Gió Xuân Dưỡng Núi Sông
Chương 15
Còn thiếu nữ sau khi đi khỏi tầm mắt của thiếu niên, bèn hừ một tiếng với tỳ nữ: “Đúng là tiếc thay cho diện mạo ấy, hóa ra là con dòng chính của nhà họ Vương!”
“Lần sau thả khăn, nhất định phải xem rõ là dòng chính hay thứ, đỡ mất công ta phí chiếc khăn.”
Tỳ nữ liên tục gật đầu đáp, cả hai cùng dìu nhau đi xa dần.
Cảnh vật lại nhanh chóng thay đổi, thiếu niên ngày nào đã trưởng thành, nhìn thấy nàng lần lượt thả khăn, đổ trà, té ngã, ánh mắt từ ngỡ ngàng bối rối, dần chuyển thành giận dữ, khinh miệt và mỉa mai.
Ta đứng bên cạnh, cảm thấy lạnh sống lưng, biết rằng đây chỉ là một cơn ác mộng nhưng lại không thể nào tỉnh dậy.
Không biết từ khi nào, “Nam Cẩm Bình” nhỏ bé kia đã biến mất, trước mắt ta giờ đây là một Vương Ngọc đã trưởng thành, người đang cúi xuống nhìn ta từ trên cao, trong mắt đầy vẻ chế giễu.
“Chính tay ngươi đã thả chiếc khăn, giờ lại quên mất rồi sao?”
Nghe vậy, lòng ta tràn ngập xấu hổ: “Thật… thật sự là ta đã thả khăn cho quá nhiều người, thất lễ quá.”
“Hừ.”
Nghe tiếng cười nhạt của hắn, ta vội vàng nói lời xu nịnh: “Nhưng trong số những người ta từng thả khăn, lang quân là người xuất chúng nhất, đúng thật là đệ nhất phong hoa của Đại Nghiệp.”
Nghe vậy, đôi mắt nam tử trước mặt khẽ động, nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng: “Miệng lưỡi trơn tru. Sao, lại có việc muốn nhờ ta?”
“…Không có.”
Nhìn hắn, lòng ta trào dâng một cảm xúc khó tả: “Chỉ là tiếc nuối thôi. Nếu biết trước có ngày biệt ly, có lẽ ta đã không nên mạo phạm ngài như vậy.”
“Ngài tặng ta châu báu, lại cứu Tiểu Mai ra, ta thật lòng không biết lấy gì báo đáp. Chỉ hối hận rằng chưa kịp nói lời từ biệt, càng hối hận rằng không thể gặp ngài lần cuối.”
“Từ nay về sau, giữa loạn thế lưu lạc, hoặc là âm dương cách biệt, có lẽ chẳng thể gặp lại nữa.”
Cảnh vật trước mắt nhanh chóng phai nhạt, chỉ còn tiếng đàn thanh tao vẫn ngân vang mãi.
“Hối hận rồi, sao không đến tìm ta?”
Một nỗi buồn khó tả bỗng nhiên xâm chiếm lòng ta, khiến ta bật khóc nức nở trong giấc mơ: “Với khả năng của ta, làm sao có thể tìm thấy ngài đây?”
“Nếu để tâm tìm, tự nhiên sẽ thấy.”
Thấy bóng hình hắn dần dần mờ đi, ta vội nắm lấy góc áo của hắn, như níu kéo dòng nước trôi về Đông.
“Thật vậy sao? Chúng ta sẽ còn gặp lại chứ?”
Hắn không trả lời, chỉ nhìn sâu vào mắt ta, khóe mắt bỗng lặng lẽ rơi xuống một giọt lệ.
Giọt lệ đỏ thẫm như máu.
32
"Nam Cẩm Bình, hồn hãy quay về!"
"Nam Cẩm Bình, hồn hãy quay về!"
Trong cơn mê, cảm giác có từng giọt nước lạnh rơi lên mắt, mũi, và vai ta. Một giọng nữ đầy lo lắng cứ không ngừng gọi tên ta, làm cho mí mắt nặng nề của ta cuối cùng cũng hé ra được một khe nhỏ.