Ma Đạo Chi Chủ
Chương 17 U Minh Hồn Giới Mới
Sau khi đạo thiên lôi cuối cùng của Thiên Kiếp tan biến vào hư không, cả Thiên Hồ Sơn rộng lớn chìm vào một sự im lặng chết chóc. Sương mù tím đen từ đống đổ nát của mật thất bắt đầu co rút lại, tụ hội về phía một bóng người đang chậm rãi đứng dậy từ giữa tâm chấn của sự hủy diệt.
Lý Mạc Phàm lúc này đã hoàn toàn lột xác.
Nhục thân của hắn, vốn đã bị sấm sét thiên đình đánh đến mức máu thịt be bét, nay lại đang hồi phục với tốc độ kinh hoàng. Từng thớ thịt, từng sợi kinh mạch đều được đúc lại bằng tinh hoa của Huyết Hồn Đan, tỏa ra một tầng hào quang màu tím sậm lấp lánh như bảo ngọc.
Mười hai chiếc đuôi hồ ly phía sau hắn giờ đây đã hoàn toàn lột xác, lớp lân phiến bao phủ cứng cáp như Pháp bảo, mỗi chiếc đuôi dài hàng chục trượng, chỉ khẽ quất vào không trung cũng đủ khiến không gian xuất hiện những vết rạn nứt.
Trong đan điền của hắn, viên Kim Đan vạn năng đã không còn. Thay vào đó là một đứa trẻ sơ sinh thu nhỏ mang hình dáng y hệt Lý Mạc Phàm, ngồi xếp bằng trên một đóa sen tím đen huyền bí.
Đứa trẻ ấy chính là Nguyên Anh, là biểu tượng của việc thoát thai hoán cốt. Đôi mắt của đứa trẻ đột ngột mở ra, đồng tử màu tím rực cháy ánh sáng tà dị, trùng khớp với ánh mắt của Lý Mạc Phàm ở bên ngoài.
Một luồng uy áp từ cấp độ linh hồn bùng phát, khiến những đệ tử Hồ tộc còn sống sót ở xa hàng dặm cũng phải quỳ sụp xuống, tim đập chân run vì sợ hãi.
"Đây chính là sức mạnh của Nguyên Anh sao?" Lý Mạc Phàm khẽ nắm chặt bàn tay, cảm nhận từng dòng chảy linh lực trong người.
Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa mình và thiên địa đã đạt tới một trình độ hoàn toàn mới.
Hắn không còn cần phải mượn lực một cách khó khăn, mà dường như chỉ cần một ý niệm, linh khí trong vòng mười dặm xung quanh đều phải phủ phục và nghe theo mệnh lệnh của hắn.
Mười hai chiếc đuôi hồ ly lay động, mỗi chiếc đều mang theo một loại thuộc tính tử khí khác nhau, sẵn sàng nuốt chửng mọi sự sống.
Trên bầu trời, Vân Lăng Chân Nhân kinh hoàng nhìn xuống. Lão là một tu sĩ Nguyên Anh Hậu Kỳ, đã đứng ở đỉnh cao của Đại lục Thiên Nguyên hàng trăm năm, kinh qua không biết bao nhiêu trận chiến.
Thế nhưng, chưa bao giờ lão cảm thấy một áp lực linh hồn khủng khiếp đến thế từ một kẻ vừa mới đột phá Nguyên Anh Sơ Kỳ.
"Yêu nghiệt! Ngươi dùng lại dùng tính mạng của hàng ngàn Hồ Tộc để đột phá, thiên địa khó dung, Tiên châu không thể để ngươi tồn tại!" Vân Lăng Chân Nhân gầm lên, giọng nói mang theo chân ngôn lôi đình.
Lão vung thanh kiếm gỗ trong tay lên, thứ này vốn là một Pháp bảo Tứ Giai Thượng phẩm mang tên Thanh Phong Kiếm. Thanh kiếm gỗ tỏa ra hàng vạn đạo kiếm khí màu xanh lam rực rỡ, mỗi đạo kiếm khí đều mang theo Quy Tắc Phong Lôi. Không gian xung quanh Lý Mạc Phàm bị xé nát, những cơn lốc kiếm khí cuồng bạo lao đến với ý định băm vằn hắn thành muôn mảnh.
Đòn tấn công này chứa đựng sức mạnh hủy diệt của một Nguyên Anh Hậu Kỳ, đủ sức san phẳng cả một tòa thành trì lớn trong nháy mắt.
Lý Mạc Phàm ngước nhìn cơn mưa kiếm khí, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn độc đầy ngạo nghễ.
Hắn không hề né tránh, cũng không cần dùng đến bất kỳ loại pháp bảo phòng ngự nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước lên một bước, mười hai chiếc đuôi hồ ly đột ngột xòe rộng ra như một đóa hoa quỷ dị nở rộ giữa địa ngục.
"Lĩnh vực: Tử Linh Ma Ngục!"
Một vòng tròn ánh sáng màu tím đen lấy Lý Mạc Phàm làm trung tâm đột ngột lan tỏa ra, bao trùm toàn bộ đỉnh Thiên Hồ Sơn.
Trong phạm vi của Lĩnh vực này, ánh sáng bị nuốt chửng, âm thanh bị dập tắt, đến cả quy tắc của đối phương cũng bị cưỡng ép thay đổi.
Hàng vạn đạo kiếm khí xanh lam khi chạm vào rìa của Lĩnh vực bỗng nhiên mất đi đà lao tới, chúng bắt đầu tan rã, hóa thành những đốm sáng li ti rồi bị mười hai chiếc đuôi của Mạc Phàm hấp thụ sạch sẽ.
"Cái gì?! Vừa đột phá Nguyên Anh đã có thể hình thành được Lĩnh vực hoàn chỉnh?!" Vân Lăng Chân Nhân thất thanh la lớn. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán lão.
Thông thường chỉ có những tu sĩ Nguyên Anh Viên Mãn hoặc nửa bước Hóa Thần mới có khả năng tạo ra một vùng Lĩnh vực ổn định và mạnh mẽ đến thế.
Vậy mà tên ma đầu này lại phá vỡ mọi quy tắc tu hành của Đại lục. Lão không biết rằng, huyết mạch Tử Linh Ma Hồ vốn là dòng dõi thượng cổ, một khi đạt tới Nguyên Anh, những truyền thừa về quy tắc không gian trong máu hắn sẽ được kích hoạt toàn diện.
Lý Mạc Phàm không để lão có thời gian suy nghĩ thêm. Hắn vung tay, chiếc Nhẫn Luyện Huyết rực sáng. Lần này với sức mạnh của cảnh giới Nguyên Anh, Lý Mạc Phàm đã có thể kích hoạt một phần mười thực lực thật sự của chiếc nhẫn cổ này.
Một bàn tay khổng lồ bằng sương mù tím thẫm từ trong chiếc nhẫn thò ra, bóp nát không gian xung quanh Vân Lăng Chân Nhân, nhắm thẳng vào cổ họng lão.
"Ngươi muốn thay trời hành đạo? Vậy thì hãy xuống địa ngục mà hỏi xem thiên đạo của ngươi đang ở đâu!"
Lý Mạc Phàm lướt đi như một bóng ma, tốc độ nhanh đến mức thần thức của một Nguyên Anh Hậu Kỳ cũng khó lòng bắt kịp. Hắn hiện ra ngay trước mặt Vân Lăng Chân Nhân, mười hai chiếc đuôi hồ ly vươn dài, quấn chặt lấy tứ chi của lão già.
Những cú va chạm giữa hai luồng quy Tắc Nguyên Anh khiến mây tầng trên cao bị xé rách, sấm sét nổ vang rền trời. Lý Mạc Phàm lúc này không chỉ muốn giết người, hắn đang khao khát linh hồn của một vị Nguyên Anh Hậu Kỳ để củng cố cho nguyên anh vừa mới sinh ra trong đan điền của mình.
Hắn liếc nhìn về phía Doãn Bích Hà và Diệp Linh đang nấp sau những tảng đá lớn, ra lệnh bằng thần thức: "Thu thập toàn bộ túi trữ vật của những kẻ đã chết. Trận chiến này... sẽ kết thúc bằng mạng sống của một vị chân nhân!"
Dưới chân Thiên Hồ Sơn, những đệ tử Hồ tộc còn sót lại run rẩy chứng kiến cảnh tượng cứu tinh từ Tiên châu đang dần bị dồn vào đường cùng. Họ không hề hay biết rằng, cơn ác mộng thật sự của họ chỉ mới bắt đầu, khi Lý Mạc Phàm chuẩn bị dùng linh hồn của Vân Lăng Chân Nhân để làm vật tế cuối cùng nhằm mở ra cánh cửa bị phong ấn bấy lâu dẫn đến U Minh Hồ Giới.
Bầu trời phía trên Thiên Hồ Sơn lúc này không còn là màu xanh của thiên nhiên, mà là một sự pha trộn hỗn loạn giữa sắc tím đen của ma khí và màu xanh lam của kiếm khí Tiên môn.
Vân Lăng Chân Nhân lúc này trông thảm hại vô cùng. Trường bào màu xanh của lão rách nát, mái tóc bạc trắng rũ rượi, Thanh Phong Kiếm đang run rẩy dưới sức ép của mười hai chiếc đuôi hồ ly.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ gì?!" Vân Lăng Chân Nhân gào lên trong tuyệt vọng. "Nguyên Anh Sơ Kỳ sao có thể mạnh như vậy!"
Lý Mạc Phàm cũng lười đáp lời một kẻ sắp chết. Mười hai chiếc đuôi hồ ly đột ngột co rút lại, sau đó bung mạnh ra. Hắn gầm khẽ: "Thập Nhị Vĩ Thiên Ma Trảm!"
Mười hai đạo ánh sáng tím đen xé toạc không gian, mang theo sức mạnh nghìn cân chém thẳng vào lớp hộ thân linh lực của Vân Lăng.
"Răng rắc!" Thanh Phong Kiếm không chịu nổi áp lực, xuất hiện những vết nứt lớn rồi vỡ tan thành từng mảnh vụn.
Vân Lăng Chân Nhân bị phản phệ, hộc ra một ngụm máu lớn, cơ thể lão bay vọt ra sau, đâm sầm vào vách núi.
Biết rằng mình không còn đường lui, đôi mắt Vân Lăng Chân Nhân bỗng đỏ rực lên một cách điên cuồng. Lão cười thảm thiết, bàn tay run rẩy lấy ra một tấm phù chú màu vàng kim từ trong túi trữ vật.
"Lý Mạc Phàm! Ngươi muốn mạng ta? Vậy thì hãy cùng ta chôn thây trong lôi đình đi!" Vân Lăng hét lớn, đốt cháy toàn bộ thọ nguyên và linh lực còn lại để kích hoạt tấm phù. "Lôi Thần Phù."
Đây là một loại phù chú hệ công kích cực mạnh trong cảnh giới Nguyên Anh
"Cửu Thiên Huyền Lôi."loại sét có thể đánh tan linh hồn của ngay cả tu sĩ Nguyên Anh Viên Mãn nếu không có chuẩn bị.
Ngay khi tấm phù được kích hoạt, một cột ánh sáng lôi điện màu vàng ròng to bằng hàng chục người ôm từ trên chín tầng mây đánh xuống. Không gian xung quanh Thiên Hồ Sơn bị nung chảy, mặt đất biến thành dung nham đỏ rực. Đây không còn là thiên kiếp, mà là sự trừng phạt của thần linh.
Doãn Bích Hà và Diệp Linh ở phía dưới tái mặt, họ cảm thấy linh hồn mình như muốn nổ tung chỉ vì nhìn thấy luồng sáng ấy. Thế nhưng, Lý Mạc Phàm vẫn đứng đó, bóng lưng hắn sừng sững giữa biển lôi đình.
"Ngũ Giai Phù Chú sao? Rất tốt, ta đang cần một luồng năng lượng lớn để hoàn thiện linh hồn cho Anh Nhi của ta."
Lý Mạc Phàm không lùi mà tiến. Hắn vỗ mạnh vào Nhẫn Luyện Huyết. Chiếc nhẫn rực lên một màu đỏ thẫm, hình thành một cái miệng quái thú khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ cơ thể hắn.
Cùng lúc đó, mười hai chiếc đuôi đan chéo lại, tạo thành một chiếc kén bảo hộ bao phủ bởi những phù văn Tử Linh đen kịt.
"Tử Linh Phệ Hồn Quyết - Thôn Thiên!"
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Tiếng nổ chấn động cả đại lục Thiên Nguyên.
Luồng lôi điện vàng ròng đánh thẳng vào chiếc kén tím đen.
Một bên là quy tắc hủy diệt của lôi đình, một bên là quy tắc thôn phệ của Ma Hồ.
Không gian xung quanh vỡ vụn từng mảng, để lộ ra những khoảng không đen ngòm của hư vô.
Sau mười nhịp thở dài như cả thế kỷ, luồng lôi điện vàng ròng dần biến mất, nhưng không phải do nó tan đi, mà là do nó đang bị chiếc Nhẫn Luyện Huyết và mười hai chiếc đuôi của Lý Mạc Phàm cưỡng ép thôn phệ. Lý Mạc Phàm đứng giữa đống tro tàn, quanh thân hắn vẫn còn những tia điện vàng, nhưng khí thế của hắn đã vượt qua mức Sơ Kỳ thông thường, tiến thẳng đến Nguyên Anh Trung Kỳ nhờ hấp thụ năng lượng của Lôi Thần Phù.
Vân Lăng Chân Nhân lúc này chỉ như một cái xác khô, lão nằm thoi thóp, đôi mắt trợn trừng nhìn Lý Mạc Phàm như nhìn thấy quỷ. Lão không thể tin được ngay cả phù chú Ngũ Giai cũng không giết nổi tên ma đầu này.
Lý Mạc Phàm bước đến, dẫm mạnh lên ngực lão. Một tay hắn thò vào trong ngực Vân Lăng, trực tiếp lôi ra một thực thể Nguyên Anh đang run rẩy.
"Đừng giết ta... Ta sẽ nói cho ngươi mọi thứ..."
Nguyên Anh của Vân Lăng van nài bằng giọng nói yếu ớt.
Lý Mạc Phàm không nói, hắn kích hoạt bí pháp Sưu Hồn Đoạt Phách, dùng thần thức của mình xâm nhập thẳng vào ký ức của Vân Lăng Chân Nhân.
Những hình ảnh của hai mươi năm trước hiện ra như một cuốn phim đẫm máu:
Hắn thấy cha và mẹ mình đang bị hàng ngàn tu sĩ truy sát. Điều khiến hắn sững sờ là dẫn đầu cuộc bao vây đó không chỉ có Hồ tộc mà còn có cả Thanh Vân Tông và các cao thủ Ma Tông khác.
Hóa ra cha mẹ hắn bị truy sát không phải vì Hồ tộc cảm thấy huyết mạch bị ô uế mà vì họ đã phát hiện ra bí mật về "U Minh Hồ Giới" - một nơi chứa đựng sức mạnh có thể giúp tu sĩ vượt qua Hóa Thần để đạt tới cảnh giới Luyện Hư.
"Khốn kiếp! Tiên - Ma - Yêu... tất cả các ngươi đều là một lũ chó săn tham lam như nhau!" Lý Mạc Phàm gầm lên, sát khí bùng nổ khiến toàn bộ Thiên Hồ Sơn rung chuyển lần cuối trước khi sụp đổ hoàn toàn.
Hắn bóp nát Nguyên Anh của Vân Lăng Chân Nhân, nuốt chửng toàn bộ tinh hoa linh hồn của lão.
Hắn quay sang nhìn về phía đỉnh núi, nơi một cánh cửa không gian màu bạc đang dần hiện rõ sau khi được hiến tế bằng linh hồn của một vị Nguyên Anh Hậu Kỳ.
Đến khi chết cả Vân Lăng Chân Nhân và Đại Trưởng Lão đều không thể ngờ rằng cách đến nơi mà bọn hắn tìm mọi cách để đến lại là hiến tế cường giả.
"U Minh Hồ Giới... Ta đến đây."
Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!
VietinBank : 102880074975
( NGUYEN HUNG YEN )