Ma Đạo Chi Chủ

Chương 18 Tuyết Tộc Mới

Ngay khi bước qua thông đạo để tiến vào U Minh Hồ Giới, Lý Mạc Phàm cảm thấy như vừa bước vào một thế giới hoàn toàn khác.

Không khí ở đây nồng nặc linh khí khiến mỗi hơi thở của hắn đều trở nên nặng nề nhưng lại vô cùng sảng khoái, tứ chi bách hài như được gột rửa.

​Lý Mạc Phàm đang quan sát xung quanh thì đột nhiên chiếc nhẫn cổ trên tay hắn nóng bừng lên. Một luồng sáng trắng dịu mắt thoát ra, rồi ngưng tụ thành hình bóng một nam tử trung niên mặc trường bào trắng đang lơ lửng trước mặt.

Người này tướng mạo thư sinh nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không, toát ra vẻ uy nghiêm của kẻ đã kinh qua vô số kiếp nạn.

​"Tiểu tử, chớ có chỉ biết dùng nắm đấm. Ở cái thế giới này, nếu không có một cái đầu lạnh, ngươi sẽ sớm mất mạng mà thôi." Ông ta mỉm cười nhàn nhạt nói.

​Lý Mạc Phàm giật mình, lập tức thủ thế, mười hai chiếc đuôi hồ ly dựng đứng cảnh giác: "Ngươi là ai? Sao lại ở trong nhẫn của ta?"

​"Ta tên Khương Thái Hư. Đã ngủ say trong chiếc nhẫn này từ thời thượng cổ, nhờ nguồn linh lực lúc ngươi đột phá Nguyên Anh mới khiến ta thức tỉnh." lão già tự xưng là Khương Thái Hư bình thản giải thích. "Ta không phải kẻ thù. Ta xuất hiện là để dẫn dắt ngươi trở thành một vị bá chủ thực sự, thay vì chỉ là một kẻ điên cuồng chìm đắm trong sát lục."

​Lý Mạc Phàm nghe vậy thì từ từ hạ tay xuống. Hắn cảm nhận được hơi thở tỏa ra từ người này vô cùng thanh khiết, khiến tâm trí đang xao động của hắn bỗng chốc trở nên bình tĩnh lạ thường.

​Khương Thái Hư chỉ tay về hướng những dãy núi tuyết phía xa: "Đừng đứng ngây ra đó nữa. Phía kia có một tiểu nữ tử đang gặp nguy hiểm. Nàng sở hữu một loại thể chất đặc biệt, sẽ giúp ích rất nhiều cho con đường tu luyện của ngươi sau này đấy."

​Lý Mạc Phàm khẽ gật đầu, lời chỉ dẫn của vị tiền bối này khiến hắn cảm thấy có một loại sức hút không thể chối từ. Hắn quay sang bảo hai nữ nhân đi cùng mình là Bích Hà và Diệp Linh: "Hai nàng bám sát ta, chúng ta đi cứu người."

​Hắn không còn lao đi điên cuồng với sát khí ngút trời như mọi khi. Thay vào đó, Lý Mạc Phàm bước đi thong dong nhưng mỗi bước chân như thu ngắn khoảng cách không gian, tốc độ nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh.

Mười hai chiếc đuôi hồ ly phía sau khẽ đung đưa, tỏa ra một luồng linh quang dịu nhẹ, bao bọc và bảo vệ cho hai nữ tử đi cùng.

​Chỉ mất vài khắc, họ đã đến một thung lũng đầy băng tuyết. Nơi đó có một bầy Bạch Cốt Lang hung dữ đang gầm gừ, một thiếu nữ mặc y phục trắng đang chống cự yếu ớt. Nàng có làn da trắng như sứ, khuôn mặt mỹ lệ thoát tục khiến bất cứ nam nhân nào nhìn thấy cũng nảy sinh lòng che chở.

Lý Mạc Phàm từ trên cao đáp xuống. Hắn không hề rút kiếm, cũng chẳng cần thi triển thần thông. Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng hạ chân xuống mặt tuyết, một luồng sóng xung kích vô hình lấy hắn làm tâm điểm đột ngột bùng phát.

​"Cút!"

​Một chữ thốt ra, mang theo uy áp kinh khủng của cao thủ Nguyên Anh. Luồng khí thế vương giả như ngàn quân vạn mã tràn qua thung lũng, khiến không gian xung quanh như đông cứng lại.

Đàn sói đang gầm gừ hung tợn bỗng chốc khựng lại, đôi mắt chúng lộ vẻ kinh hoàng tột độ. Đám hung thú này vốn dĩ coi thường sinh mạng nay lại run rẩy quỳ bẹp xuống đất, sau đó đồng loạt cụp đuôi, phát ra những tiếng rên rỉ rồi bỏ chạy tán loạn vào sâu trong rừng, không dám ngoái đầu lại.

​Giữa thung lũng lặng ngắt như tờ, Lý Mạc Phàm đứng đó, tà áo bào khẽ bay trong gió lạnh, mười hai chiếc đuôi hồ ly lay động nhẹ nhàng, tỏa ra hào quang tím nhạt đầy huyền bí.

​Thiếu nữ nhìn bóng lưng cao lớn của hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác an toàn chưa từng có. Ánh mắt nàng từ sợ hãi chuyển sang ngỡ ngàng, rồi dừng lại ở sự ngưỡng mộ và sùng bái sâu sắc.

Nàng đã từng thấy nhiều thiên tài của bộ lạc, nhưng chưa một ai có được khí chất ngạo thị quần hùng mà lại ung dung tự tại đến nhường này.

​Lý Mạc Phàm xoay người lại, đưa bàn tay thon dài về phía nàng. Ánh trăng đỏ chiếu rọi lên gương mặt góc cạnh, đôi mắt tím của hắn không còn sự tàn bạo của ma đầu, mà thâm trầm và tĩnh lặng như mặt hồ ngàn năm.

​"Đa tạ công tử đã cứu mạng..." Thiếu nữ lí nhí nói, bàn tay nhỏ nhắn run rẩy đặt vào lòng bàn tay hắn, gương mặt thanh tú thoáng chốc đã đỏ bừng lên vì thẹn thùng.

​Lý Mạc Phàm nhẹ nhàng đỡ nàng đứng dậy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy sức hút: "Ngươi tên là gì? Ta thấy ngươi cùng ta có duyên, có muốn đi theo ta không, ta sẽ bảo vệ ngươi, đổi lại ngươi phải nghe lời ta."

​Lời nói của hắn không quá lớn nhưng lại khiến thiếu nữ hoàn toàn ngây dại. Khương Thái Hư lơ lửng bên cạnh, vuốt râu cười ha hả: ​"Phải thế chứ! Dùng cái uy để nhiếp phục quân thù, dùng cái tình để thu phục mỹ nhân. Tiểu tử, ngươi cuối cùng cũng hiểu được thế nào là phong thái của một bậc bá chủ rồi!"

.....

Một nơi khác tại U Minh Hồ Giới.

Giữa một tòa điện đài lộng lẫy được xây dựng từ những khối ngọc đỏ rực, một nam tử mặc long bào màu huyết dụ đang ngồi tựa lưng trên ngai vàng. Hắn chính là Hồ Thiên Sát, một trong những cường giả đứng đầu thế hệ trẻ của Hồ tộc thượng cổ tại đây, tu vi đã chạm đến đỉnh phong của Nguyên Anh Trung Kỳ.

​Dưới sảnh điện, một tên thuộc hạ đang quỳ rạp, giọng run rẩy: "Khởi bẩm thiếu chủ, Tuyết Cơ của Tuyết tộc đã trốn thoát khỏi vòng vây của đám Bạch Cốt Lang. Hơn nữa... có kẻ báo lại rằng thấy một nam tử lạ mặt, sở hữu mười hai chiếc đuôi hồ ly tím đen đã ra tay cứu nàng."

​Hồ Thiên Sát khẽ mở mắt, một luồng áp lực nặng nề khiến không khí trong điện như đặc quánh lại. Hắn nhếch môi cười nhạt: "Mười hai đuôi sao? Thú vị thật. Ở cái nơi đất cằn sỏi đá này lại xuất hiện một biến dị huyết mạch cấp cao đến vậy sao? Tuyết Cơ là món quà ta dành cho đại lễ thăng cấp của phụ thân, kẻ nào dám chạm vào, kẻ đó phải chết. Truyền lệnh cho Tuyết tộc, nếu trong ba ngày không giao người, ta sẽ san phẳng Tuyết Linh Thành!"

.....

​"Đa tạ công tử..." Thiếu nữ khẽ cúi đầu, giọng nói như tiếng oanh hót nhưng vẫn còn vương chút sợ hãi. "Tiểu nữ là Tuyết Cơ, người của Tuyết Linh Thành phía sau dãy núi này."

​Doãn Bích Hà bước lên, ánh mắt nàng nhìn Tuyết Cơ có chút phức tạp. vừa là sự đồng cảm của phụ nữ, vừa là một chút ghen tị bản năng khi thấy Lý Mạc Phàm bảo vệ nàng ta. Nàng dịu dàng hỏi: "Tại sao một tiểu thư như muội lại bị đàn Bạch Cốt Lang truy đuổi đến mức này? Người của Tuyết tộc đâu?"

​Tuyết Cơ nghe nhắc đến gia tộc, đôi mắt bỗng nhòe lệ: "Tộc của muội... đã xảy ra nội biến. Đại trưởng lão vì muốn lấy lòng Hồ Thiên Sát của Huyết Hồ Cung nên đã ép muội phải làm tì thiếp cho phụ thân hắn. Phụ thân muội vì ngăn cản mà bị giam cầm, muội chỉ còn cách chạy trốn vào vùng cấm địa này, không ngờ lại gặp phải đàn yêu thú."

​Lý Mạc Phàm đứng cạnh đó, im lặng lắng nghe. Trong thức hải, tiếng của Khương Thái Hư lại vang lên:

​"Tiểu tử, cơ hội đến rồi. Tuyết tộc tuy nhỏ nhưng lại trấn giữ huyết mạch của Băng hệ cổ xưa. Nếu ngươi giúp nàng ta lấy lại quyền lực, ngươi sẽ có một căn cứ địa vững chắc tại U Minh Hồ Giới này. Hơn nữa, việc giải cứu phụ thân nàng ta sẽ khiến nàng hoàn toàn quy phục ngươi."

​Lý Mạc Phàm khẽ gật đầu, hắn thấu hiểu lý lẽ này. Trong thế giới tu chân, đơn thương độc mã rất khó tiến xa, muốn làm bá chủ thì phải có thế lực, tài nguyên và hơn hết là thế lực. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tia sáng đỏ của trăng máu đang hắt lên đỉnh núi tuyết.

​"Dẫn đường đi." Lý Mạc Phàm nhàn nhạt lên tiếng. "Ta sẽ đưa nàng về Tuyết Linh Thành đòi lại công bằng."

​Diệp Linh đứng bên cạnh, thanh kiếm đen trên lưng khẽ rung lên, nàng cau mày nói: "Mạc Phàm, chúng ta mới đến đây, hành động lộ liễu như vậy có phải là quá mạo hiểm không? Huyết Hồ Cung nghe chừng không phải là thế lực dễ chọc vào."

Lý ​Mạc Phàm xoay người, tà áo bào tung bay đầy khí phách. Hắn nhìn Diệp Linh, ánh mắt sâu thẳm: "Nàng đi theo ta bấy lâu mà vẫn chưa hiểu sao? Con đường của cường giả không phải là trốn tránh, mà là đạp lên đầu những kẻ ngáng đường mà đi. Hồ Thiên Sát là cái thá gì? Nếu hắn cản ta, ta sẽ dùng máu hắn để nhuộm đỏ Tuyết Linh Thành."

​Lời nói của hắn mang theo một sự tự tin tuyệt đối, khiến cả ba nữ nhân đều lặng người. Đây không phải là sự kiêu ngạo vô căn cứ, mà là sự tự tin của một kẻ đã bước qua lôi kiếp, đã nuốt chửng Nguyên Anh của cường giả.

Khương Thái Hư thấy cảnh này cũng nhẹ lắc đầu nhưng không nói gì thêm.

​Sau vài canh giờ di chuyển, nhóm người Lý Mạc Phàm đã đứng trước một tòa thành trì được xây bằng những khối băng vĩnh cửu, lấp lánh như kim cương dưới ánh trăng. Tuy nhiên, không khí ở đây vô cùng căng thẳng. Hàng trăm tu sĩ mặc giáp bạc đang canh giữ nghiêm ngặt, trên tường thành còn treo những lá cờ của Huyết Hồ Cung.

