Hệ Thống, Xin Đừng Trêu Người!
TG1: Con nuôi!(11)
Giang Mễ đứng lặng trước chị hai, trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực — nhưng lời nói vẫn như nghẹn lại ở cổ họng.Chị hai nhìn cô, mắt đỏ hoe, giọng run run như sắp bật khóc tiếp:
— Tô Nhiễm… — chị gọi, nhè nhẹ, như đọc từng chữ từ ký ức — em là Nhiễm, đúng không?
Giang Mễ khựng lại, không biết trả lời thế nào. Cô biết mình không còn hoàn toàn là Tô Nhiễm như xưa, nhưng trong ánh mắt chị hai ấy, có quá nhiều điều chưa từng được nói ra.
Chị hít một hơi dài, như cố giữ bình tĩnh:
— Ba năm rồi… chị đã tìm em khắp nơi.
— Mẹ khóc mỗi đêm, ba cũng hết lần này đến lần khác an ủi bà rồi cả hai cũng bỏ chị mà đi tu, anh trai và các em trai ai cũng thay đổi và… chị không thể hiểu tại sao em lại biến mất như vậy.
Một giọt nước mắt khác lăn dài trên má chị, trộn với mưa bên ngoài:
— Chị đã nghĩ đến tất cả mọi thứ. Đến cả việc em có thể đã… không còn trên đời nữa.
Giang Mễ đứng bất động, trái tim như bị bóp nghẹt bởi từng lời của chị. Cô nhẹ giọng, hơi run:
— Chị… chị nói chuyện với em như thể em là Nhiễm. Nhưng em… em không chắc là em nên gọi mình là Nhiễm nữa.
Chị hai nhíu mày, ánh mắt vẫn tràn đầy hy vọng:
— Em là ai thì chị cũng không cần biết.
— Chỉ cần em đứng trước chị… và gọi chị là chị — thì với chị… em vẫn là Nhiễm.
Một khoảnh khắc yên lặng bao trùm.
Tiếng mưa như nhỏ lại, chỉ còn tiếng thở dài trong không khí lạnh.
Giang Mễ khẽ cúi đầu:
— Em… không nhớ rõ mọi chuyện trước khi tỉnh lại. Nhưng trong tim em… có những thứ cảm xúc rất mơ hồ về gia đình này. Có thứ gì đó vừa quen vừa lạ.
Chị hai tiến lại gần hơn vài bước, như muốn chắc chắn rằng cô không biến mất lần nữa:
— Chị biết em quay lại lần này không dễ dàng.
— Nhưng nếu em muốn… chị sẽ ở bên em — kể cả khi em không phải là em gái chị như trước.
Giang Mễ nhìn sâu vào mắt chị — đôi mắt vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối vì ba năm qua phải chịu đựng quá nhiều mất mát.
Lồng ngực cô chợt nghẹn lại, Như một hồi chuông tinh tế vang lên trong tim:
— Gia đình… không chỉ là người cùng huyết thống.
— Mà là người luôn lựa chọn ở lại, dù thế nào đi nữa.
Giang Mễ đặt tay lên ngực chị, giọng nhỏ nhưng đầy quyết tâm:
— Chị… em sẽ ở lại.
— Em không biết mình là ai hoàn toàn… nhưng em sẽ bắt đầu từ gia đình này trước.
Chị hai bật khóc — lần này không phải vì đau đớn, mà vì nhẹ nhõm.
Mưa ngoài cửa vẫn rơi — nhưng trong đôi mắt của hai chị em, ánh lên một tia hy vọng mới, còn ấm hơn cả tiếng mưa. Cô biết chị hai vì cú sốc mà thần trí không minh mẫn dẫn đến việc mơ hồ cô chết hay biến mất. Nhưng chỉ cần chị hai tin cô thì cô sẽ có thể cảm hóa tất cả những người thân còn lại.
Hai chị em ôm chầm lấy nhau dưới cơn mưa, như muốn níu giữ mọi thứ còn sót lại.
Cơn mưa ngoài trời cứ lớn dần — từng giọt nặng trĩu rơi xuống vai áo, hòa với nước mắt chưa kịp khô trên má hai người.
Họ đứng đó, im lặng trong vòng tay của nhau, không ai biết nói gì, chỉ biết rằng mỗi giây phút ở đây đều quý giá hơn cả sinh mệnh.
Đến khi một y tá bước ra gọi vào khiến hai chị em buộc phải tách nhau ra, thì Giang Mễ mới chậm rãi lùi lại.
Nhưng Tô Anh lại không chịu buông tay — ngón tay vẫn siết chặt như sợ sự tiếp xúc ấy lại vụt biến mất lần nữa.
Chị ấy run rẩy nói, giọng nghẹn:
— Em… đừng đi.
— Nếu lần trước chị buông tay… chị đã mất em rồi… nên lần này… chị không thể nữa.
Giang Mễ nhìn ánh mắt người chị — một thứ vừa nặng nề vừa khắc khoải — nhưng trong lòng cũng chợt vỡ ra một mảnh rất cũ… mà vừa lạ.
Không còn từ ngữ nào phù hợp hơn, cô chỉ nhẹ giọng:
— Chị đừng sợ. Em ở đây rồi.
Và thế là Giang Mễ theo Tô Anh về phòng bệnh của chị ấy.
Hai chị em đi cạnh nhau, nước mưa văng trên mặt đường, bóng dáng họ như hai mảnh ghép vừa tìm lại điểm nối.
Còn ở một nơi khác — không xa —Một người đàn ông chạy vội vã vào bệnh viện. Đó là Tô Hiệu.
Khi nhận được tin em gái lại mất tích từ bệnh viện, tim anh như đóng băng rồi bật tung. Anh lao tới đây với tất cả nỗi lo lắng, sợ hãi không tên.Nhưng khi vừa bước vào hành lang bệnh viện…nỗi lo ấy ngay lập tức chuyển sang một thứ khác — chán ghét.Bởi trước mắt anh đang là…Giang Mễ.
Người đang ở bên cạnh Tô Anh — nắm tay, nhìn chăm chú vào chị gái mình, nhẹ giọng nói chuyện.Trong lòng Tô Hiệu bùng lên ngọn lửa vừa giận dữ vừa ghê tởm:
Lý do rất đơn giản —Giang Mễ từng dùng khuôn mặt có phần giống với em gái anh để lừa dối anh ta.
Anh không quên cái lần cô xuất hiện trước đây — mái tóc, đôi mắt, nụ cười… tất cả như bản sao của Nhiễm. Nhưng khi đó anh đã tỉnh ra rằng đó không phải em gái mình.
Và điều duy nhất còn đọng lại trong anh là sự phản bội, sự đánh lừa cảm xúc, và nỗi đau bị chơi đùa trái tim.
Tô Hiệu đứng lại trước cửa phòng bệnh, ánh mắt sắc như lưỡi dao:
— Tô Anh… ? — anh hỏi lạnh băng nhưng thấp giọng, không bước vào.
— Sao em lại đi cùng với cô ta?
Tô Anh giật mình, nhìn sang Giang Mễ rồi sang anh trai — mắt vẫn đỏ hoe, giọng run run:
— Anh đừng vội…
— Em… em không biết nữa… nhưng cô ấy… cô ấy là Nhiễm…
Giang Mễ khẽ siết tay áo chị hai, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí:
Cô lên tiếng, giọng bình tĩnh nhưng chân thật:
— Tôi… không biết mình là ai ban đầu. Nhưng tôi không phải cố tình lừa ai cả.
— Tôi chỉ vừa tỉnh lại… và tôi là người ở đây với chị ấy ngay lúc này.
Một giây lặng im kéo dài. Tiếng mưa trút trên mái bệnh viện như gõ nhịp căng thẳng trong không khí.
Rồi Tô Hiệu chậm rãi hít một hơi — sâu — nhưng không mềm lòng:
— Nếu cô thực sự là Nhiễm… thì chuyện này sẽ không dễ dàng.
— Vì tôi đã mất em tôi một lần… và tôi không tin vào bất cứ điều gì giống như giả tạo nữa.
Tô Anh nhìn hai người — trái tim chị vừa muốn trấn an, vừa đau nhói:
— Anh… hãy tin em. Chị cảm nhận được điều đó… ở cô ấy…
Giang Mễ buông tay áo chị hai, bước nhẹ về phía họ:
— Tôi… sẽ chứng minh.
— Không với lời nói. Không với danh tính. Nhưng bằng sự thật ở chính hiện tại.
Mưa vẫn rơi.Không gian như nặng lại.Nhưng ở đây — trong bệnh viện này, giữa ba con người mang trong mình những mảnh ký ức khác nhau —một sự thật mới đang bắt đầu hình thành.
Linhnhan
10 tháng trước
Có thể ra nhanh hơn không?
Linhnhan
10 tháng trước
Này truyện xuyên không đúng không?
Lâm
10 tháng trước
mau ra đi ạ!