Ma Đạo Chi Chủ
Chương 20 Khắc Nghiệt Huấn Luyện Mới
Tại đại bản doanh của Hồ tộc, không khí những ngày này căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Cuộc tranh đoạt vị trí Thiếu tộc trưởng đã bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, khiến mọi ngõ ngách trong tộc đều đầy rẫy tai mắt và cạm bẫy.
Hồ Thiên Sát - Nhị công tử của Hồ tộc, ngồi trong mật thất với gương mặt u ám đến cực điểm. Trên tay hắn là mảnh mật thư nát vụn về sự xuất hiện và những hành đông của tên mang huyết mạch Tử Linh Ma Hồ kia. Hắn biết rõ giá trị của huyết mạch đó, nhưng lòng hắn đang sục sôi sự phẫn uất không thể phát tiết.
"Nhị công tử, xin hãy nén giận. Hội đồng Trưởng lão đang giám sát rất kỹ." Hôi lão, vị lão bộc trung thành của hắn khẽ khuyên nhủ.
"Nén giận sao?" Hồ Thiên Sát gằn giọng. "Ngươi có biết sự cường đại của loại huyết mạch đó không, nếu ta đoạt được loại huyết mạch đó thì không chỉ tu vi mà địa vị của ta trong tộc cũng sẽ vững như bàn thạch, vậy mà ta phải ngồi đây nhìn hai tên hề Hồ Thiên Long và Hồ Thiên Minh diễn trò. Chỉ cần ta rời khỏi đây một bước, bọn chúng sẽ lập tức lấy cớ ta tự ý điều quân rồi liệt ta vào hàng ngũ phản loạn để tước đi tư cách kế vị của ta!"
Lúc này, toàn bộ Hồ tộc đều chỉ quan tâm đến lễ tuyển chọn người kế vị. Trong mắt các trưởng lão và những công tử khác, vùng đất Tuyết Linh Thành hẻo lánh kia chỉ là nơi đất cằn sỏi đá, không ai tin hay quan tâm đến tin đồn về một kẻ mang huyết mạch Hồ tộc biến dị cả.
Sự kiêu ngạo đó khiến Thiên Sát trở nên cô độc trong chính toan tính của mình. Hắn không thể thuyết phục được các trưởng lão phái quân, cũng không thể tự mình ra đi vì sẽ mất hết quyền lực vào tay huynh đệ.
"Đám lão già chết tiệt và những kẻ ngu xuẩn đó..." Hồ Thiên Sát cười lạnh. "Bọn chúng chỉ thấy cái ghế Thiếu tộc trưởng trước mắt mà không thấy được cả bầu trời đang thay đổi."
Hắn nhắm mắt lại, ép mình phải bình tĩnh để đối phó với cuộc chiến quyền lực trong tộc trước. Hắn quyết định rút hết tai mắt về, không để cho đám huynh đệ ngu ngốc kia của hắn tìm được bất cứ sơ hở nào.
Sự mục nát và đấu đá nội bộ của Hồ tộc đã vô tình tạo ra một bức tường ngăn cách, để cho Lý Mạc Phàm ở Tuyết Linh Thành có một khoảng thời gian vàng để thăng tiến.
"Huyết mạch biến dị... Ta để ngươi nhảy nhót thêm một thời gian nữa." Hắn thầm thề trong bóng tối. "Đợi ta nắm được quyền lực trong tay, ta sẽ đích thân tới lấy mạng ngươi."
.....
Tuyết Linh Thành những ngày này chìm trong một bầu không khí kỳ lạ. Sau khi Lý Mạc Phàm thẳng tay phế bỏ Tuyết Thiên và giết người cử Hồ tộc, ai nấy đều đinh ninh rằng một cuộc đại thảm sát từ phương Bắc sẽ đổ ập xuống trong vòng vài ngày.
Thế nhưng một ngày, hai ngày rồi ba ngày trôi qua, đại quân của Hồ tộc vẫn không có động tĩnh gì.
Trên những đỉnh núi tuyết xa xôi, chỉ có tiếng gió rít gào và lũ yêu thú lang thang, tuyệt nhiên không có bóng dáng của một cánh quân hay một vị cường giả nào tìm đến hỏi tội.
Lý Mạc Phàm đứng trên tường thành cao vút, tà áo đen tung bay trong gió lạnh. Đôi mắt tím biếc của hắn nheo lại, nhìn chằm chằm về hướng phương Bắc xa xăm.
Hắn không có hệ thống tin tức tình báo, cũng chẳng biết gì về cuộc tranh đoạt Thiếu tộc trưởng đang diễn ra ở nơi xa xôi kia. Đối với hắn, sự im lặng này không mang lại cảm giác an toàn, mà ngược lại nó giống như sự tĩnh lặng của một mặt hồ trước khi cơn bão khổng lồ ập đến.
"Tiền bối, ông có thấy lạ không?" Lý Mạc Phàm trầm giọng hỏi trong thức hải. "Hồ tộc vốn kiêu ngạo, ta giết người của chúng, chẳng lẽ chúng lại dễ dàng bỏ qua như vậy?"
Bóng hình hư ảo của Khương Thái Hư hiện ra, lão vuốt râu, đôi mắt già nua cũng đầy vẻ suy tư: "Thật sự rất kỳ quái. Theo lẽ thường, với sự bá đạo của Hồ tộc thì chúng phải phái người tới san phẳng nơi này từ lâu. Sự im lặng này chỉ có hai khả năng. Một là chúng đang điều động một lực lượng quá lớn nên cần thời gian chuẩn bị. Hai là nội bộ chúng đang có biến cố lớn khiến chúng không rảnh tay để ý đến một nơi xó xỉnh như Tuyết Linh Thành."
"Nhưng ngươi yên tâm, khi ngươi bị chúng đánh thừa sống thiếu chết ta nhất định sẽ ra tay, lão già này tuy chỉ còn là linh hồn thể nhưng đối phó với mấy con tiểu hồ ly đó thì vẫn dư sài!" Lão già Khương Thái Hư nói với Lý Mạc Phàm bằng cái giọng điệu trêu chọc.
Lý Mạc Phàm chẳng để ý đến sự mỉa mai của lão, hắn nắm chặt bàn tay lên thành đá lạnh giá: "Dù là lý do gì, sự im lặng này đối với ta chính là một món quà. Chúng không đến, vậy ta sẽ biến nơi này thành một pháo đài mà khi chúng đến, chúng sẽ phải trả giá bằng máu."
Hắn quay người, sải bước xuống quảng trường trung tâm thành. Tại đây, một trăm tu sĩ ưu tú nhất của Tuyết tộc đã được tập hợp.
Tuy nhiên, nhìn vào đội ngũ này, Lý Mạc Phàm vẫn thấy chưa hài lòng. Đa phần họ chỉ ở Trúc Cơ Sơ Kỳ hoặc Trung Kỳ, linh lực lỏng lẻo phù phiếm, hiển nhiên là tu vi hiện tại cũng có sự góp mặt không nhỏ đến từ đan dược. Ý chí chiến đấu của họ tuy có nhưng còn vướng bận quá nhiều nỗi sợ hãi về sự cường đại của Hồ tộc.
"Tất cả quỳ xuống!"
Lý Mạc Phàm đột ngột quát lớn. Một luồng uy áp Nguyên Anh Trung Kỳ như thái sơn áp đỉnh đổ ập xuống quảng trường. Một trăm tu sĩ không kịp phản ứng, đồng loạt bị ép quỳ rạp xuống mặt băng lạnh lẽo. Những tiếng rắc rắc vang lên từ xương cốt, mồ hôi lạnh của họ lập tức tuôn ra.
"Các ngươi sợ sao?" Lý Mạc Phàm bước đi giữa những hàng người đang run rẩy. "Ta thấy trong mắt các ngươi sự sợ hãi. Các ngươi sợ Hồ tộc, sợ cái danh hiệu đại tộc phương Bắc sao?"
Hắn dừng chân trước người thanh niên đang cố gắng gượng dậy dưới áp lực, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cậu ta, giọng nói lạnh thấu xương: "Nếu Hồ tộc kéo đến bây giờ, với cái bộ dạng này, các ngươi chỉ là một lũ dê đợi bị mổ thịt. Nếu Tuyết Linh Thành bị công phá, Tuyết tộc sẽ chìm trong biển lửa, cơ nghiệp của tổ tiên các ngươi gầy công gây dựng sẽ tan thành cát bụi, nhà cửa không còn, vợ con ly tán. Các ngươi nhẫn tâm để điều đó xảy ra sao?"
Câu hỏi của Lý Mạc Phàm như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự tôn cuối cùng của những tu sĩ Tuyết tộc đang quỳ rạp dưới đất.
Không gian quảng trường vốn dĩ đã lạnh, nay lại càng trở nên đóng băng bởi sát khí tỏa ra từ cơ thể hắn.
Một người thanh niên đang gồng mình dưới áp lực kia như bị kích thích, hai tay cắm sâu vào lớp băng trên mặt đất, mười đầu ngón tay đã rớm máu.
Cậu ta ngẩng đầu lên, gương mặt đỏ bừng vì uất ức và đau đớn, nghiến răng trả lời: "Không... thuộc hạ không cam tâm! Nhưng Hồ tộc... họ quá mạnh... chúng ta chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?" Lý Mạc Phàm cắt ngang, giọng nói mang theo sự khinh miệt rõ rệt. "Chỉ là kiến hôi? Chỉ là quân cờ? Nếu các ngươi tự coi mình là kiến hôi thì kẻ khác sẽ dẫm đạp lên các ngươi mà không cần chớp mắt. Kẻ mạnh không phải sinh ra đã mạnh, kẻ mạnh là kẻ biết đứng dậy từ sự tuyệt vọng!"
Nói rồi Lý Mạc Phàm đột ngột thu hồi uy áp. Sự giải tỏa bất ngờ khiến nhiều tu sĩ không trụ vững, ngã nhào ra đất thở hổn hển. Hắn vung tay, một trăm viên đan dược màu tím sậm bay ra, lơ lửng trước mặt từng người. Mùi hương đắng ngắt tỏa ra, không hề giống với bất kỳ loại linh đan hỗ trợ tu luyện nào mà họ từng thấy.
"Đây là Tử Ma Đan. Nó không giúp các ngươi tăng tiến tu vi ngay lập tức, nhưng nó sẽ thiêu đốt toàn bộ tạp chất hiện có trong linh mạch của các ngươi, giúp các người củng cố lại cái căn cơ rác rưởi của mình. Tuy nhiên..." Lý Mạc Phàm dừng lại, ánh mắt tím biếc lướt qua một lượt. "...nó sẽ mang lại sự đau đớn vô cùng. Kẻ nào sợ, có thể cút ngay bây giờ. Ta sẽ xóa bỏ ký ức, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra."
Cả quảng trường im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi. Không một ai cử động. Sự nhục nhã khi bị gọi là rác rưởi đã kích phát ngọn lửa phản kháng trong lòng họ. Tên thiếu niên vừa lên tiếng là người đầu tiên, không nói một lời, vồ lấy viên đan dược nuốt chửng. Ngay sau đó là người thứ hai, thứ ba... Cho đến người thứ một trăm.
"Áaaaa!"
Tiếng la hét thảm khốc đồng loạt vang lên. Dưới tác dụng của Tử Ma Đan, luồng dược lực cuồng bạo như những con rắn chui vào từng ngõ ngách của kinh mạch, thiêu cháy những phần linh lực ô nhiễm do dùng đan dược kém chất lượng trước đây.
Làn da của họ phồng rộp, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ lỗ chân lông, nhuộm đỏ cả lớp băng dưới chân.
Lý Mạc Phàm lạnh lùng đứng nhìn. Hắn không hề ra tay giúp đỡ, vì hắn biết đây là cái giá phải trả để đổi lấy thực lực.
Trong lúc đó, ở phía xa, Doãn Bích Hà và Diệp Linh đứng tựa vào nhau, gương mặt cả hai đều tái nhợt. Diệp Linh không nỡ nhìn, khẽ quay đi: " " Công tử... liệu có quá tàn nhẫn không? Họ chỉ là Trúc Cơ..."
Doãn Bích Hà lắc đầu, đôi mắt nàng phản chiếu bóng lưng cô độc nhưng bá đạo của Lý Mạc Phàm: "Ngươi không hiểu sao? Huynh ấy đang bảo vệ họ. Nếu bây giờ huynh ấy nương tay, ngày mai khi Hồ tộc kéo đến, người chết sẽ là họ. Huynh ấy đang gánh vác áp lực lớn hơn bất kỳ ai."
Quá trình tôi luyện kéo dài suốt ba canh giờ. Khi tiếng la hét lịm dần, chỉ còn lại những hơi thở dốc nặng nề. Một trăm tu sĩ nằm la liệt, nhưng nếu quan sát kỹ, khí tức trên người họ đã bắt đầu có sự biến đổi. Không còn sự lỏng lẻo, linh lực tỏa ra tuy yếu đi đôi chút nhưng lại vô cùng cô đặc, mang theo một chút hơi thở u ám của ma khí.
Lý Mạc Phàm bước tới trung tâm, mười hai chiếc đuôi hồ ly đột ngột xòe rộng, che phủ cả một vùng không gian. Hắn bắt đầu kết ấn, mỗi động tác đều chậm rãi nhưng mang theo quy tắc của đất trời.
"Từ giờ, các ngươi không còn là tu sĩ Tuyết tộc bình thường. Các ngươi là Ma Hồ Vệ. Ta sẽ dạy các ngươi Thiên Ma Huyết Trận. Lấy một người trong số các ngươi ra thì có thể là kiến hôi, nhưng khi một trăm người kết trận, có thể sát Kim Đan, giam chân Nguyên Anh!"
"Đứng lên!" Mạc Phàm gầm nhẹ.
Một trăm người dù cơ thể còn run rẩy, dù máu vẫn còn dính trên y phục nhưng họ đều đồng loạt đứng dậy. Một luồng khí thế mới mẻ, lạnh lẽo và đầy sát ý bắt đầu ngưng tụ trên bầu trời Tuyết Linh Thành.
Ở trong thức hải, Khương Thái Hư nhìn cảnh này, khẽ gật đầu, nụ cười mỉa mai ban nãy biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy. "Tiểu tử... ngươi thật sự có phong phạm của một vị bá chủ rồi đấy. Dùng máu để luyện binh, dùng tâm để thu phục. Lão phu bắt đầu mong chờ cái ngày bọn Hồ tộc phương Bắc tìm đến đây rồi. Chắc chắn đó sẽ là một bất ngờ thú vị dành cho chúng."
Lý Mạc Phàm nhìn về phương Bắc. Tâm tình thật sự khó chịu, hắn dựa vào nguồn thông tin mà Tuyết tộc cung cấp, Tộc trưởng hồ tộc có tu vi hóa thần viên mãn, dưới hắn còn có rất nhiều trưởng lão hóa thần khác. Chưa kể không ai kiểm chứng được rằng trong hồ tộc còn tồn tại mạnh mẽ nào đang ngủ say nữa hay không.
Nguyên Anh Trung Kỳ? Ở nơi này hắn là thần, là chúa. Nhưng trước mặt một vị Hóa Thần Viên Mãn, hắn chẳng khác gì một con đom đóm lập lòe trước vầng trăng sáng.
"Tiểu tử, ngươi đang lo lắng về những lão quái vật Hóa Thần đó sao?" Khương Thái Hư dường như thấu được suy nghĩ của hắn, giọng nói lão trầm xuống, không còn vẻ cợt nhả. "Hóa Thần quả thực đáng sợ, một cái phất cũng đủ khiến tu sĩ Nguyên Anh tan thành mây khói. Nhưng ngươi đừng quên, U Minh Hồ Giới này có quy tắc của nó. Những kẻ càng mạnh sẽ càng vì mặt mũi mà lười ra tay. Chúng sẽ không dễ dàng thân chinh vì một Tuyết Linh Thành nhỏ bé trừ khi... ngươi đủ mạnh để đe dọa đến địa vị của chúng."
Lý Mạc Phàm khẽ siết chặt nắm tay, thanh âm lạnh lùng vang lên trong đầu: "Ta không muốn đặt mạng sống của mình vào sự may mắn hay quy tắc của kẻ khác. Ta cần sức mạnh."
Hắn quay sang nhìn Tuyết Thiên Nam - tộc trưởng Tuyết tộc lúc này đang đứng khúm núm phía sau, sắc mặt lão vẫn còn vương nét kinh hãi trước sự tàn khốc của buổi luyện binh vừa rồi.
"Tuyết Thiên Nam, dẫn ta đến cấm địa của Tuyết tộc." Lý Mạc Phàm ra lệnh, không một lời dư thừa.
Tuyết Thiên Nam giật mình, lắp bắp: "Bẩm... bẩm chủ thượng, cấm địa vốn chỉ là nơi thờ cúng tổ tiên, linh khí mỏng manh, không có gì quý giá..."
"Đừng để ta phải nói lại lần thứ hai." Đôi mắt tím của Lý Mạc Phàm lóe lên tia lạnh, khiến Tuyết Thiên Nam rùng mình, lập tức cúi đầu dẫn đường.
Dưới sự dẫn dắt của Tuyết Thiên Nam, Lý Mạc Phàm bước vào sâu trong lòng núi băng phía sau thành. Càng đi sâu, cái lạnh càng trở nên kỳ quái. Nó không phải là cái lạnh thông thường của tuyết trắng, mà là một loại hàn khí u uất, mang theo hơi thở của thời gian.
Khi đứng trước một bức tường băng vĩnh cửu có khắc những phù văn mờ nhạt, Khương Thái Hư đột ngột thốt lên đầy kinh ngạc: "Tiểu tử, vận khí của ngươi quả thực nghịch thiên. Tuyết tộc này ngu muội đến mức ngồi trên đống vàng mà không biết. Đây không phải là cấm địa bình thường, đây là một nhánh của Băng Long Mạch đã bị phong ấn!"
Mạc Phàm nheo mắt: "Băng Long Mạch?"
"Phải! Linh mạch chia làm chín bậc, Long mạch là bậc cao nhất. Tuy đây chỉ là một nhánh nhỏ và đã bị khô kiệt phần lớn, nhưng đối với ngươi lúc này thì đây cũng là một bảo vật đấy."
Khương Thái Hư chỉ điểm. "Dùng mười hai chiếc đuôi của ngươi, kết nối với phù văn trên tường. Ngươi sẽ mượn được linh lực của cả lòng đất để tôi luyện thân thể và đột phá bình cảnh!"
Lý Mạc Phàm lập tức ngồi xếp bằng trước bức tường băng, mười hai chiếc đuôi tím đen xòe rộng, đâm sâu vào các khe nứt của phù văn cổ.
Ngay lập tức, một luồng linh lực băng giá khổng lồ như thác lũ đổ ập vào cơ thể hắn.
Cảm giác đau đớn khi kinh mạch bị cưỡng ép giãn nở khiến gương mặt Mạc Phàm biến dạng, nhưng hắn không rên rỉ một lời.
Cùng lúc đó, hắn vận chuyển Thiên Ma Huyết Trận, bí mật kết nối thần thức với một trăm tu sĩ Ma Hồ Vệ đang ở quảng trường phía xa. Thông qua sợi dây liên kết huyết mạch, một phần linh lực tinh khiết từ Long mạch được hắn lọc qua cơ thể mình rồi truyền dẫn tới họ.
Cả Tuyết Linh Thành vào đêm đó bỗng chốc rung chuyển nhẹ. Những người dân thường chỉ thấy mặt đất hơi rung động, nhưng các tu sĩ đều cảm nhận được linh khí trong thành đột ngột trở nên đậm đặc đến mức hóa sương.
Trong hang động tối tăm, ánh sáng tím từ mười hai chiếc đuôi của Mạc Phàm ngày càng rực rỡ, chiếu sáng cả vùng cấm địa. Tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ của hắn, vốn dĩ đã vững chắc sau đêm song tu với Tuyết Cơ, nay lại bắt đầu có dấu hiệu lung lay, hướng tới Trung Kỳ Đỉnh Phong.
Cơ thể, căn cốt của hắn đang được lột xác cực kỳ mạnh mẽ. Hắn không hề dùng toàn bộ năng lượng vào nâng cao tu vi. Khương Thái Hư đã nói, tuy hắn nhờ vào huyết mạch Tử Linh Ma Hồ mà có thể đột phá mà không có bình cảnh, nhưng để có thể mạnh áp đảo địch nhân khi chiến đấu cùng cấp hoặc vượt cấp thì hắn phải củng cố căn cơ thật vững chắc. Lên lần này hắn dành phần lớn long mạch để cường hóa nhục thân.
Giờ đây tuy tu vi của hắn không tăng nhiều nhưng chiến lực thì ít nhất cũng tăng gấp đôi so với trước. Bằng vào sự cường đại của Huyết mạch và nhục thân, hắn tự tin có thể đối chiến Hóa Thần Hậu Kỳ, còn Hóa Thần Viên Mãn có thể không đánh lại nhưng nếu hắn muốn bỏ chạy thì không ai có thể ngăn được.
Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!
VietinBank : 102880074975
( NGUYEN HUNG YEN )