Dạ Lung

Chương 34 Hắc Kiếm

#DL#TK

Mọi người nghe Thiết Khí nói vậy cũng đoán ra được đó là ai, mọi người cũng phải cảm thán về thiên phú luyện khí của Nguyễn Anh.

Sau một thời gian giới thiệu và làm quen, Thiết Luyện lên tiếng hỏi:

-Đao huynh, ngươi đến đây tìm ta có việc gì? Có gì cần cứ nói, ta giúp.

Đao Cương nghe được lời nói này của Thiết Khí, hắn cũng thuận thế trả lời:

-Nếu Thiết huynh đã sảng khoái như vậy, thì Đao Cương này cũng xin vào vấn đề.

-Thời gian trước đội ta có làm nhiệm vụ, thu được chiến lợi phẩm là một con U Hỏa Ám Trùng.

-Hôm nay đến nhờ Thiết huynh chế tạo cho vài món pháp khí.

Nói xong, Đao Cương lấy ra xác của U Hỏa Ám Trùng. Khi nhìn thấy xác của U Hỏa Ám Trùng, mắt Thiết Luyện sáng lên, ngay lập tức tiến đến quan sát. Hắn sờ vào chỉ thấy rất cứng, ngay lập tức lấy ra một cây đao, dùng sức bổ một nhát thật mạnh vào xác của U Hỏa Ám Trùng. Kết quả lại vẫn giống với Đao Cương lúc đầu, đao tóe lửa rồi bật ra. Thấy vậy hắn vui mừng nói:

-Đây đây đây là U thú cấp U Tông, nguyên liệu này quá tốt rồi.

-Không biết mọi người định làm gì với nó?

Nghe Thiết Luyện hỏi, Đao Cương cũng nói ra yêu cầu của toàn đội, gồm ba bộ giáp, một chiếc khiên, một đôi phi dực và một bộ châm. Nói xong, Phong Trần cũng lấy ra toàn bộ số răng của U Hỏa Ám Trùng. Thiết Luyện nghe dự định của toàn bộ mọi người thấy không có vấn đề, Đao Cương lên tiếng:

-Nếu không có vấn đề, vậy huynh cho bọn ta một cái giá đi.

Nói đến giá, Thiết Luyện suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

-Được, ta sẽ tính giá hữu nghị cho mọi người.

-Ba bộ giáp mười lăm nghìn U đồng, một đôi phi dực lấy bốn nghìn U đồng, một khiên lấy bốn nghìn năm trăm U đồng, một bộ kim châm ba nghìn năm trăm U đồng.

Nghe xong Thiết Luyện báo giá, đội Huyết Chiến hoàn toàn không có ý kiến gì về cái giá được đưa ra. Riêng Phong Trần sau khi nghe xong trong lòng thầm mắng: “Sao ngươi không đi cướp đi, làm mấy thứ bên trên đắt thì hắn có thể hiểu, nhưng sao làm có một bộ châm thì lại đắt thế, đúng là gian thương”.

Thực ra hắn không phải là khí sư nên hắn không hiểu được khi làm một bộ châm còn tốn nhiều thời gian hơn nhiều so với những thứ bên trên. Làm một bộ châm phụ thuộc rất nhiều vào tay nghề của khí sư, không cẩn thận hỏng cái nào là mất cái đó, không thể tái chế, vì phôi làm châm rất nhỏ.

Phong Trần âm thầm kiểm tra tiền thưởng của mình trong nhẫn mà Đao Cương đưa. Khi thấy số U đồng bên trong, hắn kinh ngạc khi có tám nghìn năm trăm U đồng. Theo sự tính toán của Phong Trần, mỗi người chỉ được tám nghìn ba trăm U đồng mà thôi, vậy mà ở đây hắn lại nhận được số lượng lớn hơn.

Hắn nhìn về phía đội Huyết Chiến, với ánh mắt kiên định hơn, lòng tin của Phong Trần với đội đã được hình thành sau khi làm xong nhiệm vụ, lúc này nó lại được củng cố thêm. Hắn không biết rằng số U đồng được đưa thêm cho hắn là của Đao Cương. Hắn vốn dĩ có thể nói với các thành viên còn lại, nhưng hắn không làm, bởi vì hắn biết khi nói ra cả đội sẽ ngay lập tức đồng ý, nhưng với cương vị của một người đội trưởng, hắn không thể để cho bất kỳ ai phải chịu thiệt, vậy thì người chịu thiệt chỉ có thể là hắn mà thôi.

Có lẽ một chút U đồng này đối với ai cũng chỉ là thưởng thôi, nhưng với Phong Trần thì khác. Hắn thức tỉnh ký ức là một người rời xa tình thương gia đình hơi sớm, cộng thêm hắn ở đây chưa lâu, từng trải qua sinh tử cùng đội Huyết Chiến. Tất cả điều này, đối với Phong Trần là tình thân. Có thể Đao Cương hay đội Huyết Chiến có bất kỳ ý đồ gì thì Phong Trần cũng đã coi mình là một thành viên của đội Huyết Chiến rồi.

Rời khỏi những suy nghĩ, nhìn vào số U đồng còn lại, Phong Trần quyết định, hắn lên tiếng:

-Thiết sư huynh, giá cả mọi người đã đồng ý, bây giờ đệ có một việc muốn làm phiền huynh.

-A… người huynh đệ, ngươi nói gì vậy, có gì cứ nói, đã là đồng đội của Đao huynh thì không phải ngại.

Nghe được lời thẳng thắn của Thiết Luyện, Phong Trần cũng bớt ngại ngùng, hắn tiếp tục:

-Được, sư huynh đã nói vậy, ta sẽ nói thẳng.

-Đây là kiếm của ta, bây giờ ta muốn có một thanh kiếm mới, chỗ sư huynh nếu được ta muốn xem một chút.

Phong Trần vừa nói vừa lấy ra thanh kiếm đã bị U Hỏa Ám Trùng làm nứt. Thiết Luyện nhìn thấy thanh kiếm nứt thì không nói gì, hắn hơi suy nghĩ một chút rồi trả lời:

-Ừm… sư đệ, hiện tại chỗ ta không có kiếm sẵn, nếu sư đệ muốn có thì ta có thể giúp sư đệ luyện một thanh.

-Nhưng đệ phải chờ ta luyện xong pháp khí cho cả đội.

Nghe vậy Phong Trần liền hỏi:

-Sư huynh mất bao lâu để luyện xong pháp bảo cho mọi người?

-Ừm… với số lượng pháp khí này thì ít nhất phải mất một tháng.

Thiết Luyện tính toán rồi trả lời. Phong Trần nhận được câu trả lời, lại nói:

-Nếu vậy thì phải qua tuyển chọn nội môn thì mới được sao?

-Đệ cần gấp sao?

Đội Huyết Chiến nghe hai người trao đổi, cả đội bàn bạc một lát rồi thống nhất ý kiến, Đao Cương lên tiếng:

-Trần Y, nếu đệ cần gấp như vậy, bọn ta sẽ luyện chế sau, để đệ luyện kiếm trước.

Nghe được lời Đao Cương, Phong Trần vẻ mặt đầy khó xử. Thiết Luyện lại nói:

-Cho dù mọi người có nhường cho đệ ấy trước thì cũng không kịp thời gian cho đệ ấy lấy kiếm trước khi thi đấu.

Thiết Khí nói xong, mọi người cũng đều bất đắc dĩ, ai cũng không biết phải làm sao. Chợt Thiết Luyện như nhớ ra cái gì đó, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra.

-A… đây là một thanh kiếm, trong một lần đi đến U Quỷ Thành, ta đi ngang qua một sạp hàng bán pháp khí của một tu sĩ mù.

-Hắn bán toàn những thứ cổ quái, ta xem không hiểu nhưng thấy thanh kiếm này nó lạ lạ.

-Vậy là mua nó về, định lôi ra xem thử có làm nguyên liệu luyện khí được không, thế mà quên mất.

-Luyện khí như ta thì chỉ quan trọng nguyên liệu mà thôi, cộng thêm ta không tu kiếm, vậy nên để nó đến giờ.

-Nếu đệ không hỏi ta cũng để nó ở đây.

Nhìn qua thì thấy đây là một thanh kiếm, có màu đen toàn thân, nhìn khí thế chỉ ở Ngục giai sơ cấp, nhưng lại rất bất thường. Hỏi là bất thường ở chỗ nào thì không thể trả lời. Cả Phong Trần và mọi người đều xác định thanh kiếm này rất yếu nhưng rất kỳ lạ.

