Gió Xuân Dưỡng Núi Sông

Chương 28: Ngoại Truyện

Phiên Ngoại 

 

1

 

Ánh sáng ban mai mờ ảo, không khí lành lạnh.

Ngoài cửa chỉ nghe thấy tiếng chim hót trong trẻo, báo hiệu một ngày mới êm đềm.

 

Ta khoác áo rời giường, đẩy cửa sổ, trước mắt là tiểu viện đầy hoa lan trắng quen thuộc, cánh hoa trắng muốt rơi lác đác trong gió, tĩnh lặng, an bình, tựa như bao phong ba đã qua rồi.

 

Giữa sân, hai đứa nhỏ đang quỳ trên đất chơi đùa, mái tóc mềm mại buông xoã, gương mặt trắng trẻo đáng yêu, đường nét trên khuôn mặt thấp thoáng có vài phần giống Vương Ngọc. Ta quay sang tỳ nữ bên cạnh. “Đây là hài tử nhà ai vậy?” Tỳ nữ thấy ta mặt mày bối rối, như có phần ngạc nhiên: “Hai vị tiểu lang quân, đều là con ruột của nữ lang.”

 

… Con ruột của ta sao?

 

“Chúng tên gì?”

 

“Đứa lớn tên là Tuyên, đứa nhỏ tên là Nghi.”

 

“… Thật vậy sao.”

 

Hai đứa nhỏ thấy ta đứng một bên rụt rè, liền ùa tới nắm lấy tay ta, miệng không ngừng gọi mẹ. Ta không rõ vì sao, trong lòng chợt tràn ngập yêu thương, chẳng kìm được mà để chúng kéo tay, cùng dạo bước trên hành lang tre, hướng về phía đình nhỏ xa xa.

 

Đi ngang qua các hộ vệ, ai nấy đều lui ra nhường đường hành lễ, gọi một tiếng “Phu nhân”. Ta không kìm được quay sang hỏi tỳ nữ bên cạnh: “Sao họ lại gọi ta là phu nhân?”

 

Tỳ nữ cúi đầu cung kính: “Phu nhân chính là người, người chính là chính thê của lang chủ.”

 

“…”

 

Băng qua hành lang dài, quả nhiên thấy Vương Ngọc ngồi giữa sân, trước mặt là chồng sách lụa chất đống, cuốn nào cũng thấm mực đỏ từ cây bút chu sa trong tay hắn.

 

Hai đứa nhỏ bước vào đình lập tức ôm lấy cha, Vương Ngọc một tay bế một đứa, đặt lên đùi, rồi lấy bút mực, giấy trắng ra, tay cầm tay dạy hai đứa vẽ hình con chuột. Nhưng hai đứa trẻ vẫn ham chơi, chỉ nhìn vài nét đã muốn nhảy đi nơi khác, Vương Ngọc giao hai tiểu lang cho tỳ nữ, rồi tiếp tục xem lại tấu sớ. Phong thái của hắn nhã nhặn, khiến người khác chỉ muốn ngắm nhìn.

 

Thấy ta nhìn hắn không chớp mắt, hắn liền cất tiếng: “Ánh mắt rực sáng như tiểu tặc vậy.”

 

Nghe lời ấy, ta không khỏi bật cười.

 

“Vương Ngọc, ngay cả trong mơ, chàng cũng không thể dịu dàng hơn một chút sao?”

 

“Ha ha.”

 

Khoé môi hắn khẽ nhếch lên, hắn đưa tay ra hiệu cho ta, chút khó chịu trong lòng ta cũng tan biến như cánh lau trong gió, bất giác lại thuận theo tay hắn mà tựa vào bờ vai rộng ấy.

 

Xa xa, rèm mỏng nhẹ lay, hoa dương trắng muốt rơi rơi, suối nhỏ róc rách, nước chảy lộ ra cả những phiến đá dưới đáy.

 

“Thực lòng, ta chưa bao giờ dám mong mỏi những điều này, được làm thê tử của chàng ba năm, có lẽ cũng là ông trời xót thương.”

 

“Sao nàng lại tự rẻ rúng mình?”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận