Ma Đạo Chi Chủ

Chương 19 Bố Cục Mới

Trong mật thất sâu nhất của phủ Tộc trưởng, không gian rộng lớn được bao phủ bởi những khối Vạn Niên Hàn Băng tỏa ra khí lạnh mờ ảo.

Những viên Dạ Minh Châu đính trên vách đá tỏa ra ánh sáng trắng xanh nhạt nhẽo, soi rõ bốn bóng người đang ngồi xếp bằng theo một trận thế kỳ lạ.

​Lý Mạc Phàm ngồi ở vị trí trung tâm, mười hai chiếc đuôi hồ ly tím thẫm trải dài trên mặt đất như những đóa hoa sen ma mị đang khép cánh.

Hắn nhắm mắt, thần thức khuếch tán ra xung quanh, cảm nhận rõ rệt từng dao động linh khí nhỏ nhất trong căn phòng.

​Phía trước hắn, Doãn Bích Hà và Diệp Linh đang ngồi quay lưng lại. Do làn da trắng nõn nà của hai nàng tiếp xúc trực tiếp với không khí lạnh lẽo, lớp sương giá mỏng manh đã bắt đầu kết lại trên bờ vai run rẩy.

Dù đều đã ở Trúc Cơ Hậu Kỳ, nhưng linh khí nồng nặc U Minh Hồ Giới lúc này đối với họ vừa là đại bổ, vừa là kịch độc. Kinh mạch của họ vốn dĩ đã yếu hơn những tu sĩ bản địa ở đây, hấp thụ lượng linh khí quá mức nồng đậm nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì bạo thể mà chết.

"Hai nàng tập trung tinh thần. Ta sắp bắt đầu dẫn dắt linh lực."

​Giọng nói của Lý Mạc Phàm vang lên trầm thấp.

​Hắn khẽ vỗ vào túi trữ vật, hai viên Tuyết Linh Đan bay ra. Viên đan dược tròn trịa, tỏa ra hương thơm thanh khiết của dược thảo ngàn năm. Sau khi hai nàng nuốt đan, Lý Mạc Phàm chậm rãi giơ hai bàn tay ra, áp nhẹ vào huyệt Linh Đài sau lưng họ.

​"Ầm!"

​Trong thức hải của hai nàng, một tiếng nổ vang lên. Luồng linh lực Nguyên Anh của Lý Mạc Phàm giống như dòng thác lũ nhưng lại được hắn điều khiển vô cùng tinh vi, chia làm hàng vạn sợi tơ nhỏ, luồn lách vào từng sợi kinh mạch của hai nàng.

​"A..." Doãn Bích Hà khẽ rên lên một tiếng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

​"Giữ vững tâm! Nếu bây giờ bỏ cuộc, đan điền của hai nàng sẽ vỡ nát ngay lập tức!" Lý Mạc Phàm quát khẽ, ánh mắt tím biếc lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

​Hắn bắt đầu tăng tốc độ luân chuyển linh lực. Mỗi vòng tuần hoàn, ma khí tím đen lại mang theo một phần tạp chất màu xám thoát ra khỏi lỗ chân lông của hai nàng.

Đây là quá trình Tẩy Kinh Phạt Tủy cực kỳ tiêu tốn thần thức. Nếu là một vị Nguyên Anh khác, họ tuyệt đối sẽ không lãng phí tu vi của mình để làm việc này cho thuộc hạ.

Nhưng Lý Mạc Phàm thì khác, hắn cần những nữ nhân này trở thành cánh tay đắc lực, chứ không phải những bình hoa di động.

​Trong chiếc nhẫn, Khương Thái Hư quan sát kỹ lưỡng, âm thầm đánh giá: "Tên tiểu tử này tâm cơ cũng sâu thật, hắn vậy mà vừa uẩn dưỡng linh mạch vừa âm thầm khắc Tử Linh Ấn vào sâu linh hồn của hai nàng, vừa có thể tạo ra hai thiên tài làm việc cho mình vừa khiến bọn họ trung thành mãi mãi."

​Thời gian trôi qua từng chút một, bão tuyết bên ngoài thành vẫn gào thét, nhưng trong mật thất chỉ còn nghe thấy tiếng hơi thở nặng nề.

Sau khoảng ba canh giờ liên tục, khí thế trên người Doãn Bích Hà và Diệp Linh đột ngột biến đổi.

​Một luồng linh lực dạt dào như sóng triều từ đan điền của họ bùng phát, đánh tan lớp băng giá xung quanh.

​Trúc Cơ Viên Mãn!

​Cả hai nàng đồng thời mở mắt, trong con ngươi lóe lên linh quang rực rỡ. Họ cảm thấy cơ thể mình như được tái sinh, sức mạnh trong người dồi dào gấp mấy lần so với trước đây.

Tuy nhiên, khi quay lại thấy gương mặt Lý Mạc Phàm có chút nhợt nhạt do tiêu hao quá nhiều, lòng họ không khỏi thắt lại.

​"Công tử..." Diệp Linh định vươn tay đỡ lấy hắn, nhưng Lý Mạc Phàm khẽ xua tay.

​"Hai nàng lui ra ngoài củng cố tu vi đi. Tuyết Cơ đến lượt nàng."

​Lý Mạc Phàm nhìn về phía Tuyết Cơ đang đứng khép nép ở góc phòng.

Ánh mắt hắn lúc này không còn sự lạnh lùng nữa mà mang theo một tia nóng bỏng nguyên thủy.

Đêm nay, việc tu luyện thực sự với Băng Cơ Ngọc Thể của Tuyết Cơ mới là điểm mấu chốt để hắn chạm tay vào đỉnh phong của Nguyên Anh Trung Kỳ.

​Tuyết Cơ hít một hơi thật sâu, gò má ửng hồng. Nàng biết rõ, đêm nay nàng sẽ chính thức thuộc về nam nhân này.

Sau khi Doãn Bích Hà và Diệp Linh lui ra ngoài, không gian mật thất dường như càng trở nên tĩnh lặng.

Lý Mạc Phàm vẫn ngồi bất động trên bệ đá, nhưng khí thế trên người hắn đã có sự thay đổi rõ rệt. Luồng ma khí tím đen không còn cuồn cuộn phát tán ra ngoài mà bắt đầu thu liễm lại, tạo thành một vòng xoáy trầm mặc xung quanh cơ thể.

​Hắn ngước mắt nhìn Tuyết Cơ. Thiếu nữ lúc này đang đứng cách hắn ba thước, đôi bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt tà áo lông vũ trắng muốt, hàng mi dài khẽ rung động theo từng nhịp thở dồn dập.

Ánh sáng từ những viên Dạ Minh Châu hắt lên gương mặt nàng, làm nổi bật làn da trắng sứ mịn màng nhưng lại mang theo cái lạnh lẽo đặc trưng của Băng Cơ Ngọc Thể.

​"Lại đây." Lý Mạc Phàm trầm giọng lên tiếng.

​Tuyết Cơ khẽ cắn môi, chậm rãi tiến lại gần. Nàng cảm nhận được một luồng sức nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể Lý Mạc Phàm, thứ sức mạnh bá đạo ấy khiến nàng vừa e sợ, vừa bị lôi cuốn một cách kỳ lạ.

Khi nàng ngồi xuống đối diện trên bệ đá hàn băng, mùi hương thanh khiết của thiếu nữ lập tức hòa quyện cùng mùi ma khí trầm mặc của hắn.

​"Tiểu tử bắt đầu vận chuyển Tử Linh Phệ Hồn Quyết theo chu kỳ Âm Dương Hoán Vị." Giọng nói của Khương Thái Hư vang lên trong đầu Lý Mạc Phàm, vô cùng nghiêm túc. "Thể chất của nàng ta chứa đựng Băng Nguyên tinh khiết nhất của giới này. Ngươi không được thô bạo hấp thu, mà phải dùng ma lực của mình dẫn dắt, để nàng ta tự nguyện giao ra Băng Tâm. Có như vậy, tu vi của ngươi mới có thể đột phá một cách hoàn mỹ nhất."

​Lý Mạc Phàm thầm hiểu. Hắn đưa hai tay ra, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng lạnh ngắt của Tuyết Cơ. Ngay lập tức, hai luồng khí tức hoàn toàn trái ngược chạm vào nhau. Nếu như linh lực của Mạc Phàm nóng cháy và cuồng bạo thì linh lực của Tuyết Cơ lại lạnh lẽo và tĩnh lặng như vực sâu băng giá.

​"Tuyết Cơ, thả lỏng tâm thần, đừng kháng cự linh lực của ta." Lý Mạc Phàm ôn tồn căn dặn.

​Hắn bắt đầu vận công. Từ lòng bàn tay hắn, những sợi tơ ma khí tím đen bắt đầu len lỏi vào kinh mạch của Tuyết Cơ.

​Tuyết Cơ khẽ rên lên một tiếng nhỏ, gương mặt nàng vốn trắng bệch giờ đây bắt đầu hiện lên những vệt hồng nhuận. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lạ thường đang chảy tràn trong cơ thể, đi đến đâu cũng khiến cơ thể nàng khoan khoái đến lạ.

​Quá trình này diễn ra vô cùng chậm rãi. Một nén nhang, rồi hai nén nhang trôi qua...

​Lý Mạc Phàm điều khiển linh lực đi hết một vòng đại chu thiên trong người Tuyết Cơ, sau đó dẫn dắt luồng linh lực đó quay ngược trở lại đan điền của mình.

Mỗi một lần luân chuyển, ma khí trong người hắn lại trở nên cô đọng hơn, lớp tạp chất còn sót lại từ việc đột phá quá nhanh trước đây bị hàn khí của Tuyết Cơ gột rửa sạch sẽ.

​Mười hai chiếc đuôi hồ ly phía sau Mạc Phàm bắt đầu xòe rộng, bao bọc lấy cả hai người vào bên trong, tạo thành một cái kén ánh sáng tím trắng đan xen. Trong cái kén ấy, linh lực của hai người bắt đầu đạt đến một trạng thái cân bằng tuyệt đối.

​Tuyết Cơ cảm thấy linh hồn mình như đang bay bổng. Nàng nhìn vào mắt Mạc Phàm, trong sự sợ hãi ban đầu giờ đây chỉ còn lại sự sùng bái và cam chịu hoàn toàn. Nàng nhận ra rằng, chỉ có nam nhân này mới có thể giúp nàng và tộc nhân của nàng tồn tại trong cái thế giới tàn khốc này.

Với tâm niệm ấy, nàng chủ động mở rộng tâm thức, giao ra Băng Tâm quý giá nhất của mình.

​"Ầm!"

​Một luồng linh lực tinh khiết đến cực điểm tràn vào đan điền của Mạc Phàm. Nguyên Anh tím đen của hắn như được tắm gột rửa, đột ngột mở mắt, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Rào cản Nguyên Anh Trung Kỳ vốn dĩ vững chắc, nay dưới sự tác động của Băng Cơ Ngọc Thể, bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn.

​Tuy nhiên, Lý Mạc Phàm không vội vàng xung kích. Hắn nhớ lời Khương Thái Hư, tiếp tục duy trì trạng thái giao hòa này để tôi luyện kinh mạch.

Khi tia sáng mờ ảo của mặt trăng máu xuyên qua lớp sương mù dày đặc, chiếu rọi lên những đỉnh tháp bằng băng của Tuyết Linh Thành, cánh cửa mật thất nặng nề bằng vạn năm hàn thiết chậm rãi mở ra.

​Lý Mạc Phàm bước ra ngoài, trường bào đen tuyền khẽ bay theo làn gió lạnh. Khí chất của hắn lúc này đã có sự thay đổi long trời lở đất.

Nếu như trước đó hắn giống như một thanh kiếm sắc lẹm đầy sát khí, thì giờ đây thanh kiếm ấy đã được tra vào bao, thâm trầm sâu sắc và mang theo một loại uy nghiêm không thể xâm phạm.

Ánh mắt tím biếc của hắn bình thản nhưng mỗi khi lướt qua, không gian dường như đều ngưng đọng lại.

​Tuyết Cơ bước theo sau hắn, gương mặt nàng vẫn còn vương chút ửng hồng, nhưng ánh mắt đã mất đi sự rụt rè của một tiểu thư khuê các.

Nhờ quá trình giao hòa linh lực đêm qua, tu vi của nàng không chỉ ổn định mà còn đạt tới Kim Đan Sơ Kỳ đỉnh phong, linh khí băng hệ trên người nàng giờ đây mang theo một chút hơi thở bá đạo của ma tính, khiến nàng trở nên quyến rũ và nguy hiểm hơn bao giờ hết.

​Tại nghị sự điện của Tuyết tộc, Tuyết Thiên Nam cùng hàng chục trưởng lão, chấp sự còn sống sót lại đã đứng chờ từ lâu. Khi thấy bóng dáng Lý Mạc Phàm xuất hiện, tất cả đồng loạt quỳ rạp xuống mặt đất đóng băng, thanh âm đồng thanh vang dội:

​"Bái kiến Lý tiền bối! Chúc mừng tiền bối tu vi tinh tiến!"

​Lý Mạc Phàm thong thả bước lên vị trí cao nhất, nơi vốn chỉ dành cho tộc trưởng. Hắn ngồi xuống một cách tự nhiên. Hắn không vội vàng lên tiếng, mà im lặng quan sát từng người bên dưới. Sự im lặng kéo dài khiến mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán các trưởng lão.

​Sau một lúc lâu, Lý Mạc Phàm mới nhàn nhạt cất lời: "Tuyết tộc các ngươi, trong thì nội loạn, ngoài thì bị kẻ địch nhòm ngó. Nếu không có ta, Tuyết Linh Thành có lẽ không hủy diệt thì cũng xuống dốc không phanh."

​Tuyết Thiên Nam cúi đầu, giọng nói đầy tôn kính: "Tiền bối cứu mạng Tuyết Thiên Nam ta, lại giúp Tuyết Cơ thoát khỏi cảnh lầm than. Chúng ta tâm phục khẩu phục, nguyện trung thành với tiền bối."

​"Tốt." Lý Mạc Phàm gật đầu. "Ta không thích nói suông. Muốn đi theo ta thì phải tuân theo quy tắc của ta. Từ hôm nay, Tuyết Linh Thành sẽ có ba thay đổi lớn."

​Hắn giơ một ngón tay lên, giọng nói đanh thép:

​"Thứ nhất, bãi bỏ chế độ trưởng lão nghị sự cũ. Mọi quyết định lớn nhỏ đều phải thông qua ta hoặc Tuyết Cơ. Tuyết Thiên Nam, ông vẫn là tộc trưởng, nhưng chỉ phụ trách việc quản lý tài nguyên và đời sống dân chúng."

​"Thứ hai." hắn giơ ngón tay thứ hai, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lẹm. "Thiết lập Ma Hồ Vệ. Ta cần một trăm tu sĩ ưu tú nhất, từ Trúc Cơ Trung Kỳ trở lên. Những kẻ này sẽ được ta đích thân ban phát công pháp và tài nguyên tu luyện, nhưng linh hồn của họ sẽ bị ta khắc ấn ký. Kẻ nào dám phản bội, hồn phi phách tán."

​Đám trưởng lão xôn xao. Việc khắc ấn ký linh hồn đồng nghĩa với việc giao tính mạng cho Lý Mạc Phàm. Tuy nhiên, khi nhìn thấy sự cường đại của hắn hôm quan, nhiều tu sĩ trẻ tuổi lại lộ ra vẻ cuồng nhiệt. Trong giới tu chân, được một vị Nguyên Anh cường giả đích thân chỉ điểm là cơ duyên ngàn năm có một.

​"Thứ ba." Lý Mạc Phàm nhìn về phía Doãn Bích Hà và Diệp Linh đang đứng cạnh đó, "Mở ra bảo khố của Tuyết tộc. Tất cả linh thạch, thảo dược và khoáng thạch phải được thống kê lại. Ta sẽ thiết lập một lò luyện đan và luyện khí ngay tại đây để nâng cấp trang bị cho toàn quân."

​Lý Mạc Phàm phất tay, một cuộn da dê cũ kỹ bay về phía Tuyết Thiên Nam: "Đây là danh sách những vật phẩm ta cần. Trong ba ngày, phải gom đủ. Huyết Hồ Cung không biết khi nào sẽ hành động. Ta muốn thấy một Tuyết Linh Thành phải cường đại hơn."

​"Tuân lệnh chủ thượng!"

​Lần này, tiếng đáp lại không còn là tiền bối mà đã chuyển thành chủ thượng. Lý Mạc Phàm khẽ nhếch môi. Hắn biết, đây mới chỉ là những viên gạch đầu tiên. Cuộc chơi ở U Minh Hồ Giới này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!

VietinBank : 102880074975

( NGUYEN HUNG YEN )

Bạn cần đăng nhập để bình luận