Gió Xuân Dưỡng Núi Sông
Chương 27
Vương Ngọc nghe xong, không tỏ thái độ gì, lại quay qua hỏi ta: "Tần Tần, nàng nghĩ sao?"
Ta nhìn sắc mặt của Trưởng Công chúa, rồi lại nhìn ánh mắt mong đợi của Vương Ngọc, cuối cùng vẫn nói ra suy nghĩ của mình.
"Người Hồ ở Nghiệp Bắc dòm ngó như hổ đói, ai ai cũng biết Mộ Dung Thùy thiện luyện binh, là một binh khí nguy hiểm. Nếu lang quân dùng người hợp lý, tất có thể giữ vững triều đình. Thù oán nhất thời, làm sao sánh bằng bình yên trăm năm?"
Vương Ngọc mỉm cười hài lòng, sau đó vén màn xe, bước xuống ngựa, tiến lại đi song hành cùng Mộ Dung Thùy.
Ta thấy hắn đi rồi, chỉ còn lại mình ta đối diện với ánh mắt nặng nề của Trưởng công chúa, bất giác ngồi không yên, tựa như dưới chỗ ngồi mọc đầy gai nhọn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận