Gió Xuân Dưỡng Núi Sông

Chương 11

25

 

Ngày hôm ấy, t.h.i t.h.ể ta tìm thấy bên bờ sông không phải là Tiểu Mai, khiến ta khóc lãng phí biết bao nước mắt. Nàng ấy hẳn vẫn còn ở trong phủ Thái thú, chỉ là với khả năng của ta, không bao giờ có thể gặp lại nàng ấy.

 

Vương Ngọc nghe ta kể liền lắc đầu: “Nam Cẩm Bình, ngươi không muốn chịu chút thiệt thòi nào, như thế là không được.”

 

Hắn ngồi thẳng dậy, gương mặt lại trở nên lạnh lùng, hoàn toàn không còn vẻ phóng túng vừa rồi.

 

Thấy bầu không khí dần trở nên lạnh lẽo, ta cúi mắt, thu xếp lại những nếp áo trắng như tuyết của hắn, rồi nói khẽ: “Với nhan sắc của lang quân, muốn loại nữ nhân nào mà không có?”

Bạn cần đăng nhập để bình luận