Gió Xuân Dưỡng Núi Sông
Chương 18
Thấy hắn ta đã khuất bóng, ta không nén được, nghiến răng hỏi: "Vương Ngọc, ngài không thể nhịn thêm ba ngày được sao?"
Đáp lại nỗi lo sợ của ta, Vương Ngọc chỉ mỉm cười nhẹ: "Yên tâm đi."
"Vương gia ta chiếm cứ Giang Nam, hàng chục vạn tử đệ đều đồng lòng theo hiệu triệu, trong cục diện này, hắn làm sao dám g.i.ế.c ta?"
Dứt lời, hắn rút tay khỏi ta, bước đi thẳng về phía đài cao, vừa đi vừa ra lệnh cho ta làm việc.
"Mang giấy bút đến."
Thế nhưng, khi ta mang giấy bút đến, ngỡ sẽ được xem điều gì quan trọng, lại thấy hắn thoăn thoắt múa bút, rồi nhàn nhã vẽ... một con chuột.
Trông hắn rơi vào tay người Hồ mà xem chừng lại còn nhàn hạ hơn ở biệt viện, ta không nhịn được mà cất lời hỏi: "Sao ngài lại thích vẽ chuột như vậy?"
Hắn ngẩng cao đầu cười, chỉ vào con chuột: "Xem, mắt thì hạt đậu, gầy gò tong teo, chẳng phải rất giống nàng sao?"
Ta vẫn nhớ ngày hắn cho ta năm trăm viên ngọc, khi ấy dưới nét bút của hắn cũng là cảnh mèo vờn chuột…
Ta nheo mắt nhìn, thấy hắn lại vẽ lên đầu con chuột một con mèo oai phong, móng vuốt chực giương lên, còn con chuột thì chắp tay van xin, dáng vẻ vô cùng hèn mọn.
Vương Ngọc vẽ xong thì hả hê giơ bức tranh cho ta xem, vẻ mặt tràn đầy đắc ý: "Thế nào?"
Ta: "..."