Gió Xuân Dưỡng Núi Sông

Chương 33 - Hoàn

6

 

Đêm đó, ta giữ Nam Cẩm Tú lại ở Vương gia, đợi Vương Ngọc trở về rồi nhắc đến chuyện này với hắn.

 

Không ngờ, hắn nghe xong, chỉ nghiêng mắt nhìn ta: “Sao? Nàng còn giữ muội muội lại bên mình, lẽ nào là nghe lời gì từ mẫu thân rồi?”

 

Ta vội nói: “Không có, chỉ là Cẩm Tú muốn hòa ly với Viên Hộ, nên cầu xin ta giúp đỡ thôi.”

 

Vương Ngọc nằm trên giường, một tay tựa sau gáy, nhìn ta cười: “Ồ, vậy là thế, ta cứ tưởng nàng thân thể nặng nề, muốn tìm muội muội đến chia sẻ bớt.”

 

Nghe hắn nói vậy, ta mới sực nhớ đến chuyện hôm trước Trưởng công chúa đưa đến vài quý nữ, nói muốn giúp ta chia sẻ gánh nặng. Khi đó ta chỉ nói cứ tùy phu quân, bảo thu hết cũng được, chẳng ngờ đã lọt vào tai Vương Ngọc, khiến hắn ghi hận trong lòng.

 

Nghĩ đến người này ngoài mặt thì phong quang chính trực, nhưng trong lòng lại nhỏ nhen như kim, ta vội bước đến bóp chân đ.ấ.m vai cho hắn, miệng cười tươi: “Không, không có đâu, ta hiểu rõ lòng chàng là không thích người khác. Chỉ vì nể mặt mẫu thân nên không muốn làm bà mất mặt mà thôi.”

 

“Ta chỉ yêu mình chàng thôi, làm sao nỡ lòng chia sẻ với người khác?”

 

Vương Ngọc “hừ” một tiếng, khiến lưng ta lạnh toát. Một lát sau, như sực nhớ ra điều gì, hắn lại hỏi ta: “Chiến sự phía Bắc đang gấp rút, dạo này ta ăn ở luôn trong cung, nàng có ở lại Vương gia dưỡng thai không?”

 

Ta vừa định nói sẽ ở lại, đã thấy đôi mắt hắn khép hờ, vẻ không vui lộ rõ, nên ta lập tức hiểu ý: “Chàng đi đâu, ta sẽ theo đó. Giờ đã vững thai ba tháng, đương nhiên sẽ theo chàng vào cung ở.”

 

Vương Ngọc nghe vậy thì gật đầu hài lòng.

 

“Dạo gần đây vì không thấy nàng đến chầu, Thánh thượng luôn hỏi đến nàng, còn nói muốn ban cho nàng chức Thư lại, dù chỉ là chức quan nhỏ sáu trăm ngọc thôi. Nếu nàng muốn, ta sẽ giúp nhận, chỉ sợ nàng vất vả thôi.”

 

Nghe có lương bổng, lòng ta vui mừng khôn xiết: “Thật là tốt quá! Làm phiền phu quân giúp ta nhận đi!”

 

Vương Ngọc thấy ta mừng rỡ, chỉ cười nhạt: “Hóa ra so với ta, vàng bạc vẫn đáng tin hơn nhỉ?”

 

“Không phải vậy!”

 Nghe hắn nói thế, ta vội giải thích: “Dù là Thôi Trạm, Thánh thượng hay vàng bạc, trong lòng ta đều không ai bằng phu quân cả.”

 

Hắn khẽ hừ một tiếng: “Trước đây ở Nghiệp Bắc, chẳng phải nàng nói không cần phu quân sống, đến cả hồn phách cũng không cần đó sao?”

 

Đối với Vương Ngọc, chuyện xưa như được lật lại mỗi năm, năm nào cũng có cách nói mới mẻ. Ta liền khẳng định chắc chắn, tuôn ra những lời ngọt ngào tựa nước chảy: “Không chỉ là bạn lúc sống, mà còn là bạn lúc chết, nếu đã là phu thê với Vương lang, thì dù sinh ly tử biệt, lòng này chỉ có Vương lang thôi!”

 

Nghe vậy, hắn mới dang tay ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng nói: “Chỉ nói lời ngọt ngào là chưa đủ, còn phải giữ vững đến cùng.”

 

“Vâng, vâng.”

 

“Ừm.”

 

Tiếng “ừm” này, đối với Vương Ngọc, nghĩa là chuyện coi như tạm qua. Thấy vậy, ta liền tranh thủ thì thầm: “Vậy còn chuyện của muội muội ta…”

Bạn cần đăng nhập để bình luận