nhìn thấy biểu hiện của Phong Trần, ông rất hài lòng với biểu hiện này. Bao năm qua ông có nghiên cứu trận pháp, ông tự nhận mình cũng có một chút thành tựu, nhưng những nỗ lực của ông lại không có ai công nhận. Nói với các vị phong chủ thì các vị ấy hoặc là không để ý hoặc là tìm cách từ chối không nói chuyện, vậy nên ông cảm thấy rất cô đơn. Giờ đây có Phong Trần, dù hắn không nói nhưng ánh mắt lúc này của hắn làm ông rất vui.
Rời khỏi sự vui vẻ, ông nghe Phong Trần hỏi:
- Cây bút này không cần cho U thạch hay U đồng vào mà nó có thể dùng lực lượng của tu sĩ vẽ được sao?
- Ha ha ha, ngươi nói đúng rồi, chúng ta có thể chuyển U lực trực tiếp cho nó.
- Ngươi có muốn vẽ thử không, không thành công cũng không sao.
Hình Luật cười giải thích, sau đó ông đề nghị muốn xem Phong Trần vẽ trận. Hắn thấy vậy cũng đồng ý luôn, hắn nói:
- Được, ta sẽ thử, nhưng hiện tại ta không có U đồng, người cho ta mượn một đồng.
Thấy Phong Trần đưa tay ra mượn U đồng, Hình Luật hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đưa cho hắn một U hỏa đồng. Phong Trần nhận lấy và nhét nó vào Trận Bút, bút sáng lên. Hắn giải phóng Nguyên Hồn ra. Khi Phong Trần giải phóng Nguyên Hồn, Hình Luật mới cảm nhận được linh hồn của Phong Trần còn cường đại gấp mấy lần ông, ông khiếp sợ vô cùng. Một tên tiểu tử phế căn mà linh hồn lực quá kinh khủng rồi, giờ ông mới hiểu tại sao Bạch Họa nhất định phải thu hắn làm đồ đệ.
Trong khi ông còn đang kinh ngạc về linh hồn lực của Phong Trần, một luồng U hỏa lực thứ hai đang từ từ tụ về đây. Ông nhìn về phía trận pháp mới vẽ kia, một lần nữa Hình Luật há hốc miệng, ông hoài nghi nhân sinh. Một tên tiểu tử mới tiếp xúc với trận pháp còn chưa được nửa ngày, không biết có hiểu về khái niệm trận pháp không, một lần nhìn, một lần vẽ, một lần ăn luôn.
Điều này là quá sức tưởng tượng của Hình Luật. Xưa kia ông vẽ trận này, đúng là không có ai chỉ cho ông, ông mất một tuần để vẽ xong trận này. Ông nghĩ ông là thiên tài trận pháp, được ông trời chọn để phục hưng lại trận mạch của môn phái, ai ngờ hôm nay vớ ngay tên này, ông ngay lập tức nhận được cú sốc.
Hồi thần trở lại, ông hỏi gấp:
- Ngươi làm kiểu gì, làm thế nào mà vẽ ra?
Phong Trần mặt tỉnh bơ đáp:
- Thì cứ làm giống người thôi, đưa hồn lực ra cảm nhận rồi vẽ giống ngươi thôi.
- Không phải người cũng làm như đệ tử sao?
Nghe xong câu trả lời, cộng thêm vẻ mặt tỉnh bơ của tên này, Hình Luật trong lòng phun máu, ông liên tục mắng chửi trong lòng:
“Con mẹ nhà ngươi, ai mà chả biết là vẽ như ta, một thằng nhóc mà ta còn không bằng, con mẹ nhà nó nữa, a, a, a.”
+++++++++++++++++++++++
chúc các vị đạo hữu 2026 vạn sự như ý
cảm ơn các vị đạo hữu đã ủng hộ và theo dõi truyện!
các vị đạo hữu ủng hộ em thì thông tin đây ạ:
VietinBank: 109870579399
momo: 0332336839
Các đạo hữu thả comment cho em lấy động lực ạ!
đây là kênh Youtube các đạo hữu vào nghe truyện: https://www.youtube.com/@GTMedia-k8d