Gió Xuân Dưỡng Núi Sông

Chương 3

Ánh mắt ông ta đục ngầu, không hề giống một bậc trưởng giả hiền từ. Trong khi đó, đích mẫu ta vẫn giữ nụ cười, còn liên tục đẩy ta về phía trước.

 

Ta chỉ có thể lo lắng nói khẽ: “Mẫu thân, con cảm thấy không khỏe.”

 

Nam phu nhân coi như không nghe thấy, ngược lại càng cười nịnh nọt hơn: “Nữ nhi nhà ta ngày càng lớn, thường ngưỡng mộ các bậc anh hùng. Nhìn từ triều đình đến núi non, ít ai phong độ hơn ngài, Dư đại nhân…”

 

Nghe bà nói bừa, ta chỉ muốn giãy ra nhưng bị giữ chặt, cuối cùng trong ánh mắt khiến người ta rùng mình của vị thái thú kia, ta không nhịn được mà hét lên một tiếng.

 

“Mẫu thân!”

 

Mọi người xung quanh ồn ào liền im bặt.

 

Nam phu nhân cũng sững sờ, ta vùng tay khỏi sự khống chế của bà, hoảng loạn chạy về phía sau, thậm chí còn chẳng buồn nhặt cây trâm vừa rơi xuống đất.

 

Chạy tới chỗ ít người qua lại, ta bám vào thân cây, toàn thân run rẩy, nước mắt đã ướt đẫm khuôn mặt.

 

Ta ngồi dưới gốc cây khóc nức nở, phía trước bỗng có một tiểu đồng tiến lại gần, ngập ngừng nhìn ta, muốn lại gần nhưng không dám.

 

Ta lau nước mắt, định thần lại: “Ngươi là ai?”

 

“Tiểu… tiểu nhân là thư đồng của Thôi công tử.”

 

Thấy ta dần bình tĩnh, cậu bé tiến lên, đưa một cuốn sách mỏng bằng lụa: “Đây là của công tử bảo ta mang đến, muốn tặng cho nữ lang nhà họ Nam.”

 

Ta cầm lấy cuốn sách, quả là cuốn Thôi thị gia huấn, trong lòng không khỏi kinh ngạc: “Ngươi chưa từng thấy ta, làm sao nhận ra được?”

 

Tiểu đồng đỏ mặt: “Công tử nói rằng nữ lang Nam gia dung mạo xuất chúng, khiến người ta khó mà quên được, dù đứng giữa trăm người vẫn nhận ra ngay…”

 

Thế nhưng, những lời khen ấy không hề khiến ta thấy dễ chịu hơn, ngược lại khiến ta càng đau khổ, không kìm được mà ôm cuốn sách bật khóc nức nở.

 

Tiểu đồng không ngờ ta lại khóc lớn, sợ quá mà chạy mất, dưới gốc cây lại chỉ còn mình ta.

 

Lúc này trời đã tối hẳn, ta sợ bị Nam phu nhân trách phạt, không dám về chịu mắng. Chỉ biết nắm chặt cuốn sách lụa, mơ hồ bước đi trên núi, như kẻ đuối nước bám vào ngọn cỏ cuối cùng.

 

Phóng mắt nhìn quanh, đất trời mênh mông, sương mù giăng phủ, không nơi nào để dung thân!

 

9

 

Đã vào cuối thu, gió núi lạnh thấu xương, nhưng hoa quế vẫn bám trên cành, hương thơm nồng nàn không thể xua đi, càng làm ta thêm phiền não.

 

Càng lên gần đỉnh núi, gió càng lạnh lẽo, ta lạnh đến rơi nước mắt. Đi thêm vài bước nữa, chỉ thấy phía trước ánh trăng sáng ngời, một tia sáng xuyên qua đỉnh núi, hiện ra một lầu nghỉ lục cạnh. Thấy bên trong có ánh đèn le lói, ta bèn rụt rè kéo áo khoác mỏng, run rẩy bước lên.

 

Tới cửa, ta thấy một bóng người đang đọc sách sau bàn đá, gương mặt nghiêng khuất trong bóng xanh lục của cây cối, ánh lên vẻ trong sáng như ngọc. Từ tay áo rộng thò ra một cổ tay trắng muốt, hòa vào sắc trắng của áo, thần thái ung dung như mây trôi.

 

Vừa nhận ra người ấy là ai, ta không nói một lời, lập tức quay người bỏ đi.

 

“Đứng lại.”

 

Phía sau vang lên giọng nói lạnh lùng, trong trẻo nhưng như xuyên qua cốt tủy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận