Gió Xuân Dưỡng Núi Sông

Chương 6

So với Hoàn Ngũ lang, vị công tử họ Trần này rõ ràng dễ nhìn hơn nhiều, thậm chí có thể coi là đẹp.

 

Chỉ là một nam nhân lại cạo mặt thoa phấn, môi tô đỏ, trang điểm còn tinh tế hơn cả nữ nhân, khiến người ta thấy có chút kỳ lạ.

 

Nam Cẩm Tú hỏi ta thấy thế nào, ta cũng như mọi lần chỉ đáp qua loa.

 

“Tốt lắm, tốt lắm.”

 

Tiểu Mai bên cạnh không nhịn được, nói nhỏ: “Trần công tử… phấn trên mặt hắn chắc cũng nặng cả cân…”

 

Nói chưa dứt lời đã bị ta đạp một cái, vội vàng chữa lại: “Thoa phấn trang điểm là mốt mà, chẳng có gì to tát cả.”

 

Nghe thế, Nam Cẩm Tú mắt đầy ghen tị, oán giận nhìn ta: “Nếu được làm thiếp của Vương lang, ai mà thèm làm vợ Trần công tử?”

 

Ta: “…”

 

Trong mắt họ, ta đã cùng Vương Ngọc trải qua một đêm, hẳn là đã có quan hệ không tiện nói ra.

 

Có lẽ vì thế mà cha ta và Nam phu nhân không trách phạt ta, ngược lại coi ta như không tồn tại, để mặc ta rảnh rỗi quanh quẩn trong phủ, một thời gian dài không nhắc đến chuyện gả ta đi.

 

14

 

Thời gian trôi đi, mấy tháng đã qua.

 

Chớp mắt đã đến Tết Nguyên Tiêu, Trần công tử mời Nam Cẩm Tú ra ngoài chơi, tiện thể rủ ta và Tiểu Mai theo.

 

Đến phố đèn lồng trong thành, ta lập tức kéo Tiểu Mai xuống xe, tránh làm phiền hai người họ.

 

“Nữ lang, giờ làm gì đây?”

 

Chúng ta thong thả đi dọc con phố dài, mua hai bát mì nước ở một quán nhỏ ven đường, rồi tìm chỗ ngồi xuống ăn.

 

Tiểu Mai vừa húp mì vừa nhỏ giọng nói với ta: “Mấy hôm trước, ta nghe lão gia oán trách phu nhân rằng Thái thú kia vừa ngầm vừa công khai đòi người mấy lần, e rằng không dễ dàn xếp.”

 

“Ông ấy còn trách phu nhân tự ý hành động, chẳng những không được lợi mà còn rước họa vào thân…”

 

Ta cũng biết, Vương Ngọc vừa cảnh cáo xong, dù cha có quyết tâm gả ta đi, cũng phải từ từ tính toán.

 

Ta lắc đầu: “Không nói nữa, cứ từ từ xem sao.”

 

Ăn hết bát mì nóng, ta cảm thấy ấm lên nhiều. Chúng ta tiếp tục đi cùng nhau, tiến sâu vào lễ hội đèn lồng.

 

Phố dài rực rỡ ánh trăng, biển đèn sáng như trời sao, đèn lồng hoa sen khắp nơi. Trước mặt có một bóng người cao gầy đứng không xa, đang vẫy tay về phía ta.

 

“Nữ lang!”

 

“Nữ lang nhà họ Nam!”

 

Ta nhìn về phía giọng nói, người ấy dù chỉ gặp thoáng qua vài lần, ta vẫn nhớ rõ, liền bước nhanh tới hành lễ: “Hóa ra là Thôi công tử!”

 

Quan sát kỹ, ta càng kinh ngạc: “Sao công tử lại gầy đến thế này?”

 

“Ta…”

 

Mới chỉ vài chục ngày không gặp mà hắn đã gầy như bộ xương, hai má hóp hẳn vào, nhìn ta với đôi mắt đỏ hoe: “Mẫu thân ta nghe theo lời biểu ca, nhốt ta suốt, mấy ngày nay ta tuyệt thực phản kháng, bà mới chịu thả ta ra…”

 

Không ngờ lại như vậy, ta lặng người đi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận