Gió Xuân Dưỡng Núi Sông
Chương 31
Hôm nay, Vương Ngọc dường như rất cao hứng, một hồi lướt qua màn trướng lay động, tấm chăn đỏ đung đưa theo, hắn buông một tiếng thở nhẹ: “Có ai so được với Tần Tần của ta? Lúc tĩnh thì dịu dàng như nữ tử, lúc động lại nhanh nhẹn như thỏ chạy.”
Hắn thỏa mãn tán thưởng, còn ta chỉ tuyệt vọng nhìn trướng gấm trong bóng tối, không thốt nên lời.
Thấy vậy, hắn vòng tay ôm ta, nhẹ nhàng vuốt ve phía sau lưng:
“Nàng sao thế?”
Cuối cùng ta không nhịn được mà nói lên mối băn khoăn trong lòng: “Ta không hiểu, các nữ nhân khác lấy chồng, chỉ cần đêm đêm hầu hạ phu quân, cớ sao ta lấy chàng rồi, lại vất vả cả ngày lẫn đêm như vậy?”
Trong bóng tối, Vương Ngọc nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ hứng thú: “Nếu nàng là thiếp, dĩ nhiên chỉ cần lo ban đêm.”
“Nhưng nàng là thê tử của ta, chẳng những phải lo ban đêm, mà ban ngày cũng phải chia sẻ công việc cùng ta.”
Ta: “…”
5
Khi mới vào Vương gia, ta cũng giống như các con dâu khác, giúp mẹ chồng quản lý việc trong phủ. Nhưng từ sau lần khéo léo giúp Vương Ngọc phân loại và tóm tắt các văn thư phức tạp, ta ngày ngày đều phải theo hắn xử lý công vụ.
Đến nay, ngay cả lễ sáng chiều thỉnh an cũng không còn nữa, mà lại phải như phu quân, ngày ngày theo hắn vào triều, ban đầu Trưởng công chúa còn có ý phản đối, nhưng về sau cũng đành chịu thua trước quyết tâm của Vương Ngọc.
Nhờ có sự giúp đỡ của ta, công việc của Vương Ngọc đã giảm bớt đáng kể, khiến hắn rất dựa dẫm vào ta, ngày qua ngày đều như vậy. Không lâu sau, do suy nghĩ quá độ, ta ngày càng gầy gò, tóc rụng nhiều, suốt ba năm cũng không có tin vui. Thấy ta gần đây luôn u sầu, hắn dường như đã hiểu ra, đặt tay lên bụng ta, khẽ thở dài: “Người nông phu đã chăm chỉ lắm rồi, chỉ tiếc là ruộng lúa lại không xanh tốt.”
Ta bực dọc đáp: “Nếu chàng không cho ta theo hầu trên triều, để ta nghỉ ngơi đôi chút, ngủ nướng một chút thì có khi cũng xanh tốt thôi.”
Nghe vậy, Vương Ngọc liền nhẹ nhàng an ủi, nói bao lời ngọt ngào: “Có gì đáng vui khi mũm mĩm đâu? Ta vẫn thích eo thon, tóc mượt của Tần Tần hơn, đó mới là điều ta yêu.”
Trước lời hắn, ta chỉ đành đáp lại bằng một tiếng cười nhạt.
Thấy ta không vui, Vương Ngọc cuối cùng cũng quan tâm hơn. Hôm sau, hắn mời đến mấy vị danh y đến khám bệnh cho ta, cả ngày lẫn đêm, ta phải gặp đến bảy tám vị danh y. Khi nghe ta nói rằng sau kỳ nguyệt thủy dễ thụ thai, các đại phu đều lắc đầu.
“Không đúng, không đúng! Phải là những ngày giữa hai kỳ nguyệt thủy mới dễ thụ thai, còn ngay sau kỳ nguyệt thủy lại là thời điểm tránh thai.”
Nghe các đại phu nói như vậy, ta mới bừng tỉnh. Có lẽ việc Vương Ngọc luôn giữ ta kề cận bên mình không chỉ để giúp hắn làm việc, mà còn vì một lý do khác…
Sau sự việc đó, ta cũng không còn phản đối việc theo hắn vào triều nữa. Trưởng công chúa có tỏ thái độ, ta cũng chỉ xem như không thấy.