Ma Đạo Chi Chủ

Chương 1 Bày Mưu - Nhập Tông Mới

Ma Tông, nằm sâu trong Ma Giới tại Thiên Nguyên Đại Lục, là lãnh thổ của sự khắc nghiệt và cường quyền tuyệt đối.

Nơi đây, linh khí không chỉ nồng đậm mà còn mang tính chất hung bạo và ô trọc, khiến ngay cả không khí cũng nhuốm màu áp lực.

​Lý Mạc Phàm, mười chín tuổi, chỉ là một hạt bụi trong guồng máy khổng lồ của Ma Tông, một tạp dịch ở Thanh Mộc Phong, nơi dành cho những kẻ không có tư chất tu luyện, hay nói đúng hơn, là những phế vật. Đã ba năm, cuộc sống của hắn chỉ xoay quanh việc quét dọn, khuân vác, và chứng kiến sự phồn thịnh của người khác.

​Khác với vẻ ngoài gầy gò, đôi mắt Lý Mạc Phàm lại có một loại ánh sáng tĩnh lặng đến đáng sợ. Hắn không hề oán hận thân phận. Hắn hiểu rằng, oán hận là cảm xúc của kẻ yếu. Thứ y mang theo là sự quan sát tỉ mỉ và khát vọng cháy bỏng: mạnh hơn, đứng trên đỉnh của thế giới.

​Phàm nhân ở Ma Giới tu luyện lén lút chỉ có một kết cục: bạo thể mà chết vì không chịu nổi Ma Khí. Lý Mạc Phàm biết điều đó, nhưng hắn không dừng lại.

​Cơ duyên của y không phải là trời ban, mà là trí tuệ và sự liều lĩnh.

​Một năm trước, trong lúc tiêu hủy một đống sách cũ nát của Thanh Mộc Phong, hắn tìm thấy cuốn bí tịch không tên, bị viết bằng mực huyết, chỉ còn lại những trang đầu tiên. Đó là Huyết Linh Ma Quyết.

​Đó là một phương pháp tà ác. Công pháp này dạy cách cưỡng chế chuyển hóa mọi loại năng lượng huyết nhục và linh khí hung bạo thành nguồn năng lượng tu luyện thô sơ. Nó không phải là công pháp để tăng cấp nhanh, mà là một bộ lọc Tẩy Tủy Căn Cốt tàn nhẫn, chỉ giúp cơ thể phàm nhân của hắn thích nghi với Ma Khí bằng cách thải chất độc.

​Lý Mạc Phàm đã luyện Quyết này trong bí mật. Hắn không dám hấp thụ nhiều, chỉ từng chút, từng chút một để Ma Khí tẩy luyện gân cốt. Sau một năm, hắn chỉ mới đạt đến Luyện Khí Tầng 1 Sơ Kỳ, mức độ yếu ớt nhất, chỉ vừa đủ để y cảm nhận được linh cơ. Nhưng quan trọng hơn, thân thể y đã hoàn toàn thoát khỏi thân xác phàm nhân thuần túy, có một nền tảng kiên cố để bắt đầu.

​Hắn biết, cơ hội lớn nhất của đời hắn sắp đến, và y phải là người tự tay tạo ra nó.

​Khu vực Lý Mạc Phàm phụ trách dọn dẹp chính là nơi ở của Mộ Dung Kình. Y là niềm tự hào của Thanh Mộc Phong, chỉ mới hai mươi ba tuổi đã đạt đến Luyện Khí Tầng 9 Đỉnh Phong, đang chuẩn bị tiến hành Đại phá Trúc Cơ.

​Để đảm bảo thành công cho việc phá cảnh, Mộ Dung Kình đã huy động tài nguyên để trồng Hắc Viêm Thảo - một linh dược Hỏa tính cực phẩm, giúp ổn định đan điền.

​Tuy nhiên, Ma Giới quá Âm hàn. Ma Khí lại quá Dương bạo theo một cách tàn nhẫn. Hai thái cực này xung đột, khiến Hắc Viêm Thảo của Mộ Dung Kình luôn èo uột, sắp chết.

​Lý Mạc Phàm đã quan sát khu vườn dược này hơn nửa năm.

​Kiến thức của hắn không đến từ kinh sách tu luyện mà từ kinh nghiệm thực tế của một tạp dịch và những cuốn tạp ký hắn nhặt được. Hắn nhận ra vấn đề cốt lõi: đất Ma Giới quá âm, không đủ nhiệt lượng và độ tinh khiết để Hắc Viêm Thảo cân bằng.

​Trong suốt mười ngày trước ngày Mộ Dung Kình phá cảnh, Lý Mạc Phàm âm thầm hành động.

​Tro Lò Đan Cũ: hắn dùng tro bếp từ các lò luyện đan cũ (chứa nhiều tạp chất Hỏa tính bị loại bỏ) để trộn vào đất. Điều này cung cấp nhiệt lượng và độ khô cần thiết cho Hắc Viêm Thảo.

​Khoáng Thạch Phế Liệu: hắn nghiền nát một loại khoáng thạch bị cấm (vì chúng dễ gây phản phệ Ma Khí) nhưng lại chứa khoáng chất vi lượng kích thích Hỏa tính của cây. Hắn rắc lượng vi lượng này lên đất một cách gần như vô hình.

​Sự can thiệp của một phàm nhân là không thể tưởng tượng nổi. Mộ Dung Kình, hoàn toàn tập trung vào việc tu luyện của mình, chỉ thấy những cây Hắc Viêm Thảo bỗng dưng trở nên xanh tươi, có sức sống mạnh mẽ một cách thần kỳ.

​"Thiên ý!" Mộ Dung Kình thầm nghĩ, đắc ý về vận may của mình.

​Lý Mạc Phàm, nấp trong góc, ánh mắt lạnh lùng: Thiên ý? Thiên ý là do kẻ thức thời tạo ra. Hứa đã đặt cược vào trí tuệ của mình và bây giờ hắn đang chờ đợi thời điểm chín muồi.

​Ngày Mộ Dung Kình bế quan Đại phá Trúc Cơ diễn ra. Y ngồi trong thạch thất, Ma Khí cuồng bạo xung quanh như một cơn lốc đen.

​Lý Mạc Phàm được phân công canh gác bên ngoài, gần một khu vực chứa linh thạch thô.

​Sau hai canh giờ, tiếng gầm gừ đau đớn vang lên. Ma Khí của Mộ Dung Kình, quá hung bạo và thiếu sự cân bằng, đã khiến y gặp phải Tẩu Hỏa Nhập Ma nhẹ trong quá trình cô đọng Cơ sở Trúc Cơ. Y cần một luồng Linh Khí ôn hòa hoặc một nguồn năng lượng đột ngột để trung hòa bạo ngược trong kinh mạch.

​Đây là khoảnh khắc Lý Mạc Phàm chờ đợi. Hắn cố tình đi ngang qua linh thạch thô, giả vờ vấp ngã, và trong khoảnh khắc chạm đất, hắn cường hành vận chuyển Huyết Linh Ma Quyết.

​Một cảm ứng linh cơ cực kỳ yếu ớt, chỉ bằng sợi chỉ, của Luyện Khí Tầng 1 Sơ Kỳ được phát ra. Linh cơ này quá yếu để làm nên chuyện, nhưng đủ để một tu sĩ đang bạo tẩu như Mộ Dung Kình cảm nhận được, giống như một người chết khát phát hiện ra một giọt nước.

​Mộ Dung Kình, đôi mắt đỏ ngầu vì Ma Khí, lập tức hút Mạc Phàm vào trong thạch thất.

​"Ngươi! Tạp dịch kia!" Hắn rít lên, tay siết chặt lấy cổ Mạc Phàm. "Ngươi có linh lực! Truyền nó cho ta! Ta cần trung hòa! Mau!"

​Lý Mạc Phàm giả vờ sợ hãi tột độ. Cơ thể y run rẩy, nhưng tâm trí hắn cực kỳ tỉnh táo.

​"Thiếu... Thiếu Chủ!" hắn lắp bắp. "Linh lực của ta quá yếu, nếu truyền cho người, ta sẽ cạn kiệt mà chết! Nhưng... tiểu nhân có thể giúp người. Xin Thiếu Chủ thề với Ma Thần... ban cho ta một cơ hội tu luyện chính thức, và một bộ công pháp hoàn chỉnh sau khi người thành công!"

​Mộ Dung Kình cười khẩy. Một tên tạp dịch ti tiện dám mặc cả với hắn lúc này? Nhưng Ma Khí đang bạo tẩu. Hắn không có lựa chọn.

​"Được! Ta thề!" y nghiến răng. "Mau truyền cho ta, nếu không, ta sẽ xé xác ngươi!"

​Lý Mạc Phàm đặt tay lên lưng Mộ Dung Kình theo chỉ dẫn. Bắt đầu vận chuyển Huyết Linh Ma Quyết.

​Thông thường, việc truyền linh khí chỉ là truyền đi. Nhưng Huyết Linh Ma Quyết biến điều đó thành một quá trình ăn cướp.

​Linh khí Luyện Khí Sơ Kỳ của Mạc Phàm đi vào, giúp Mộ Dung Kình ổn định. Nhưng cùng lúc đó, Huyết Linh Ma Quyết nhanh chóng hấp thụ ngược một phần nhỏ Ma Khí dư thừa của Mộ Dung Kình. Lượng Ma Khí này, tuy nhỏ, nhưng lại là tinh hoa của Luyện Khí Tầng 9 Đỉnh Phong.

​Ma Quyết tà ác nhanh chóng chuyển hóa tinh hoa này thành nguyên lực tu luyện cực kỳ mạnh mẽ và trả lại cho Mạc Phàm.

​Quá trình này diễn ra chỉ trong vài hơi thở, nhưng nó đủ để đẩy Lý Mạc Phàm từ Luyện Khí Tầng 1 Sơ Kỳ lên Luyện Khí Tầng 2 Sơ Kỳ.

​Mộ Dung Kình hét lên một tiếng. Ma Khí cuồng bạo dịu lại, và sau đó là một sự bùng nổ của uy áp: Hắn đã thành công Trúc Cơ, bước vào Trúc Cơ Sơ Kỳ.

​Khi Ma Khí lắng xuống, Mộ Dung Kình nhìn Lý Mạc Phàm đang nằm thoi thóp, cơ thể gầy gò của hắn gần như cạn kiệt.

​"Ngươi làm tốt lắm, chó nhỏ." Mộ Dung Kình khinh miệt. Hắn rút ra cuốn Thanh Mộc Công và một viên Tụ Khí Đan thấp kém nhất. "Từ nay ngươi là Đệ tử Ngoại Môn. Cút đi. Đừng để ta thấy ngươi nữa."

​Lý Mạc Phàm nhặt lấy bí tịch và đan dược, cúi đầu tạ ơn, rồi lê bước ra khỏi thạch thất.

Lý Mạc Phàm, giờ đã là Đệ tử Ngoại Môn, được phân đến khu vực cư xá nằm ở rìa Thanh Mộc Phong. Căn phòng đá hắn nhận được rất hẻo lánh và cũ kỹ, nhưng đối với hắn, đó là thiên đường - một nơi riêng tư để y có thể tu luyện Ma Quyết tà ác mà không bị ai dòm ngó.

​Suốt một tuần, Mạc Phàm hoàn toàn không lộ diện. Hắn không vội vàng tu luyện Thanh Mộc Công.

​Mặc dù Ma Khí của Mộ Dung Kình đã giúp hắn đột phá lên Luyện Khí Tầng 2 Sơ Kỳ, nhưng đó là một bước nhảy vọt cưỡng ép. Căn cơ của hắn vẫn còn lỏng lẻo. Nếu cứ thế hấp thụ thêm linh khí, hắn có nguy cơ bị tẩu hỏa nhập ma do xung đột giữa Ma Quyết và tạp chất.

​Hắn cần sự ổn định.

​Lý Mạc Phàm áp dụng cơ trí của mình. Thay vì hấp thụ Linh Khí trong không khí thì hắn vận dụng nguyên lý của Thanh Mộc Công: Chuyển hóa năng lượng thực vật thành linh khí ôn hòa.

​Hắn đi thu thập những loại thảo dược Ma Tông cấp thấp mọc dại xung quanh, những thứ mà các tu sĩ khác khinh thường. Sau đó dùng Huyết Linh Ma Quyết để hấp thụ một lượng cực kỳ nhỏ sinh lực của chúng. Quá trình này diễn ra chậm chạp, nhưng năng lượng thu được lại tinh khiết hơn nhiều so với việc hấp thụ Ma Khí trực tiếp.

​Hắn cũng bắt đầu giả vờ luyện Thanh Mộc Công, chỉ để tạo ra một luồng linh lực Ngoại Môn yếu ớt như mọi đệ tử cấp thấp khác, nhằm che đậy sự thật về Ma Quyết.

​Sau bảy ngày dùng phương pháp chậm rãi này, căn cơ Luyện Khí Tầng 2 Sơ Kỳ của Mạc Phàm đã được củng cố. Hắn đã có thể sử dụng sức mạnh một cách ổn định, nhưng hắn biết rõ, để lên được Tầng 3 (kết thúc giai đoạn Sơ Kỳ của Luyện Khí), hắn cần số lượng đan dược và tài nguyên mà một Đệ tử Ngoại Môn thấp kém không thể nào có được.

​Lý Mạc Phàm xin được phân công làm việc tại Điện Dược của Ma Tông, một nơi bận rộn và chứa đựng vô số tri thức cùng tài nguyên. Hắn viện cớ rằng kinh nghiệm dọn dẹp vườn dược của Mộ Dung Kình đã cho hắn chút hứng thú với thảo mộc.

​Công việc của thường ngày là phụ tá cấp thấp: dọn dẹp lò đan, thu gom bã dược, và sắp xếp vật liệu. Hắn làm việc cẩn thận, không một chút sơ suất, và hoàn toàn im lặng, như thể chỉ là một cái bóng vô hại.

​Tại đây, hắn gặp Doãn Bích Hà.

​Doãn Bích Hà, Đệ tử Chân Truyền của Luyện Dược Sư hàng đầu Ma Tông, là một nữ tu sĩ ở Trúc Cơ Sơ Kỳ. Nàng toát lên vẻ thanh khiết, lạnh lùng, gần như xa cách với sự hung tàn của Ma Giới.

​Nhưng sự thanh khiết đó lại đi kèm với một lỗi lầm lớn trong việc luyện đan: Ma Công mà nàng tu luyện quá mạnh, Ma Hỏa quá hung bạo. Nàng thường xuyên thất bại khi điều chế Hoàn Khí Đan cấp hai - một loại đan dược cần sự kiểm soát nhiệt độ cực kỳ tinh tế.

​Mạc Phàm quan sát nàng suốt hai tuần. Hắn không đọc công thức, mà chỉ quan sát phản ứng hóa học của dược liệu khi tiếp xúc với Ma Hỏa của nàng. Hắn nhớ lại kinh nghiệm cải tạo Hắc Viêm Thảo của mình: Cân bằng Âm Dương.

​Vấn đề của nàng là Hỏa quá Thịnh, thiếu Thủy để chế ngự.

​Trong buổi chiều định mệnh, Doãn Bích Hà lại thất bại lần thứ mười lăm. Lò đan của nàng bốc lên khói đen, mùi khét lẹt của dược liệu hỏng.

Nàng đứng lặng, ánh mắt lạnh lùng hiện lên sự bực bội và tuyệt vọng.

​Lý Mạc Phàm, đang dọn dẹp bã dược gần đó, biết đây là lúc phải hành động. Sự thất bại của nàng là cơ hội của hắn. Biết không thể tiếp cận nàng bằng sức mạnh, hắn phải tiếp cận bằng trí tuệ.

​Hắn hắng giọng, giả vờ vô tình thì thầm đủ lớn để nàng nghe thấy:

​"Sự hòa hợp của vật chất cần sự cân bằng. Lửa quá mạnh, cần có Thủy để làm dịu... Hắc Viêm Thảo đã từng cần khoáng thạch âm hàn để sinh trưởng, Hoàn Khí Đan cũng vậy."

​Doãn Bích Hà quay phắt lại, ánh mắt Trúc Cơ Cảnh sắc lạnh nhìn thẳng vào Mạc Phàm. Áp lực vô hình khiến không khí đông cứng.

​"Ngươi là ai? Dám ở đây nói càn?" Giọng nàng mang theo sự uy hiếp.

​Lý Mạc Phàm cúi đầu thật sâu, thái độ cực kỳ khiêm nhường: "Hồi bẩm Thiếu Chủ, tiểu nhân là Lý Mạc Phàm, Đệ tử Ngoại Môn mới được chuyển đến. Tiểu nhân không dám nói càn. Tiểu nhân chỉ nhớ lại khi còn làm tạp dịch, các cuốn sách phế phẩm có ghi: Nhiệt độ Ma Hỏa cần được trung hòa bằng vật chất mang tính hàn để kiểm soát quá trình nung chảy. Người có thể thử dùng một loại Huyền Thủy Tinh thô, đặt cách lò đan một khoảng nhất định. Nó sẽ tiết ra khí lạnh, không trực tiếp ảnh hưởng đến đan dược, nhưng sẽ làm giảm độ hung bạo của Ma Hỏa."

​Nàng ngạc nhiên. Huyền Thủy Tinh là một khoáng thạch thô thường dùng để luyện khí, không ai nghĩ đến việc dùng nó trong luyện đan. Lời nói của Mạc Phàm không phải là phép thuật, mà là logic vật chất đơn giản mà nàng, do quá chìm đắm trong tri thức cao siêu, đã bỏ qua.

​"Nếu ngươi sai, ngươi sẽ bị ta ném vào lò đan làm chất dẫn hỏa." Nàng lạnh lùng tuyên bố.

​"Tiểu nhân nguyện chịu, thưa Thiếu Chủ. Nhưng tiểu nhân tin vào bản thân." Mạc Phàm đáp, bình tĩnh đến đáng sợ.

​Doãn Bích Hà đã thử. Nàng sai người đặt Huyền Thủy Tinh thô cạnh lò. Lần này, Ma Hỏa bùng lên, nhưng được dòng khí lạnh tỏa ra từ khoáng thạch chế ngự, trở nên ổn hòa hơn.

​Sau một canh giờ, nàng mở lò. Bên trong, là bảy viên Hoàn Khí Đan cấp hai hoàn hảo, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ.

​Thành công!

​Doãn Bích Hà nhìn Lý Mạc Phàm. Ánh mắt nàng từ sự lạnh lùng chuyển sang sự kinh ngạc và sự chiếm hữu. Trí tuệ của tên tạp dịch này còn quý giá hơn cả những công pháp quý giá nhất. Hắn có thể nhìn ra điểm yếu mà ngay cả Sư phụ nàng cũng chưa từng chỉ ra.

​"Lý Mạc Phàm." Nàng nói, giọng đã dịu đi rất nhiều, nhưng vẫn mang theo quyền lực tuyệt đối. "Ngươi không cần làm việc vặt nữa. Ngươi là Phụ tá Độc quyền của ta.

Từ nay, ngươi chỉ có một nhiệm vụ: Quan sát ta, và đưa ra những gợi ý về vật chất. Ngươi được phép vào Thư Các của ta, đọc những cuốn sách về Thảo Dược và Pháp Tắc Vật Chất mà ta có. Và... ngươi sẽ được ban thưởng mười viên Tẩy Tủy Đan để củng cố căn cơ. Báo cáo trực tiếp cho ta."

​Lý Mạc Phàm cúi đầu, lòng hắn dâng lên sự thỏa mãn tột độ.

Sau khi có được sự bảo trợ của Doãn Bích Hà tại Điện Dược, cuộc sống của Lý Mạc Phàm dễ dàng hơn, nhưng cũng kéo theo sự ghen ghét và đố kỵ.

Kẻ nổi bật nhất là Hàn Lập, một Đệ tử Ngoại Môn tu vi Luyện Khí Tầng 3 Hậu Kỳ, người đã theo đuổi Doãn Bích Hà không thành. Hắn coi Mạc Phàm là một kẻ xu nịnh ti tiện.

​Một buổi tối, khi Mạc Phàm đang trên đường trở về phòng đá, hắn bị Hàn Lập và hai tên đồng môn chặn lại trong một con hẻm khuất.

​"Lý Mạc Phàm." Hàn Lập nói, ánh mắt độc ác, "Ngươi nghĩ có Doãn sư tỷ bảo kê là có thể sống sót an ổn trong Ma Tông sao? Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, trí tuệ của ngươi không bằng một cú đấm của sức mạnh."

​Hàn Lập tung ra một chưởng Ma Công thô bạo. Hắn muốn phế bỏ Mạc Phàm, khiến hắn mất đi khả năng phục vụ Doãn Bích Hà.

​Lý Mạc Phàm né tránh không kịp. Cú đánh trúng vai hắn. Ma Khí mạnh mẽ của Luyện Khí Hậu Kỳ lập tức xâm nhập, cố gắng phá hủy kinh mạch của hắn. Đau đớn tột cùng lan khắp cơ thể.

​Nhưng trong cơn đau, Lý Mạc Phàm thấy một cơ hội.

​Khi Ma Khí của Hàn Lập bạo tẩu trong người, Lý Mạc Phàm, nằm rạp dưới đất, lập tức vận chuyển Huyết Linh Ma Quyết điên cuồng.

​Hàn Lập, trong lúc kiêu ngạo, không nhận ra rằng Ma Khí của hắn chính là món ăn ngon nhất cho Huyết Linh Ma Quyết lúc này. Ma Khí của hắn, vừa được xuất ra, chứa đựng tinh hoa năng lượng của Luyện Khí Tầng 3.

​Lý Mạc Phàm cường hành biến kinh mạch mình thành một cái ống hút. Huyết Linh Ma Quyết nhanh chóng trung hòa, và sau đó "nuốt chửng" một phần Ma Khí dư thừa của Hàn Lập, chuyển hóa thành nguyên lực tinh thuần.

​Hàn Lập kinh hãi. Hắn cảm thấy Ma Khí của mình không gây được hiệu quả hủy diệt, mà như bị một lực lượng vô hình nào đó hút ngược lại. Hắn vội vàng rút tay về, cảm thấy đan điền của mình bị hụt đi một chút năng lượng.

​"Cái gì?! Rút lui!" Hàn Lập hoảng loạn. Hắn sợ hãi trước sự "kỳ lạ" của Mạc Phàm.

​Hai tên đồng môn xông lên. Lý Mạc Phàm bật dậy, cố ý để cơ thể va chạm. Mỗi cú va chạm, Ma Quyết lại hấp thụ một chút sinh lực của chúng.

​Sau vài chiêu, cả ba tên đều run rẩy, cảm thấy mệt mỏi khó hiểu. Chúng bỏ chạy.

​Lý Mạc Phàm dựa vào vách đá, cơ thể bầm dập, nhưng ánh mắt rực sáng.

​Chỉ một trận chiến, hắn đã vượt qua giai đoạn Trung Kỳ của Tầng 2, đạt tới Hậu Kỳ. Hắn đã hiểu rõ hơn về Bản năng Săn Mồi của Huyết Linh Ma Quyết: Lợi dụng chiến đấu và mâu thuẫn để hấp thụ năng lượng của kẻ khác.

​Trở về phòng, Lý Mạc Phàm lập tức dùng Tẩy Tủy Đan mà Doãn Bích Hà ban thưởng để trung hòa hoàn toàn Ma Khí vừa hấp thụ. Hắn biết, đây là thời cơ vàng để đột phá.

​Nguồn năng lượng dồi dào từ tinh hoa của kẻ thù, cộng với sự hỗ trợ của đan dược, giúp hắn tấn công Luyện Khí Tầng 3.

​Quá trình đột phá diễn ra nhanh chóng. Tầng 3 đánh dấu sự kết thúc của giai đoạn Luyện Khí Sơ Kỳ, nơi hắn đã hoàn thành Tẩy Tủy và bắt đầu Tích Lũy Linh Lực một cách ổn định.

​Lý Mạc Phàm chính thức đạt đến Luyện Khí Tầng 3 Sơ Kỳ. Tốc độ tu luyện của hắn là kinh người, nhưng tất cả đều nhờ vào mưu kế và sự tàn nhẫn của Huyết Linh Ma Quyết.

​Sáng hôm sau, Lý Mạc Phàm xuất hiện tại Điện Dược với vẻ ngoài yếu ớt, vết thương cố ý không băng bó kỹ càng.

​Doãn Bích Hà lập tức nhận ra sự việc. Nàng dùng Thần Thức quét qua cơ thể hắn, và kinh ngạc trước sự biến mất của Ma Khí tàn dư của Hàn Lập, cùng với dấu hiệu đột phá cảnh giới.

​Một kẻ tạp dịch, bị đánh một trận, lại có thể đột phá?

​"Ngươi tu luyện nhanh hơn ta nghĩ," Nàng nói, giọng mang theo sự dò xét, nhưng cũng có chút hài lòng

.

​"Đó là nhờ Tẩy Tủy Đan của Thiếu Chủ." Mạc Phàm đáp, vẫn giữ sự khiêm nhường. "Tiểu nhân chỉ dùng nỗi đau để ép bản thân hấp thụ thêm chút linh khí. Hàn Lập đánh ta, nhưng ta lại dùng cơ hội đó để củng cố căn cơ."

​Doãn Bích Hà nhìn Mạc Phàm. Nàng không tin vào lời giải thích đơn giản này, nhưng nàng tin vào sự hữu dụng và kiên cường của hắn. Hắn không chỉ thông minh, mà còn có khả năng tự phục hồi và phát triển phi thường.

​"Ngươi cần tự bảo vệ mình." Nàng đưa cho hắn một chiếc nhẫn không gian cũ kỹ. "Trong đó có một bộ giáp mềm cấp thấp, và mười viên Hoàn Khí Đan cấp hai. Dùng nó. Và nhớ kỹ, ngươi là người của ta. Bất cứ ai chạm vào ngươi, đều là đối thủ của ta."

​Sự Chiếm Hữu đã hoàn toàn được thiết lập. Lý Mạc Phàm đã có được cả tài nguyên, công cụ tự vệ, và sự bảo hộ của một Trúc Cơ Cảnh. Hắn cúi đầu: "Đa tạ Thiếu Chủ. Lý Mạc Phàm nguyện trung thành với người."

Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!

VietinBank : 102880074975

( NGUYEN HUNG YEN )

Bạn cần đăng nhập để bình luận