Hệ Thống, Xin Đừng Trêu Người!

TG1: Con nuôi!(10)

Tỉnh lại, cô  thấy mình đang nằm trên giường bệnh viện.

Mưa vẫn không ngừng rơi ngoài cửa sổ, từng giọt nước lăn dài trên kính, như bản nhạc buồn trầm mặc mà cô đã không muốn nghe thêm lần nào nữa.

Tuy nhiên, điều khác lạ là trái tim cô đập bình thường.Và một cảm giác sững sờ len lỏi: cô đã sống lại.

Cô bật dậy, tìm đến gương đối diện.Khuôn mặt hiện lên — xa lạ, nhưng cũng có nét giống với Tô Nhiễm cũ: mái tóc dài đen mượt, đôi mắt sâu thẳm như chứa cả một bầu trời nỗi niềm.Nhưng điều khiến cô giật mình hơn cả là dòng chữ kỳ lạ phát sáng trên cổ tay, nhấp nháy như hiển thị ngay trong tâm trí:

“NHIỆM VỤ: THAY ĐỔI VẬN MỆNH NHÀ HỌ TÔ.”

“MỤC TIÊU: Phục hồi tương lai đã mất.”

Cô lùi lại một bước, tim đập nhanh.Đây không còn là hồi ức. Đây là một nhiệm vụ.

Một nhiệm vụ mới vừa được khởi lập cho cô — không phải chinh phục các anh trai hay vị hôn phu như trước — mà là thay đổi vận mệnh của người nhà họ Tô.

Nhưng… đây là thời điểm nào?Đầu cô quay cuồng với câu hỏi đó.

Ngay trong lúc đó, một giọng nói nhẹ như tơ lụa vang lên bên trong tâm trí cô — giọng của hệ thống Tiểu Mễ:

— *Ký chủ dường như quên hỏi rồi. Hiện tại cô đã xuyên vào thế giới này — nhưng là vào đúng ba năm sau ngày thân thể cũ của Tô Nhiễm chết.

— Thân phận hiện tại của cô là một nữ sinh viên nghèo, người năm đó đã được thiếu gia nhà họ Hứa — Hứa Vĩ Văn — giúp đỡ vì thấy cô giống với Tô Nhiễm cũ.

— Hiện tại cô đang là thư ký riêng của cậu ta. Trước đây, vì ỷ bản thân khá giống với Nhiễm mà cô đã nhiều lần quyến rũ Hữa Vĩ Văn và các anh trai nhà họ Tô nên họ khá không thích cô đấy nhưng vì nễ tình giống với em gái họ nên họ không chấp với cô.

Tô Nhiễm khẽ chớp mắt.Một nghìn câu hỏi ùa đến cùng lúc:

Tại sao cô lại ở thân phận này?Mối quan hệ với Hứa Vĩ Văn có vai trò gì trong nhiệm vụ này?Và quan trọng nhất — liệu việc thay đổi vận mệnh có thể cứu được tất cả người nhà họ Tô không?

Tiểu Mễ tiếp tục:

Cô không chỉ cần thay đổi tương lai của gia tộc họ Tô, mà còn phải duy trì danh tính hiện tại.

Mỗi hành động ảnh hưởng đến “hệ số vận mệnh” — nếu hệ số đạt ngưỡng nhất định, cô sẽ có cơ hội mở khóa những tình tiết quan trọng trong dòng thời gian.

Cô nuốt khan.

“Ba năm sau…”

Cô đã “sống lại” nhưng trong một đời khác. Một cơ hội mới — hay một thử thách mà cô chưa kịp chuẩn bị?

Cô khẽ nhìn xuống cổ tay, nơi dòng chữ nhiệm vụ vẫn đang phát sáng:

THAY ĐỔI VẬN MỆNH NHÀ HỌ TÔ — BẮT ĐẦU TỪ ĐÂY.

Nhưng trước tiên, điều duy nhất cô cần biết là: tại sao mình lại ở đây? Cô chau mày, nói bằng giọng khô khốc:

Tiểu Thố, vì sao ta lại ở đây? Đây là đâu?

Trong nháy mắt, Tiểu Thố xuất hiện — hình dạng nhỏ bé, đôi tai dài rung rinh, đôi mắt sáng lấp lánh như hai hạt pha lê.

Không chờ cô hỏi thêm nữa, Tiểu Thố bắt đầu… cà khịa:

— Còn là vì sao nữa?

— Cô tìm cách quyến rũ Hứa Vĩ Văn bị anh ta… đá xuống cầu thang công ty chứ gì?

Tô Nhiễm trợn tròn mắt:

…Cái gì?

Tiểu Thố tiếp tục với giọng điệu không thể tếu táo hơn:

— Quên nói — hiện tại ký chủ đang ở trong thân phận tên là Giang Mễ.

— Con thứ trong một gia đình nông thôn nghèo, cha mẹ trọng nam khinh nữ.

— Lương tháng hiện tại của cô cũng khá cao — hai mươi triệu, nhưng phải gửi mười lăm triệu về nuôi đứa em trai vô công rỗi nghề cùng cha mẹ thiên vị.

— Còn lại năm triệu để chi tiêu, đi lại và sinh hoạt.

— Hứa Vĩ Văn đã tìm người khác giống cô hơn nên… đá cô sang một bên.

— Mà cô thì sợ bị bỏ rơi, nên cố tình quyến rũ anh ta — dẫn đến bị đá nhập viện.

Im lặng một giây.

Rồi Giang Mễ — hay chính là Tô Nhiễm trong thân phận mới kia — bật cười khùng điên, giọng đầy mỉa mai:

Haha… cái tình tiết máu chó gì thế này chứ?

— Cậu là luôn muốn tôi phải chịu khổ à?

Sao lúc nào cũng rơi ngay vào những tình huống khó đỡ vậy hả!?

Tiểu Thố ú ớ, chỉ đứng đó với vẻ hơi… hơi bị vô can:

— …Ý tôi là — cô tự rơi vào hoàn cảnh này mà?

Tô Nhiễm/ Giang Mễ nhíu mày, nhìn xuống cổ tay lần nữa — nơi nhiệm vụ “THAY ĐỔI VẬN MỆNH NHÀ HỌ TÔ” vẫn hiện rõ, rực sáng như một lời cảnh báo:

Cô không còn sống vì số phận bình thường nữa.

Cô là một điểm giao của vận mệnh.

Và bây giờ, từ thân phận Giang Mễ đến nhiệm vụ thay đổi vận mệnh họ Tô, cô phải tự tìm ra lối đi của mình.

Cô lẩm bẩm, giọng đầy mỉa mai với chính mình:

Được rồi. Trước hết ta cần phải sống trong thân phận này đã.

Rồi… mới tính đến chuyện thay đổi vận mệnh nhà họ Tô.

Tiểu Thố xoa đầu, giọng nhỏ hơn:

— Cố gắng đừng tự đá mình xuống cầu thang thêm lần nữa nhé?

Tô Nhiễm ngoảnh mặt, nhíu mày:

Nghe giống lời mắng hơn là lời khuyên rồi. Mà cậu cứ yên tâm đi, tôi là ai chứ? Tô Nhiễm đấy! Lần trước không phải vì cậu bị lỗi thì tôi đã hoàn thành nhiệm vụ từ lâu rồi!

-Vậy nhé, chúc kí chủ may mắn!

Tiễu Thố nói rồi biến mất vào không gian.

Ngày hôm sau Giang Mễ được ra viện.Cánh cửa bệnh viện khép lại sau lưng, lạnh như một bức tường vô hình ngăn cách giữa quá khứ và hiện tại.

Giang Mễ — tên mới mà cô đang mang — bước ra ngoài, vai khoác chiếc áo khoác mỏng, tay nhẹ chạm vào cổ tay nơi dòng chữ nhiệm vụ vẫn phảng phất ánh sáng mờ ảo.

Tiếng mưa đập trên mặt đường rơi tí tách, từng giọt như đánh dấu một khởi đầu mới mà cô không hề muốn. Nhưng cô biết mình không còn đường quay lại.Bỗng…

Một giọng nói quen thuộc — ấm, sắc sảo, và đầy ngạc nhiên — vang lên ngay phía sau cô.

Giang Mễ?

Cô dừng bước. Nhìn lại.Một hình bóng cao, dáng người gầy ốm đứng dưới mái tôn che cửa bệnh viện. Nước mưa rơi trên vai áo cô ấy — nhưng không hề làm ướt đi vẻ điềm tĩnh bất ngờ ấy.

Giây lát, hai người nhìn nhau.Rồi người phụ nữ bật khóc nghẹn ngào, giọng run rẩy đến mức như muốn vỡ tan:

Nhiễm… Nhiễm… là em… đúng không?

Cô ấy — có phải…?

Không còn nghi ngờ gì nữa: đó là chị hai của Tô Anh.

Đôi mắt chị hai đỏ hoe, quầng thâm sâu như trải qua đêm không ngủ. Trên người chị là bộ áo bệnh nhân nhăn nhúm, như người vừa từ phòng cấp cứu đi ra.

Chị ấy lảo đảo một bước, rồi bất ngờ vụt chạy tới.Trời mưa đổ mạnh hơn, từng giọt rơi loang lổ trên mặt đường. Nhưng tất cả như mờ đi trước cảm xúc vỡ òa trong lòng người phụ nữ ấy.

Chị lao đến và ôm chặt lấy cô như một phản xạ không thể kìm nén:

Em… là em thật rồi!

Em quay về rồi… Nhiễm… em thật sự sống lại rồi!

Giang Mễ đứng im, bị siết chặt trong vòng tay run rẩy của chị hai, cảm nhận hơi ấm lẫn nước mắt ướt đẫm trên vai áo mình. Tim cô như đập mạnh đến mức muốn thoát khỏi lồng ngực.

Chị hai thều thào, giọng lạc đi vì khóc:

Em… em không chết… Em không chết thật… Em đã trở về…

Mưa vẫn rơi. Không khí lạnh buốt.Nhưng trong khoảnh khắc ấy —niềm hy vọng và nỗi đau trộn lẫn, đọng lại trong mỗi giọt nước mắt.

Giang Mễ khẽ siết tay chị lại, chưa nói được lời gì.

Trong đầu cô là vô vàn câu hỏi:

“Chị sống thế nào suốt ba năm qua?”

“Chị đã tìm tôi khắp nơi?”

“Và hơn hết…”

“…chị nghĩ gì khi thấy tôi ở đây, trong thân phận này?”

Chị hai buông nhẹ vai cô ra, giọt nước mưa lẫn nước mắt chảy đọng trên má, giọng nghẹn ứ:

Anh… Mọi người ai cũng nói em gặp tai nạn rồi chết đi nhưng chị không tin. Chị đã tìm khắp nơi… Chị tưởng em mãi mãi không quay về…

Giang Mễ nhìn sâu vào đôi mắt chị, cảm thấy lồng ngực nghẹn lại.Một phần trong cô — kí ức của Tô Nhiễm cũ — muốn hét lên:

“Chị hai… em là Nhiễm thật!”

Nhưng phần còn lại — Giang Mễ của hiện tại — chỉ lặng im, không biết nói gì.Chị hai bật khóc nức nở hơn, vòng tay siết lại như sợ cô vụt biến mất lần nữa.Giang Mễ cúi đầu, lồng ngực rung nhẹ theo nhịp thổn thức của chị.

Tiểu Mễ — vẫn ẩn bên trong tâm trí cô — nhấp nháy như một dòng dữ liệu:

“Ký chủ: Hệ số vận mệnh gia tăng khi tình cảm gia đình được củng cố.”

Nhưng hơn hết tất cả,đây là lần đầu tiên sau ba năm… cô nghe lại tiếng gọi “em gái” — chân thật, gần gũi và đầy nỗi nhớ.Và mặc dù cô không còn là Tô Nhiễm như trước nữa —một phần của trái tim vẫn thổn thức như chưa từng chết đi.


Bạn cần đăng nhập để bình luận

Linhnhan

Cấp 1

10 tháng trước

Có thể ra nhanh hơn không?

Linhnhan

Cấp 1

10 tháng trước

Này truyện xuyên không đúng không?

Lâm

Cấp 1

10 tháng trước

emomau ra đi ạ!