​Khi thấy Tuyết Cơ xuất hiện, một gã nam tử trung niên mang gương mặt gian xảo, cưỡi trên một con yêu thú báo tuyết lao ra. Hắn chính là Tuyết Thiên, Đại trưởng lão của Tuyết tộc, tu vi đã đạt tới Kim Đan Viên Mãn.

​"Nghịch nữ! Ngươi còn dám vác mặt về đây sao?" Tuyết Thiên quát lớn, ánh mắt sau đó dời sang Lý Mạc Phàm và hai nữ nhân bên cạnh.

"Các ngươi là ai?"

​Lý Mạc Phàm không thèm liếc mắt nhìn lão lấy một cái. Hắn thong thả tiến về phía trước, mỗi bước đi mặt đất lại xuất hiện những vết nứt dài do áp lực linh lực tạo ra.

​"Người này, ta bảo lãnh." Mạc Phàm nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ.

​"Bảo lãnh? Một tên tiểu tử từ đâu tới mà dám lớn lối ở đây!" Tuyết Thiên nổi giận, phất tay ra lệnh: "Bắt lấy bọn chúng! Kẻ nào kháng cự, giết không tha!"

​Ngay lập tức, hàng chục tu sĩ Trúc Cơ và Kim Đan lao tới, hàng loạt võ kỹ được đánh ra hướng thẳng vào đám người Lý Mạc Phàm.

​Lý Mạc Phàm đứng im tại chỗ, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắn muốn dùng trận chiến này để răn đe toàn bộ Tuyết tộc.

​"Vút! Vút! Vút!"

​Mười hai chiếc đuôi đột ngột vươn dài ra hàng trăm trượng, nhanh như những tia chớp tím.

Không cần dùng đến pháp bảo, chỉ với sức mạnh thuần túy của đuôi, Lý Mạc Phàm đã tạo ra một vùng cấm địa quanh mình.

​Tên tu sĩ Kim Đan đi đầu cầm một cây búa lớn chém xuống, nhưng chiếc đuôi của Mạc Phàm chỉ khẽ búng một cái, cây búa bằng thép tinh luyện bỗng chốc vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

Chiếc đuôi tiếp theo quấn lấy cổ hắn, nhấc bổng lên không trung rồi ném mạnh về phía tường thành.

​"Ầm! Ầm! Ầm!"

​Chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, hàng chục tu sĩ tinh nhuệ của Tuyết tộc đã nằm la liệt trên mặt tuyết, rên rỉ đau đớn.

​Tuyết Thiên nhìn thấy cảnh này, mặt cắt không còn một giọt máu. Lão lắp bắp: "Nguyên... Nguyên Anh cường giả? Tiền bối tha mạng? Vãn bốicó mắt như mù..."

​Lý Mạc Phàm dừng lại cách Tuyết Thiên chỉ ba bước chân. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng giá nghìn năm của đỉnh núi này: "Quỳ xuống, hoặc là chết."

​Một áp lực khổng lồ từ cấp độ Nguyên Anh đè xuống, khiến con báo tuyết dưới thân Tuyết Thiên nổ tung thành sương máu ngay lập tức.

Tuyết Thiên không chịu nổi sức ép "rắc" một tiếng, hai đầu gối lão đập mạnh xuống mặt băng, máu tươi chảy ra lênh láng.

​Tuyết Cơ nhìn thấy cảnh này, trong lòng trào dâng một cảm giác thỏa mãn tột độ. Kẻ đã hành hạ phụ thân nàng, ép nàng vào đường cùng, giờ đây lại đang quỳ lạy dưới chân ân nhân của nàng.

​Lý Mạc Phàm quay lại nhìn Tuyết Cơ, giọng nói trở nên ôn hòa hơn một chút: "Vào thành thôi. Ta muốn xem xem, cái gọi là Huyết Hồ Cung kia có bao nhiêu bản lĩnh."

​Khương Thái Hư trong thức hải khẽ vuốt râu: "Trận chiến này chỉ là khởi đầu. Danh tiếng của ngươi sẽ sớm vang dội khắp U Minh Hồ Giới này."

Lý Mạc Phàm chắp tay sau lưng, thong dong bước qua cánh cổng thành cao lớn được chạm khắc từ băng vĩnh cửu.

​Dọc theo trục đường chính của Tuyết Linh Thành, hàng trăm tu sĩ trực hệ của Tuyết tộc đứng dạt sang hai bên, không một ai dám thở mạnh.

Họ nhìn thấy Đại trưởng lão Tuyết Thiên - kẻ vốn dĩ hô phong hoán vũ trong tộc lúc này đang lết đầu gối trên mặt băng, máu tươi để lại một vệt dài rùng rợn phía sau lưng Lý Mạc Phàm.

Áp lực từ cấp độ Nguyên Anh tỏa ra khiến không khí xung quanh như đông đặc lại, biến mỗi bước đi của hắn thành một sự tra tấn tinh thần đối với những kẻ yếu ớt như bọn hắn.

​"Tiền bối... xin hãy nương tay... tất cả là do Huyết Hồ Cung ép buộc, vãn bối chỉ vì muốn giữ lại cơ nghiệp cho Tuyết tộc mà thôi!" Tuyết Thiên vừa lết vừa run rẩy phân bua, giọng nói tràn đầy sự hèn mọn.

​Lý Mạc Phàm vẫn không dừng bước, ánh mắt hắn hờ hững nhìn về phía tòa tháp trung tâm của thành trì, nơi có luồng khí tức quen thuộc đang ngự trị.

"Ngươi không xứng" Lý Mạc Phàm đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp phố phường. "Vì cầu vinh hoa mà đem con cháu trong tộc đi làm vật tế, loại người như ngươi không xứng đáng tu tiên, càng không xứng đáng quỳ trước mặt ta."

​Hắn khẽ búng ngón tay. Một đạo kiếm khí tím thẫm từ đầu ngón tay bắn ra, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.

​"Phập!"

​Đạo kiếm khí trực tiếp xuyên thủng đan điền của Tuyết Thiên. Tiếng thét thảm khốc vang lên, toàn bộ tu vi Kim Đan Viên Mãn mà lão khổ công tu luyện hàng trăm năm tan biến trong chớp mắt. Tuyết Thiên đổ gục xuống, biểu lộ sợ hãi cùng không cam lòng thể hiện rõ trên khuôn mặt. Hắn giờ đây tuy còn sống nhưng tu vi mất hết, từ giờ trở thành một phàm nhân thấp kém mặc người chà đạp.

​Hành động quyết đoán này khiến những kẻ có ý đồ phản kháng trong đám đông lập tức bị dập tắt ý. Tuyết Cơ nhìn cảnh này, trái tim khẽ run lên. Nàng không thấy hắn độc ác, trái lại nàng thấy đây mới chính là công lý mà phụ thân nàng hằng mong mỏi.

​Trong thức hải, Khương Thái Hư khẽ gật đầu: "Phế bỏ tu vi thay vì lấy mạng, vừa thể hiện được sự khoan dung của kẻ bề trên, vừa khiến đối phương sống không bằng chết. Tiểu tử này, tâm tính của ngươi tiến bộ không ít."

​Lúc này, từ bên trong đại điện Tuyết tộc, ba bóng người mặc trường bào huyết dụ bay vọt ra, đáp xuống chặn trước lối đi của Lý Mạc Phàm.

Cầm đầu là một lão già có đôi lông mày đỏ rực, tu vi Nguyên Anh Sơ Kỳ. Lão nhìn thấy Tuyết Thiên bị phế, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm.

​"Các hạ là ai? Dám ở nơi này hành hung người của Huyết Hồ Cung ta?" Lão già quát lớn, một thanh Huyết Nha Kiếm xuất hiện trong tay, tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc.

​Lý Mạc Phàm dừng bước, ánh mắt thản nhiên nhìn đối phương như nhìn một món đồ chơi: "Nguyên Anh Sơ Kỳ? Huyết Hồ Cung lại phái tên rác rưởi như ngươi đến ngăn cản ta, ta kên nói các ngươi quá tự tin hay là ngu ngốc đây?"

​"Ngươi muốn chết!"

​Lão già giận dữ, phất tay một cái, thanh Huyết Nha Kiếm hóa thành một con huyết long khổng lồ, mang theo quy tắc sát lục lao thẳng về phía Lý Mạc Phàm.

Không gian xung quanh bị chấn động đến mức xuất hiện những vết rạn nứt. Đây là đòn dốc toàn lực của một vị cường giả Nguyên Anh Sơ Kỳ, đủ sức san phẳng cả một góc thành trì.

​Lý Mạc Phàm vẫn đứng yên, mười hai chiếc đuôi phía sau đột ngột xòe rộng ra như một đóa sen tím. Hắn chậm rãi đưa tay ra phía trước, miệng khẽ lẩm nhẩm: "Tử Linh Kết."

​Ngay lập tức, con huyết long kia như đâm vào một bức tường vô hình, vặn vẹo rồi khựng lại giữa không trung. Những ngón tay của Mạc Phàm khẽ bóp lại, luồng linh lực tím đen cuồn cuộn ép tới, trực tiếp bóp nát con huyết long thành những đốm sáng đỏ li ti.

​"Cái gì?!" Lão già kinh hoàng thất thanh. Pháp bảo bản mạng bị hủy khiến lão hộc ra một ngụm máu lớn, lùi lại mấy bước chân.

​Lý Mạc Phàm không để đối phương có cơ hội thở dốc. Hắn lướt tới, tàn ảnh còn lưu lại phía sau. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã hiện ra trước mặt lão già kia. Một bàn tay bóp chặt lấy cổ lão, nhấc bổng lên.

​"Về báo với Hồ Thiên Sát, Tuyết Linh Thành từ nay ta bảo hộ. Hắn muốn người, thì tự mình dẫn xác đến đây mà lấy."

​Nói xong Lý Mạc Phàm ném lão già đi như ném một bịch rác, lực lượng khủng khiếp khiến lão đâm xuyên qua mấy bức tường thành mới dừng lại.

Hai tên thuộc hạ đi cùng sợ đến mức nhũn cả chân, vội vàng dìu chủ tử của mình tháo chạy thảm hại.

​Cả thành trì chìm vào tĩnh lặng. Lý Mạc Phàm xoay người lại nhìn Tuyết Cơ, giọng nói lấy lại sự ôn hòa: "Dẫn ta đi gặp phụ thân của nàng."

​Tuyết Cơ vội vàng dẫn đường, đưa cả nhóm tiến vào địa lao sâu thẳm dưới lòng đất. Sau khi phá tan lớp cấm chế cuối cùng, họ thấy một nam tử trung niên khí chất bất phàm nhưng toàn thân đầy vết thương đang bị xích bằng vạn năm hàn thiết.

Đó chính là Tuyết Thiên Nam, tộc trưởng đương nhiệm của Tuyết tộc.

​Sau khi được Lý Mạc Phàm dùng linh lực chặt đứt xiềng xích Tuyết Thiên Nam từ từ mở mắt.

Nhìn thấy con gái mình bình an, ông thở phào nhẹ nhõm, sau đó quỳ xuống trước mặt Lý Mạc Phàm: ​"Đa tạ tiền bối cứu mạng. Tuyết tộc từ nay nguyện đời đời kiếp kiếp trung thành với ngài!"

​Lý Mạc Phàm nhẹ nhàng đỡ ông đứng dậy, ánh mắt lướt qua Tuyết Cơ đang đứng cạnh đó với vẻ mặt đầy cảm kích: "Tộc trưởng không cần đa lễ. Ta và Tuyết Cơ có duyên, giúp nàng cũng là giúp chính mình."

​Tối hôm đó, tại phủ Tộc trưởng, Tuyết Cơ đích thân mang trà đến phòng của Lý Mạc Phàm.

Nàng mặc một bộ váy mỏng manh, mái tóc dài xõa xuống bờ vai trắng nõn, đôi mắt tràn ngập vẻ dịu dàng và sùng bái.

​"Công tử... trà này là muội đích thân pha từ tuyết liên vạn năm." Nàng lí nhí, đôi tay run rẩy đưa chén trà cho hắn.

​Lý Mạc Phàm nhận lấy chén trà, chạm nhẹ vào ngón tay nàng khiến thiếu nữ khẽ rùng mình.

Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, nở nụ cười đầy tà mị: "Nàng biết đấy, ta cứu nàng không phải làm không công."

​Tuyết Cơ đỏ mặt đến tận mang tai, cúi đầu nói nhỏ: "Tuyết Cơ hiểu... mạng của muội là của công tử, tất cả... đều nghe công tử sắp xếp."

​Khương Thái Hư lơ lửng trên trần nhà, nhìn cảnh này mà vuốt râu cười mãn nguyện: "Tiểu tử này, bắt đầu biết hưởng thụ rồi đấy!"

Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!

VietinBank : 102880074975

( NGUYEN HUNG YEN )

Bạn cần đăng nhập để bình luận