Gió Xuân Dưỡng Núi Sông

Chương 5

11

 

Khi tỉnh lại, trời đã sáng rõ.

 

Trước mặt là bức tường trắng tinh, cửa sổ bên kia rộng mở, đàn ngỗng đen kêu “gù gù” trong hồ nước ở sân.

 

Giật mình ngồi dậy, ta chỉ cảm thấy đau nhói ở chân trái, không kiềm được mà kêu lên. Vừa lúc ấy, một hộ vệ bước vào, trông có phần quen mặt.

 

Ta ngạc nhiên đến suýt cắn vào lưỡi: “Vương… Vương lang quân bị ám sát rồi! Ngay trên đỉnh núi!”

 

Vị hộ vệ lập tức đến gần, đỡ ta nằm xuống lại: “Nữ lang đừng lo, Vương lang quân đã an toàn trở về.”

 

Từ lời kể ngắn gọn của hắn, ta mới biết hôm qua không chỉ một chỗ phát hỏa, sát thủ đã đốt lửa ở khu vực rừng núi gần chùa. Hiện đang vào mùa thu, lửa rừng dễ xảy ra, nếu không phải ta ngã lăn xuống núi, chắc hẳn chẳng ai phát hiện.

 

Khi ta ngất đi, tay vẫn còn nắm chặt một mảnh dây lụa nhuốm máu, thêu họa tiết cỏ cuốn - kiểu trang phục thường thấy của Vương Ngọc.

 

Khi ta tỉnh lại, hộ vệ của nhà họ Vương đã kịp giải cứu hắn và bắt sống một tên sát thủ. Một tên còn lại biết không thể thoát, lập tức tự vẫn.

 

Ta thở phào, người mềm nhũn nằm trên giường.

 

Thấy ta nhắm mắt, hộ vệ kia liền gọi một nữ y sĩ vào ngâm chân trái ta vào chậu thuốc, nói cần ngâm để gỡ tất.

 

Vì vải và m.á.u đã bám vào nhau, việc gỡ ra rất khó khăn, ta đau đớn kêu la, cuối cùng bật khóc nức nở.

 

Trong cơn choáng váng, ta thấy Nam phu nhân và Nam Cẩm Tú đứng bên giường, một người nhíu mày, một người rưng rưng nước mắt.

 

“Ngươi… sao lại ở cùng Vương lang tối qua?”

 

Đó là Nam Cẩm Tú.

 

“Câm miệng! Nếu ngươi được Vương Ngọc để ý thì ta đâu cần phải hạ mình nhờ vả phu nhân nhà họ Hoàn?”

 

Đó là Nam phu nhân.

 

Nhà họ Vương là thế gia đứng đầu Đại Yến, ngay cả đích nữ Nam gia như Nam Cẩm Tú cũng không thể làm thiếp của Vương Ngọc, trách sao Nam phu nhân lại thèm khát đến thế!

 

Cẩm Tú tay nắm chặt chiếc khăn, bị trách mắng mà nước mắt chảy dài. Nhìn ta mặt mũi tái nhợt, rên rỉ không ngừng, nàng cũng không khỏi lộ vẻ đồng cảm.

 

Từ nhỏ đến giờ, nàng là người sợ đau nhất trong đám tỷ muội, thấy ta - kẻ vốn chịu đau giỏi nhất - lại gào khóc như vậy, e rằng nàng cũng chẳng còn mong ước gì về Vương Ngọc nữa...

 

12

 

Đám cháy từ chùa Hồng Ân bùng lên, phải mất ba ngày ba đêm mới dập tắt hoàn toàn.

 

Sự tranh đấu giữa các gia tộc quyền quý phía sau sự việc này rõ ràng không phải là điều mà một gia tộc cuối bảng như Nam gia có thể chen chân vào, nên vừa nghe tin lửa tắt, Cha ta đã nghe phong thanh, đặc biệt đến chân núi đón chúng ta.

 

Xe ngựa của Nam gia đã sẵn sàng khởi hành, chuẩn bị đi trên con đường lớn, bỗng nhiên bị chặn lại bởi một đội hộ vệ mấy chục người.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận