Gió Xuân Dưỡng Núi Sông

Chương 24

46

 

Bóng dáng của Thôi Trạm dần khuất xa, phía sau lưng ta lại vang lên tiếng bước chân đều đều của đám hộ vệ và tiếng bánh xe lăn. Ta biết, Vương Ngọc vẫn còn ở đó.

 

Đi qua một con phố dài, đôi chân ta rã rời, bước đi chậm lại. Cỗ xe ngựa dần tiến đến bên ta, rèm xe vén lên, lộ ra gương mặt thanh tú lạnh lùng của Vương Ngọc, ánh mắt nghiêm nghị tựa băng tuyết.

 

"Nam Cẩm Bình, nàng định đi đâu?"

 

Ta không trả lời, chỉ tiếp tục bước đi. Thấy thế, Vương Ngọc dường như càng thêm giận, giọng nói thoáng run lên: "Nàng có biết ta đã lệnh cho hộ vệ tìm kiếm nàng bao lâu chưa? Chỉ vì Thôi Trạm mà nàng lại đối xử với ta thế này sao?"

 

Ta nghe vậy, bình thản đáp: "Nếu ta lên xe của chàng ngay trước mặt hắn, hắn sẽ nghĩ sao?"

 

Vương Ngọc hờ hững: "Sớm muộn gì cũng phải thế thôi."

 

"Hiện hắn đã đi xa rồi, nếu nàng không chịu lên xe, ta sẽ bước xuống và cùng nàng đi bộ. Đến lúc đó, e rằng cả thành đều sẽ thấy chúng ta như thế này, Cẩm Bình, nàng thực sự muốn vậy sao?"

 

Lời nói nhẹ nhàng nhưng không dễ bỏ qua. Ta đành nén hơi thở, cuối cùng cũng trèo lên xe.

 

Vương Ngọc ngồi bên trong, nét mặt không lộ rõ niềm vui hay giận dữ. Thấy ta ngồi im lặng gần cửa xe, giọng hắn trở nên dịu dàng hơn: "Hôm nay vì sao nàng lại ra ngoài một mình?"

 

"Chỉ là muốn đi dạo thôi."

 

"Từ nay về sau không được như thế nữa, cần thì hãy đưa Vương Đinh đi cùng."

 

Ta chẳng để tâm đến lời ấy, chỉ lơ đãng nhìn ra ngoài và nói: "Có lẽ vài hôm nữa ta sẽ đi thôi."

 

Hắn khẽ cười: "Nàng định đi đâu?"

 

Ta mơ hồ đáp: "Ta cũng chẳng biết nữa, chỉ là nghĩ đến số vàng trước đây chàng đã tặng. Có lẽ ta sẽ mua một ngôi nhà nhỏ, làm một ít việc buôn bán..."

 

"Ngồi xa quá, ta nghe không rõ."

 

Ta đành ngồi gần lại: "Hoặc là, vì ta đã hai lần cứu mạng chàng, chàng có thể tặng thêm cho ta ít vàng nữa..."

 

Chưa kịp dứt lời, khuôn mặt ta đã bị Vương Ngọc nâng lên, hắn hôn ta đến mức khiến ta nghẹt thở: "Vàng! Vàng! Để xem nàng còn dám nhắc đến vàng nữa không!"

 

Bị râu của hắn chọc vào đến mức phải la lên, ta vội xin tha: "Ta sai rồi, ta sai rồi! Sau này sẽ không nói nữa!"

 

Vương Ngọc lúc này mới buông tay, ngồi qua một bên, thở dốc. Rõ ràng là hắn giận dữ lắm, nhưng thấy ta sợ hãi nép vào thành xe, ánh mắt khẩn khoản, hắn đành nén giận.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận