Gió Xuân Dưỡng Núi Sông

Chương 14

30

 

Tiết Lập Xuân vừa qua, cái nóng mùa hạ lại đến.

 

Sau Tết Đoan Ngọ, một số lượng lớn dân tị nạn tràn vào Trường Châu, khiến lòng dân hoang mang không yên. Đêm về khắp nơi tiếng khóc lóc bi ai không dứt, khiến người nghe dựng tóc gáy.

 

Ngay cả giá bánh đậu của Giang nương tử cũng từ một đồng đã tăng lên ba mươi đồng một cái.

 

Người ta đồn rằng Thánh Thượng đã bỏ miền Bắc, đưa hoàng hậu và hoàng tử chạy về phía Nam, không biết liệu có qua Trường Châu không.

 

Thỉnh thoảng đi ngang biệt viện nhà họ Vương, ta chỉ thấy cửa đóng kín, sân vườn tĩnh mịch, dường như đã không còn bóng người.

 

Hôm đó, ta đến lò rèn để lấy con d.a.o găm đã đặt làm từ tháng trước. Vừa thử ánh sáng của lưỡi d.a.o sắc lạnh, ta đã nghe tiếng Giang nương tử gọi liền mấy tiếng, vội vàng thu d.a.o vào bao.

 

“Cẩm Bình, nàng mua d.a.o này chẳng phải để phòng thân sao?”

 

“Đúng vậy.”

 

Ta gượng gạo đáp, giấu con d.a.o vào tay áo, nhưng thấy Giang nương tử lộ vẻ ngờ vực: “Hồ nhân đang tiến quân về phía Nam, sao nàng không cùng nhà họ Vương rời đi?”

 

Có lẽ vì từng thấy xe ngựa nhà họ Vương, nên nàng vẫn luôn cho rằng ta là tình nhân của Vương Ngọc. Nghe vậy, trong lòng ta dâng lên một nỗi xao xuyến.

 

“Giang nương tử, chẳng hay nàng có biết nhà họ Vương đã đi đâu không?”

 

Nàng lắc đầu: “Hai nhà Vương và Tạ vốn thân cận với triều đình, chắc hẳn họ sẽ cùng Thánh Thượng chạy về phía Nam, bỏ lại vùng Nghiệp Bắc.”

 

“Nếu Cẩm Bình muốn biết rõ, có thể chờ phu quân của ta trở về, chàng hiện là Long Tương tướng quân, hộ tống Thánh Thượng một đoạn đường.”

 

Nghe vậy, ta cúi người cảm tạ nàng.

 

Khi về đến nhà, ta thấy trước cửa có một cỗ xe ngựa, một tiểu đồng mặc áo xám trên xe đang vẫy tay với ta.

 

“Nữ lang, ta đến đón người về nhà đây!”

 

“Tiểu Lộ Tử?”

 

Chợt nhớ ra rằng ta đã ở tiệm bánh đậu của Giang nương tử kiếm sống được hơn một tháng, chưa về nhà.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận