Gió Xuân Dưỡng Núi Sông
Chương 25
Ta quay lại, làm bộ mặt khổ sở: "Vương Ngọc, đầu ta có phải là quá cao rồi không?"
Hắn liếc ta, ánh mắt có chút cảnh cáo: "Đây là cách trang điểm mà quý nữ kinh thành yêu thích, đừng có làm rối tung lên."
"Ồ."
Hắn lại cúi sát hơn, nhìn kỹ khuôn mặt trang điểm phấn mỏng của ta, rồi chợt lẩm bẩm: "Còn thiếu chút gì đó."
Hắn lấy từ hộp trang điểm ra một cây bút vẽ môi, nhúng vào son đỏ rồi khẽ chấm hai nốt son dưới mắt ta, nhìn vào trong gương với vẻ hài lòng: "Như vậy là hoàn hảo, trông cũng có năm sáu phần giống."
Sau đó, trong trạng thái đầy mơ hồ, ta được các tỳ nữ đưa lên xe ngựa.
Vương Ngọc cũng lên xe, ngồi đối diện với ta, tay cầm một quyển sách cuộn, cúi đầu chăm chú đọc.
Không kiềm được sự tò mò, ta hỏi: "Lang quân đang đọc gì vậy?"
Hắn khẽ nhướng mày, thấy ta tò mò ngó qua, liền đáp trêu ghẹo: "Đang đọc về một con chuột phú quý."
"..."
Xe ngựa lăn bánh, chưa đến một nén nhang đã đến trước một cổng phủ rộng lớn, quy mô còn hơn cả nhà họ Vương.
"Tạ Phủ?"
Ta ngẩng đầu nhìn lên tấm biển, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Chẳng phải đây chính là Tạ gia ở Trần Quận nổi tiếng ngang hàng với Vương gia ở Lang Nha sao?
47
Không cần thông báo, xe ngựa của nhà họ Vương chính là thông hành tốt nhất. Người gác cổng thấy dấu hiệu trên xe liền vội vã hạ then cài, cung kính mở cổng đón Vương Ngọc và ta vào trong.
Vương Ngọc tiến vào Tạ phủ như vào sân nhà mình, thấy vài tỳ nữ bưng hộp thức ăn đi về phía tây nam, hắn liền tiến tới chào hỏi: "Cô mẫu dùng cơm chưa?"
Tỳ nữ dẫn đầu thấy hắn, tươi cười đáp: "Nhị phu nhân đang chuẩn bị dùng bữa."
Vương Ngọc gật đầu, kéo tay ta cùng theo, băng qua một cổng hoa rủ, men theo hành lang chảy dọc theo dòng nước, đi đến cuối hành lang, không xa có một phụ nhân đang bận rộn dưới giàn nho.
Hắn bước tới gần, mỉm cười gọi: "Cô mẫu, con đến xin một bữa cơm đây."
Nữ nhân kia nghe tiếng, thậm chí không ngẩng đầu lên: "Nhà họ Vương thiếu thức ăn cho con sao?"
Dù giọng nói thân thiết, nhưng không hẳn là ấm áp.
Vương Ngọc trò chuyện vài câu, rồi kéo ta lên trước, nói: "Cô mẫu nhìn xem, nữ lang này có chút giống cô mẫu chứ?"
Bà nghe hắn nói thế, cũng ngước mắt đánh giá ta một lượt với vẻ nghiêm khắc. Bà có khuôn mặt tròn trĩnh, mắt hạnh môi anh đào, đâu đâu cũng tròn đầy; còn ta lại có mắt phượng, mặt trái xoan, ngoại trừ búi tóc cao một thước và hai nốt chu sa dưới mắt, thì hai người thật chẳng có chút giống nhau nào.
Thấy hắn cố tình bịa chuyện, nữ nhân xụ mặt: "Con lại đến chọc ghẹo ta sao?"
"Con nào dám!" Vương Ngọc liên tục xua tay: "Chỉ là thấy cô mẫu cô đơn, nên mang đến cho cô mẫu một đứa con gái để giữ bên cạnh thôi."
Nhị phu nhân nghe vậy, mặt lộ vẻ khó chịu: "Ta đã có ba đứa con trai rồi, sao lại cần thêm con gái nữa?"