Phong Trần tiến lên cầm lấy thanh kiếm. Khi hắn cầm vào, một luồng sức mạnh vô hình truyền thẳng vào nguyên thức. Trong nguyên thức, mảnh gốm đang nằm yên bỗng rung động, nguồn năng lượng kỳ lạ muốn áp chế mảnh gốm, muốn áp chế mảnh gốm để giành vị trí độc tôn trong nguyên thức của Phong Trần.

Khi mảnh gốm và năng lượng kỳ lạ tranh chấp, điều này khiến không gian trong nguyên thức bị rung lắc như đang phải hứng chịu một vụ động đất. Từ trong mảnh gốm, Tiểu Minh hiện ra, với dáng vẻ tức giận, nó nói:

-Hừ… dám phá giấc ngủ của ta.

Sau câu tức giận đó, một bàn tay to lớn hiện ra giữa nguyên thức, nó vồ đến luồng năng lượng kỳ lạ kia. Nhìn thấy cự thủ, luồng năng lượng kỳ lạ đang đè mảnh gốm xuống, cảm nhận được áp lực, nó như trẻ nhỏ chịu tội, chỉ để mặc cự thủ vồ tới. Bàn tay nắm lấy nguồn năng lượng, nó hiện ra trong tay của Tiểu Minh.

Sau khi kết thúc, thân ảnh lảo đảo của Phong Trần hiện ra, hắn hỏi:

-Tiểu Minh, ngươi mà ra tay muộn tí nữa là nguyên thức của ta nổ mất.

Nghe Phong Trần có ý trách cứ, Tiểu Minh lên tiếng:

-Cái thứ yếu đuối nhà ngươi, hôm nay xem ra ngươi gặp may rồi.

Vừa nói nó vừa mở tay ra, trong tay hiện ra là một bóng kiếm, chỉ là một bóng kiếm trong suốt. Phong Trần cảm nhận uy áp của bóng kiếm tỏa ra, ý chí rút kiếm của Phong Trần lập tức biến mất. Đây không phải là cảm giác khi gặp người mạnh hơn không dám rút kiếm chiến đấu, mà đây là ngay cả suy nghĩ rút kiếm cũng không có.

Ngay lập tức Phong Trần quay sang hỏi Tiểu Minh:

-Tiểu Minh, chuyện gì đang xảy ra với ta?

Nghe câu hỏi, Tiểu Minh không trả lời Phong Trần mà nói với bóng kiếm trên tay:

-Thu lại đi, tiểu kiếm, nếu không đừng trách ta.

Lời Tiểu Minh vừa dứt, luồng uy áp được thu lại. Lúc này Tiểu Minh mới giải thích:

-Ngươi có biết đây là gì không?

Phong Trần lắc đầu, Tiểu Minh nói tiếp:

-Đây là kiếm ý, ngoài tu luyện qua khí ra thì còn có một loại tu luyện nữa gọi là lĩnh vực.

-Các lĩnh vực được chia thành nhiều cấp khác nhau như chiêu, khí hay ý…

-Ví dụ như tu kiếm thì sẽ có kiếm chiêu, kiếm khí, kiếm ý.

-Kiếm chiêu là khi thi triển chỉ chú ý đến chiêu thức, kiếm khí là khi sử dụng kiếm kết hợp với khí để tấn công hoặc làm bất cứ thứ gì, còn kiếm ý, như vừa nãy ngươi đã trải qua, dùng ý chí để áp chế.

-Người có kiếm chiêu có nhanh mấy thì cũng rất khó có thể thắng người có kiếm khí, người có kiếm ý cũng tương tự như áp chế của kiếm khí đối với kiếm chiêu, thậm chí nó còn mãnh liệt hơn.

Nghe Tiểu Minh giải thích, Phong Trần cũng đã thêm một kiến thức mới, nhưng từ lời giải thích của Tiểu Minh hắn lại có một thắc mắc:

-Như ngươi giải thích, chỉ có người mới có thể phát ra được những thứ như kiếm ý, vậy sao thứ này cũng có thể?

Tiểu Minh tán thưởng nhìn hắn, nó tiếp tục trả lời:

-Ngươi nói không sai, nhưng trên đời này cái gì cũng có thể xảy ra.

-Bản thân kiếm cũng có thể phát ra kiếm ý, khi thanh kiếm đó sinh ra tồn tại gọi là linh, ví dụ như ta và nó.

-Khi này thì không cần chủ nhân cũng có thể tự phát kiếm ý, nhưng đương nhiên sẽ không bằng khi có chủ nhân cầm kiếm và tự mình thi triển.

Phong Trần đã hiểu thứ trong tay của Tiểu Minh là kiếm linh của một thanh kiếm, nhưng hắn vẫn chưa hiểu vì sao Tiểu Minh lại không diệt thứ nguy hiểm này đi mà còn khống chế nó làm gì. Tiểu Minh hiểu Phong Trần đang nghĩ gì, nó lại tiếp tục:

-Sở dĩ ta giữ nó lại là có ý, thứ nhất nó có thể giúp ngươi lĩnh ngộ kiếm ý.

-Thứ hai, đây không phải một kiếm linh hoàn chỉnh, nó là một phần nhỏ của kiếm linh mà thôi.

-Phần còn lại thì ở bản thể, bản thể ở một nơi gọi là Ngục Đao Khư. Còn ở đâu thì không rõ.

-Nếu muốn có nó thì đi tìm nó, còn thanh kiếm kia cũng chỉ là một phần rất nhỏ của thanh kiếm đó tách ra.

Phong Trần gật đầu liên tục, hắn nghe hết, vẫn còn thắc mắc:

-Vậy ta lĩnh ngộ kiếm ý kiểu gì?

Tiểu Minh nhìn tên ngốc này nói:

-Hừ… giờ ta sẽ trao đổi với nó, nó sẽ liên tục thả ra kiếm ý cho ngươi làm quen, nó sẽ tăng dần lên, đến khi ngươi lĩnh ngộ thì thôi. Còn kiếm khí thì ngươi tự túc đi, ta buồn ngủ rồi, mãi mới tích được chút lại bị các ngươi làm phiền.

Nói xong nó lại chui vào mảnh gốm, tiểu kiếm được thả ra, nó cũng bay tới lơ lửng dưới mảnh gốm.

Bên ngoài, sau khi nói chuyện với Tiểu Minh xong, Phong Trần trở lại. Hắn quyết định phải có được thanh hắc kiếm này. Phong Trần lên tiếng:

-Được, ta sẽ lấy thanh kiếm này, sư huynh ra giá đi, nhưng giá cũng mềm một chút.

Thấy Phong Trần quyết định lấy thanh kiếm, Thiết Luyện hơi suy nghĩ rồi báo ra:

-Trần sư đệ đã quyết định lấy thanh hắc kiếm này, vậy thì bốn nghìn U đồng đi.

Khi nghe xong giá, cả đám đều sửng sốt. Một Ngục giai sơ cấp mà lại có giá bốn nghìn U đồng. Đao Cương quay sang nói với Thiết Luyện:

-Thiết huynh, huynh ra giá thế thì không hợp lý rồi, ta biết buôn bán ai cũng cần có công, nhưng công này cũng quá cao đi.

Thiết Luyện nghe vậy, khuôn mặt cũng bất đắc dĩ trả lời:

-Đao huynh, ta cũng không phải hét giá, vốn dĩ ta mua nó với giá bốn nghìn, đây là đồng đội của huynh, ta đã cân nhắc mới ra cái giá này.

Trong khi mọi người còn đang hoang mang về mức giá, Phong Trần trực tiếp lấy ra bốn nghìn U đồng đưa cho Thiết Luyện và nói:

-Thiết sư huynh, cảm ơn huynh, ta sẽ lấy nó.

Nhìn đống U đồng trước mắt, tất cả đều ngơ người. Mua một món pháp khí Ngục giai bốn nghìn U đồng, không trả giá, đến Thiết Luyện khi mua còn phải trả giá lên xuống mới dám mua, vậy mà người này…

-Ha ha ha, thật không hổ là huynh đệ của ta, khoái…

Hỏa Nham không nhịn được cười to rồi tán thưởng, mọi người thấy vậy cũng cười lên. Mọi người chào Thiết Luyện rồi ra về, ra cửa vẫn có một đệ tử dẫn ra. Mọi người ra khỏi Khí Phong, Phong Trần tạm biệt đội Huyết Chiến, hắn trở về Y Phong.

++++++++++++++++++++++++++++++++

cảm ơn các vị đạo hữu đã ủng hộ và theo dõi truyện!

các vị đạo hữu ủng hộ em thì thông tin đây ạ:

VietinBank: 109870579399

momo: 0332336839

Các đạo hữu thả comment cho em lấy động lực ạ!

đây là kênh Youtube các đạo hữu vào nghe truyện: https://www.youtube.com/@GTMedia-k8d

Bạn cần đăng nhập để bình luận