Hệ Thống, Xin Đừng Trêu Người!

TG1: Con nuôi!(9)

— Sao tự nhiên trời lại đổ mưa thế này? — Tô Anh khẽ phàn nàn, giọng trầm như hòa vào tiếng mưa. Cơn mưa bất chợt kéo tầm nhìn xuống thấp, mặt đường trơn như thủy tinh vỡ phản chiếu ánh đèn xe loang loáng.

Hai chị em đang trên đường đến trường, chuẩn bị tham gia hội thao của Tô Hàn, thì mọi thứ bất ngờ đảo lộn.

Không có dấu hiệu báo trước — chỉ là tiếng phanh rít dài chói tai, xé toạc không gian yên ả của buổi chiều mưa. Ngay sau đó, là cú va chạm dữ dội.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Tô Nhiễm vội vàng đẩy Tô Anh sang một bên. Chiếc xe lao tới như cơn thịnh nộ, tông thẳng vào cô. Nhiễm ngã xuống mặt đường. Máu lan nhanh, hòa lẫn với những giọt mưa lạnh lẽo rơi dày.

— Nhiễm! — Tô Anh hét lên thất thanh.

Bên tai cô chỉ vang lên một tiếng yếu ớt:

— Đau… thật đấy… — rồi bóng tối nuốt chửng tầm nhìn của cô.

Khi xe cứu thương hú còi lao tới, Tô Anh run rẩy nắm chặt tay em gái. Bàn tay ấy lạnh dần, yếu ớt đến mức khiến tim cô như bị bóp nghẹt. Nước mắt không ngừng rơi, hòa vào mưa.

Trong lòng cô dâng lên một cảm giác bất an khó tả — như thể đây sẽ là lần cuối cùng cô được nắm tay em gái, lần cuối cùng nhìn thấy nụ cười ấy.

Tại bệnh viện, phòng cấp cứu bừng sáng đèn đỏ. Bác sĩ và y tá liên tục ra vào, gương mặt ai nấy đều căng thẳng. Tô Anh ngồi bệt trên hành lang lạnh lẽo, quần áo ướt sũng, ánh mắt trống rỗng đăm đăm nhìn cánh cửa đóng chặt.

Kim đồng hồ trên tường chậm rãi trôi, nặng nề như kéo theo cả sinh mệnh của một con người.

Cho đến khi…Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở.

Một bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang xuống. Ánh mắt ông nặng trĩu. Chỉ thoáng nhìn biểu cảm ấy, tim Tô Anh như rơi thẳng xuống vực sâu.

Chúng tôi… đã cố gắng hết sức.

Lời nói ấy vang lên rõ ràng, chậm rãi, nhưng lạnh lẽo như nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô.

Tiếng động quanh cô như mờ dần. Có ai đó lặp đi lặp lại những câu hỏi, nhưng cô không còn nghe rõ.

Thời gian tử vong: tám giờ bốn mươi lăm phút. —

Cô không biết mình đã ngã xuống từ lúc nào. Chỉ nhớ rằng bàn tay mình từng nắm chặt tay em gái, giờ đây trống rỗng, lạnh đến đáng sợ.

Tô Nhiễm đã ra đi trong một cơn mưa — lặng lẽ như chính khoảnh khắc em đẩy chị ra khỏi lằn ranh sinh tử.

Tiếng chuông điện thoại réo lên, xé toạc mọi suy nghĩ hỗn loạn trong đầu cô. Cô bật máy, nhưng tâm trí thì hoàn toàn trống rỗng.

Bên kia là Tô Hàn, giọng lo lắng:

— Chị với em gái đến trường chưa? Hội thao vì thời tiết hoãn rồi. Quay về thôi. Em đi mua bánh kem em gái thích, lát em sẽ về sau.

Chị… chị có nghe em nói không vậy? —

Im lặng.

Cho đến khi một y tá xuất hiện, giơ tờ giấy trước mặt:

— Cô Tô, cô có thể ký vào biên bản tử vong của cô Tô Nhiễm không ạ?

Cô lặng người. Tim như đóng băng.

-Chị, chị và em gái đang ở trường quay của anh ba à? Sao lại có người nói em gái chúng ta chết vậy?-

 -Cô Tô?-

Không — tôi không ký. — cô nói, giọng lạc đi.

-Chị rốt cuộc chị đang ở đâu vậy?-

Mười phút sau, cả gia đình họ Tô có mặt tại bệnh viện.Tô Lịch, vì được đồng nghiệp báo tin, đã nhanh chóng gọi mọi người. Nếu không phải anh là bác sĩ ở đây, có lẽ Tô Anh mãi không có đủ tỉnh táo để gọi về.

Mọi người đứng trước thi thể em gái họ, không còn nhịp tim. Không ai nói gì trong vài giây đầu — chỉ là những hơi thở nặng nề, trái tim co thắt vì đau đớn.

Trùng sinh làm gì để rồi không ai bù đắp được cho em ấy chứ! Chết tiệt! — Tô Lịch gào lên, mắt đỏ rực.

Rồi là tang lễ.

Cả thế giới như chấn động trong ngày em gái út của nhà họ Tô ra đi.

Hàn gia diệt vong. Người tên Đoàn Gia Hân biến mất không một tung tích.

Tô Hiệu, tổng tài lạnh lùng, lại khóc như mưa trước mộ em.

Tô Anh — giờ đây là cảnh sát — mất sạch thần thái, trở thành bóng người vô hồn.

Tô Hứa, diễn viên nổi tiếng một thời, sa vào rượu chè, phá sản sự nghiệp.

Tô Lịch già đi chục tuổi, mải miết nghiên cứu đến quên cả ngày tháng.

Tô Hàn bỏ học, lang thang theo chân xã hội đen.

Ba mẹ họ Tô từ bỏ mọi thứ, tìm đến cửa Phật để nguôi nỗi đau.

Và thiếu gia họ Hứa — Hứa Vĩ Văn — lang thang tìm khắp nơi những cô gái giống Nhiễm, như để níu kéo một thứ đã mất.

Trời vẫn mưa.

Chiếc ô đen trong tay Tô Anh run lên theo từng nhịp, khi tiếng đất rơi xuống nắp quan tài vang lên như lời kết tội không lời dành cho cô.

Nếu hôm đó mình không vội…

Nếu mình khuyên em…

Nếu mình là người ngã xuống…

Từ ngày hôm ấy, Tô Anh không còn dám đi dưới mưa. Không chỉ cô — cả gia đình họ Tô đều ghét mưa, sợ tiếng phanh gấp, sợ mùi thuốc sát trùng, sợ cả những con đường dẫn về trường học — nơi lẽ ra hai chị em đã cùng bước tiếp một đoạn đời rất dài.

Nhiều năm sau, trong một buổi chiều mưa nhạt nhoà, Tô Anh đứng lặng trước cổng bệnh viện cũ. Đèn phòng cấp cứu vẫn đỏ — giống hệt năm ấy.

Cô chợt nhớ câu nói cuối cùng của Tô Nhiễm, thì thầm trong mưa:

Chị… đừng quay đầu lại.

Nhưng cả đời này, Tô Anh và tất cả người nhà họ Tô cùng Hứa Vĩ Văn biết rằng họ chưa từng thực sự bước tiếp.

Trong một không gian hoàn toàn khác của hệ thống —Tô Nhiễm mở mắt, đứng giữa ánh sáng lấp lánh của một hệ thống Tiểu Thố.

Tiểu Thố rốt cuộc là vì sao? Ta vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ cơ mà?

Một hình dạng nhỏ bé hiện ra — giống như chú thỏ tinh linh, với giọng nói êm như nhung:

Xin lỗi, ký chủ. Lỗi từ hệ thống. Tôi sẽ cho cô xuyên lại thế giới này — với nhiệm vụ mới: thay đổi kết cục hiện tại của nhà họ Tô, giúp họ gây dựng lại cơ ngơi.

Và một cuộc hành trình mới bắt đầu…

Bạn cần đăng nhập để bình luận

Linhnhan

Cấp 1

10 tháng trước

Có thể ra nhanh hơn không?

Linhnhan

Cấp 1

10 tháng trước

Này truyện xuyên không đúng không?

Lâm

Cấp 1

10 tháng trước

emomau ra đi ạ!