Gió Xuân Dưỡng Núi Sông
Chương 2
6
Về đến nhà mới nhận ra, chiếc khăn của ta và cả lòng tự trọng đều đã bỏ lại rừng trúc.
Đích muội là Cẩm Tú thấy ta ngồi dưới hiên thất thần, bèn bóng gió hỏi: “Thế nào? Lại bị Thôi công tử từ chối à?”
Thấy ta không buồn để ý, Nam Cẩm Tú mỉm cười nhẹ nhàng an ủi: “Cẩm Bình, nếu không có ai chịu cưới tỷ, thì khi muội xuất giá, tỷ theo làm của hồi môn cùng muội vậy.”
Ta không hề phản ứng.
Lần đầu nghe nàng nói vậy, ta hận đến nghiến răng, về phòng đập nát hết mọi bình hoa, bức tượng, rồi ôm di ảnh của mẫu thân mà khóc suốt đêm.
Dựa vào đâu?
Dựa vào đâu nàng được làm chính thê, còn ta thì chỉ là thiếp?
Nghe mãi cũng quen, giờ ta chỉ thấy nàng nhan sắc tầm thường, chẳng qua muốn ta giúp nàng thu hút tình cảm của phu quân sau này mà thôi.
Tưởng vậy là hay lắm, chỉ e phụ thân cũng không đồng ý.
Dù sao phía trên ta còn sáu tỷ tỷ cũng là thứ nữ, đều bị ông gả làm thiếp cho các gia đình thế gia để đổi lấy danh vọng.