Gió Xuân Dưỡng Núi Sông

Chương 20

39

 

Khi đêm xuống, trong lúc chuẩn bị nghỉ ngơi, dáng vẻ thất thần của ta đều không lọt khỏi ánh mắt Vương Ngọc. Hắn dịu dàng vỗ lên đầu ta như để an ủi: "Đã đến nước này, cớ chi phải nghĩ nhiều làm gì."

 

"Nàng xem, chuyến này chẳng những nàng chiếm được thân xác của ta, mà còn sắp có cả linh hồn của ta nữa. Chẳng phải lời lắm sao?"

 

Ta cười gượng, môi run rẩy, mà nét cười còn khó coi hơn cả khóc: "Ta cần gì hồn phách của ngài?"

 

"Ta vốn nghĩ Mộ Dung Thùy trịnh trọng thề thốt, cứ tưởng phen này sẽ dễ dàng cứu ngài ra. Sau đó dựa vào Vương gia, không những có được vàng bạc mà còn mong sống yên ổn đến cuối đời…"

 

Nghe ta nói nghiêm túc đến vậy, Vương Ngọc cũng không biết khóc hay cười.

 

"Thôi đi, xem ra trong mắt nàng, Vương Tam ta vẫn chẳng sánh được với vàng bạc!" Nói rồi, hắn lắc đầu, tiện tay nhặt vài hạt hạnh nhân trong chén mà ăn, vừa ăn vừa ném vài hạt xuống chân ta.

 

"Này, chuột, tới ăn đi!"

 

Hắn nhìn ta, ánh mắt ẩn chứa nụ cười nhàn nhạt, tà áo khẽ mở, lộ ra một mảng da thịt trắng ngần tựa miếng cá trích trên mâm ngọc, ánh lên sắc trắng mịn màng… Nhìn cái dáng vẻ mời gọi ấy, ta chẳng rõ hắn bảo ta ăn hạnh nhân hay là ăn con "mèo lớn" này nữa.

 

Không hiểu sao, ta lại không kìm được mà cùng hắn cuộn mình vào nhau lần nữa.

 

40

 

Sáng sớm hôm sau.

 

Vương Ngọc bất chợt khoác áo đứng dậy, sắc mặt trầm lặng, đứng bên cửa sổ nhìn xa xăm. Đêm qua ta trở mình suốt, vừa mơ màng thiếp đi đã thấy hắn kéo áo khoác lên che cho ta, giọng nói nhạt nhòa: "Mộ Dung Thùy không cứu ta còn tốt, nhưng phen này đến, e rằng càng đẩy ta đến cái c.h.ế.t nhanh hơn."

 

"Ý ngài là sao…"

 

Vừa mới khoác áo ngoài lên, ta đã thấy ngoài cửa sổ rộng mở, một tia lửa xẹt qua bầu trời đêm, như một tiếng sét vô hình. Sau ánh sáng đó, xung quanh chợt rộ lên tiếng người huyên náo!

 

Ta và Vương Ngọc đứng bên cửa sổ, nhìn hàng trăm ngọn hỏa tiễn mạnh mẽ b.ắ.n vào trong thành, rơi xuống các xe lương, chuồng ngựa, mái nhà…

 

"Sao hắn có thể dùng hỏa công chứ…"

 

Ngọn lửa này một khi bùng lên, chẳng phải sẽ thiêu rụi cả Vương Ngọc và quân Hồ trong thành sao?

 

"Mộ Dung Thùy và ta vốn chẳng thuận, chỉ đáng tiếc cho nàng thôi." Vương Ngọc cúi đầu nhìn ta, ánh mắt chứa chan tình cảm, xót xa và cả một nỗi buồn phảng phất như số phận: "Nếu nàng không tới, giờ này có lẽ vẫn yên ổn ở Trường Châu."

 

Ta định nói rằng mình suýt nữa bị Dư Mục thiêu chết, thì cánh cửa lớn đã bị phá tung!

 

Đại Thiền Vu dẫn theo đám võ sĩ xông vào, nửa khuôn mặt phủ đầy tro đen: "Vương quân tử, ngươi nói xem, ta đã bố trí quân lính canh giữ ngoài thành năm mươi dặm, sao Mộ Dung Thùy lại đến nhanh thế này?"

 

Vương Ngọc ung dung đáp lại: "Mộ gia giỏi luyện quỷ binh, bọc móng ngựa bằng vải dạ nên có thể tiến quân trăm dặm trong đêm, không gây ra tiếng động. Sao ngươi lại ngạc nhiên?"

Bạn cần đăng nhập để bình luận