BẢO BỐI KIỀU GIA
BÓNG ĐEN TRỞ LẠI
Ánh trăng tròn treo cao trên bầu trời, nhuộm trắng toàn bộ sân trúc của gia tộc Kiều. Từng cơn gió nhẹ thoảng qua, làm lá cây xào xạc, tạo nên một bản nhạc rùng rợn nhưng đầy quyến rũ. Tôi đứng đó, ướt sũng, tay chân còn run rẩy sau những ngày tập luyện khắc nghiệt. Mồ hôi trộn lẫn với sương đêm, dính từng sợi tóc vào mặt.
Tiểu Lâm cuộn tròn quanh vai tôi, đôi mắt sáng lấp lánh phản chiếu ánh trăng, lông dựng ngược theo từng nhịp thở. Nó nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói: “Đừng sợ. Ta sẽ ở bên ngươi, như ta luôn làm.”
“Ngươi cảm nhận được không?” – Tiểu Lâm gầm vang, giọng như từ đáy vực sâu vọng lên. – “Bóng đen chưa rời đi đâu, chỉ đang chờ thời cơ quay lại.”
Tôi hít sâu. Tim đập rộn ràng, huyết mạch Linh Hạ sục sôi trong cơ thể. Từng dòng năng lượng chạy dọc cơ thể, khiến cơ bắp căng ra, tứ chi nóng rực. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình không còn là đứa trẻ bất lực nữa. Tôi có sức mạnh, một sức mạnh mà gia tộc Kiều trông đợi. Sức mạnh để đối mặt với bóng đen đang rình rập, để bảo vệ chính mình… và những người tôi yêu thương.
Ngay hôm sau, gia tộc bắt đầu chuỗi ngày luyện tập nghiêm khắc. Sân trúc biến thành chiến trường huấn luyện: cột trúc được dựng thành chướng ngại vật, đất và sỏi được chuẩn bị để thử sức chịu đựng của đôi chân, ánh sáng trăng đêm trở thành công cụ thử nghiệm khả năng điều khiển năng lượng của tôi.
Tiểu Lâm là huấn luyện viên đặc biệt. Nó bay lượn quanh tôi, quét qua từng bước di chuyển, đôi khi gầm vang thúc giục, đôi khi nhảy lên vai chỉnh lại tư thế.
“Ngươi phải học cách cảm nhận dòng huyết không chỉ trong cơ thể mình, mà còn trong không gian xung quanh. Gió, đất, ánh trăng… tất cả đều có năng lượng. Học cách kết nối, và ngươi sẽ không còn sợ bóng đen nữa.”
Những ngày luyện tập là chuỗi ngày khắc nghiệt. Tôi chạy quanh sân, nhảy qua cột trúc, vung tay điều khiển năng lượng huyết mạch. Mỗi lần thất bại, mồ hôi ướt đẫm, mệt mỏi muốn gục ngã, nhưng Tiểu Lâm luôn bên cạnh, gầm vang nhắc nhở: “Ngươi phải đứng dậy. Một chiến binh không bao giờ bỏ cuộc.”
Dần dần, tôi nhận ra huyết mạch của mình không chỉ mạnh mẽ mà còn phản chiếu năng lượng xung quanh. Khi tôi tập trung, tôi thấy ánh sáng nhỏ lóe trong mắt mọi người – dường như họ cũng nhận ra sức mạnh tiềm ẩn trong tôi, cổ vũ tôi từ xa.
Một đêm trăng tròn, khi tôi đang luyện tập kỹ thuật điều khiển ánh sáng từ huyết mạch, không gian bỗng tối lại. Gió thổi mạnh, cuốn lá khô xoay tròn trên sân, tạo ra âm thanh rùng rợn. Tiếng bước chân vô hình vang vọng từ mọi hướng, tiếng sột soạt như hàng trăm sinh vật di chuyển quanh tôi.
“Đứng yên, đừng sợ,” – Tiểu Lâm gầm vang. – “Chúng sẽ không thể làm gì nếu ngươi biết cách điều khiển dòng huyết.”
Tôi nhắm mắt, tập trung. Dòng huyết trong cơ thể bùng cháy, ánh sáng trắng xanh bao quanh tạo thành lớp áo giáp vô hình. Bóng đen không còn là một khối lớn, mà chia thành hàng trăm mảnh nhỏ, linh hoạt, tấn công từ mọi hướng. Mỗi mảnh đều lạnh buốt, như chạm vào da là cảm giác tê dại chạy dọc cột sống.
Tôi vươn tay, ánh sáng huyết mạch quấn quanh mảnh bóng, nổ tung từng tia sáng. Tiểu Lâm lao tới, quét cánh như bão, xua đuổi bóng đen, nhưng chúng vẫn tinh quái, luôn thay đổi hướng, thử thách mọi phản xạ của tôi.
Giữa trận chiến, tôi nhớ đến mẹ, chị và anh mình. Mất mát từ khi sinh ra giờ trở thành động lực. Mỗi nhịp tim, mỗi hơi thở, mỗi dòng huyết mạch biến nỗi đau thành sức mạnh.
“Nếu không ai giúp được mình, ít nhất mình phải tự cứu bản thân và gia tộc.”
Tiểu Lâm nhìn tôi, đôi mắt sáng rực như hiểu hết suy nghĩ. Nó gầm vang, lao lên tạo luồng năng lượng hỗ trợ. Tôi cảm nhận năng lượng ấy hòa vào huyết mạch của mình, mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào.
“Ta sẽ không thất bại… dù chỉ một lần,” – tôi thì thầm, giọng run nhưng cứng rắn.
Sân trúc bỗng trở nên hỗn loạn. Bóng đen vươn ra từ mọi hướng, di chuyển như thủy triều, lạnh buốt và vô hình. Mỗi khi chúng chạm đất, những viên sỏi nổ tung, phát ra âm thanh rợn người. Tôi đứng lặng, tim đập thình thịch, nhưng dòng huyết mạch trong cơ thể lại bùng lên, ánh sáng trắng xanh bao quanh như lớp áo giáp.
Tiểu Lâm lao tới, cúi mình quét một đợt, cánh xõa như bão, tạo ra vòng xoáy gió mạnh. Bóng đen bị đánh bật, nhưng không tan hoàn toàn, chúng phân tán ra, lao tới từ mọi hướng.
Tôi hít sâu, tập trung toàn bộ ý chí. Mỗi dòng huyết mạch như những sợi dây vô hình, bện lại, bao quanh cơ thể, tạo ra một năng lượng ma mị nhưng đầy sức sống. Tôi đưa tay ra, ánh sáng lóe lên, bắn ra những tia chớp trắng xanh, tách từng mảnh bóng đen ra khỏi mặt đất.
“Ngươi phải nhanh, không thể chậm một nhịp!” – Tiểu Lâm gầm vang, lao lên vai tôi, vuốt rối mái tóc ướt sũng của tôi.
Chúng tôi phối hợp, ánh sáng và bóng tối va chạm, nổ tung từng tia lửa xanh trắng. Mồ hôi ướt sũng, cơ bắp căng cứng, nhưng trong lòng tôi dâng lên cảm giác phấn khích chưa từng có: đây là lần đầu tôi thực sự chiến đấu, không còn là đứa trẻ yếu đuối từ vực sâu trở lại.
Giữa trận chiến hỗn loạn, bỗng một luồng ánh sáng khác xuất hiện, mát lạnh nhưng cực kỳ mạnh mẽ. Một người đàn ông xuất hiện trên sân trúc, dáng vẻ điềm tĩnh, mắt sáng như nhìn thấu mọi sự vật xung quanh.
“Đúng là đứa trẻ mang mệnh khí trời… nhưng còn quá non nớt,” – giọng ông trầm như tiếng gió rít qua núi.
Tôi chưa kịp phản ứng, ông đã vung tay, tạo ra một luồng năng lượng khổng lồ, xua đuổi bóng đen tạm thời. Tiểu Lâm gầm vang, lùi lại một bước, ánh mắt vừa cảnh giác vừa kính trọng.
“Người là ai?” – tôi hỏi, giọng run rẩy nhưng cứng cỏi.
Ông cười, nụ cười lạnh lùng mà uy quyền:
“Ta là Kỳ Nhân, người giám sát mệnh vận của gia tộc Kiều. Ngươi… là đứa trẻ sẽ thay đổi số phận cả gia tộc này.”
Câu nói như sét đánh vào tâm trí tôi. Tôi chớp mắt, chưa hiểu hết ý nghĩa, nhưng cảm nhận được trọng trách khổng lồ đè lên vai mình. Tiểu Lâm đặt một chân lên vai tôi, nhíu mày, như muốn nói: “Ngươi nghe rõ chưa? Đây là lúc phải trưởng thành.”
Bóng đen không chịu lùi. Chúng phân tán xung quanh, luồn lách vào từng ngóc ngách. Tôi hít sâu, nhắm mắt, tưởng tượng dòng huyết mạch như những nhánh cây lan tỏa ra khắp cơ thể, thấm vào từng tế bào. Mỗi nhịp tim là một nhịp điều khiển năng lượng, mỗi hơi thở là một đòn phản công.
Tôi gào lên, ánh sáng trắng xanh bùng nổ, quét sạch một phần bóng đen. Nhưng ngay sau đó, bóng đen hợp nhất, tạo thành hình thù quái dị, lớn hơn, dữ tợn hơn trước. Nó lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Tiểu Lâm nhảy lên, lao vào đối đầu trực tiếp, quạt cánh, gầm vang. Tôi đưa tay, một luồng năng lượng bắn ra, va chạm với bóng đen, tạo ra trận nổ lửa xanh trắng rực rỡ.
Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy rõ khuôn mặt những người thân đã mất, từng cơn đau, từng mất mát, từng thất bại. Mọi nỗi sợ, mọi bất lực trước đây… đều trở thành nhiên liệu. Tôi không còn là đứa trẻ yếu đuối, tôi là chiến binh, là bảo vật của gia tộc Kiều, là người sẽ thay đổi vận mệnh.
Từ nhà chính, tôi nghe tiếng gọi của gia tộc: Kiều Nhậm, các con, tất cả đang theo dõi từ xa.
“Đứa trẻ đó… đúng là hy vọng duy nhất,” – giọng ông Kiều Nhậm run rẩy, xen lẫn tự hào và lo lắng.
“Nếu nó gục ngã… thì gia tộc chúng ta sẽ ra sao?” – tiếng chị tư rưng rưng, nhưng đôi mắt ánh lên quyết tâm.
“Hãy để nó chiến đấu theo cách riêng… Nếu trời đã chọn, thì không ai ngăn nổi,” – anh hai nói, giọng bình thản nhưng chắc nịch.
Tôi nghe, cảm nhận được sức mạnh lan tỏa từ niềm tin của họ. Mỗi tiếng nói, mỗi ánh mắt đều truyền năng lượng vào cơ thể tôi. Bóng đen có lớn đến đâu, tôi cũng sẽ không đơn độc.
Sau trận chiến ban đầu, bóng đen tạm thời rút lui, để lại sân trúc lấm lem sỏi đá và lá khô. Tôi thở dốc, cơ thể mệt rã rời, mồ hôi và sương đêm trộn lẫn, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khác lạ: sức mạnh tiềm ẩn đang thôi thúc mình bước tiếp.
Kỳ Nhân đứng trước mặt tôi, giơ tay chỉ về phía ngực, nơi huyết mạch tôi bùng cháy:
“Ngươi không chỉ là một đứa trẻ mang vận mệnh. Huyết mạch của ngươi là huyết mạch cổ xưa của gia tộc Kiều, dòng máu được Thần ban, kết nối với cả thiên cơ và địa linh. Nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là chìa khóa mở ra những bí mật đã bị chôn vùi cả trăm năm.”
Tôi khẽ giật mình, cảm giác ngực nóng ran, huyết mạch như nhảy múa bên trong. Kỳ Nhân tiếp tục, giọng trầm mà chắc:
“Nếu ngươi khai mở được năng lượng đầy đủ, ngươi sẽ không chỉ chiến thắng bóng đen, mà còn định đoạt vận mệnh gia tộc, thậm chí ảnh hưởng cả các mạch năng lượng trong thiên hạ.”
Tiểu Lâm quấn quanh tôi, đôi mắt sáng rực, vẫy vẫy đuôi, như muốn nói: “Ngươi đã sẵn sàng rồi, không còn đường lui.”
Kỳ Nhân dẫn tôi vào giữa sân trúc, nơi đã chuẩn bị một vòng tròn cổ xưa bằng đá và trúc, khắc các ký tự huyền bí phát sáng dưới ánh trăng.
“Đây là Lễ khai huyết mạch. Khi tiến hành, ngươi phải hòa toàn linh lực, kết nối cả tâm, thân, và khí. Một lần sai lầm, hậu quả không chỉ là thương tích… mà có thể là mạng sống.”
Tôi cúi đầu, hít sâu, cảm nhận luồng năng lượng xung quanh: gió, ánh trăng, đất, và cả tinh thần gia tộc đang truyền vào. Tiểu Lâm nhảy lên vai, vuốt rối mái tóc tôi, tạo thêm sự an tâm.
Kỳ Nhân vung tay, cổ vật tròn trăng trong vòng tròn bắt đầu phát sáng, dần chiếu vào huyết mạch tôi. Ánh sáng xanh trắng lan tỏa, hòa quyện với năng lượng của tôi, khiến tôi cảm thấy cơ thể như bùng nổ.
Từng ký ức, từng nỗi đau, từng mất mát trong đời tôi trỗi dậy, biến thành sức mạnh thuần khiết. Tôi thở ra, đẩy dòng huyết mạch lên đỉnh, ánh sáng bùng lên như mặt trời giữa đêm.
“Ngươi là người thừa kế thực sự của gia tộc Kiều… và là bảo bối mà trời đã chọn,” – Kỳ Nhân nói, giọng trầm hùng.
Chưa kịp nghỉ ngơi, bóng đen xuất hiện trở lại, lớn hơn, dữ tợn hơn. Nó là một thực thể khổng lồ, tỏa ra sức nóng băng giá, mắt đỏ rực như hố địa ngục.
“Đây là thứ mà ngươi phải đối mặt… nếu muốn bảo vệ gia tộc và chính mình,” – Kỳ Nhân trầm giọng.
Tôi đứng lên, ánh sáng huyết mạch bao quanh, Tiểu Lâm lao tới, gầm vang vang vọng như núi rền. Tôi cảm nhận năng lượng của mình đã hoàn toàn khác: linh hoạt, mạnh mẽ, nhưng cũng tinh tế như lưỡi kiếm sắc bén.
Bóng đen tấn công theo từng nhịp, mỗi lần va chạm là một trận nổ xanh trắng rực rỡ, gió xoáy tung cát đá khắp sân trúc. Tôi và Tiểu Lâm phối hợp, mỗi đòn đánh, mỗi bước di chuyển đều ăn khớp hoàn hảo.
“Hãy tin vào dòng huyết của mình!” – tôi thầm nhủ, và cảm giác như cả cơ thể tan biến vào dòng năng lượng, trở thành một phần của ánh sáng.
Bóng đen dần bị chia nhỏ, bị ánh sáng hút vào từng mảnh, từng mảnh vỡ tung lên như sao băng. Tiểu Lâm lao vào, đánh bay những mảnh còn sót lại, gầm vang chiến thắng.
Khi bóng đen cuối cùng tan biến, sân trúc yên lặng đến mức nghe được tiếng nhịp tim của mình. Tôi đứng đó, mệt nhoài nhưng mặt tràn đầy ánh sáng. Huyết mạch vẫn sục sôi, nhưng lần này không còn lo sợ, mà là cảm giác chiếm lĩnh năng lượng, kiểm soát vận mệnh.
Kỳ Nhân bước tới, gật đầu:
“Ngươi đã vượt qua thử thách đầu tiên. Nhưng hãy nhớ, bóng đen chỉ là bước khởi đầu. Sức mạnh này… sẽ thu hút nhiều kẻ muốn chiếm đoạt. Hãy chuẩn bị tinh thần.”
Tôi nhìn Tiểu Lâm, đôi mắt tràn đầy quyết tâm. Nó gầm nhẹ, vuốt rối tóc tôi, như muốn nói: “Ngươi không còn là đứa trẻ nữa. Hãy bước tiếp.”
Khi trận chiến tạm lắng, từ xa, nhà chính của gia tộc Kiều vang lên tiếng la hoan hỉ lẫn hồi hộp. Kiều Nhậm cùng các con đứng bên cửa sổ, mắt tràn đầy kinh ngạc và niềm tự hào.
“Không ngờ… chỉ một đứa trẻ mà sức mạnh khủng khiếp đến vậy,” – giọng ông trầm mà xúc động.
“Cha… nhìn nó, như thể vận mệnh cả gia tộc đang được đặt vào tay nó,” – chị tư thầm thì, đôi mắt long lanh.
“Nguy hiểm chưa từng thấy… nhưng cũng tuyệt vời,” – anh hai nói, ánh mắt lạnh lùng nhưng tỏa ra sức mạnh của một thiên tài đã đoán trước được mọi khả năng.
Từng ánh nhìn, từng nhịp tim của họ đều truyền năng lượng vào sân trúc, khiến tôi cảm nhận rõ sức mạnh không chỉ đến từ huyết mạch mà còn từ niềm tin của gia tộc.
Tiểu Lâm nhảy lên vai tôi, vẫy vẫy đuôi, như muốn nói: “Nhìn kìa, chúng ta đã khiến họ tự hào rồi!” Tôi cười khổ, nhưng lòng đầy quyết tâm: đây mới chỉ là khởi đầu.
Sau trận chiến, khi bóng đen tan biến hoàn toàn, tôi ngồi xuống giữa sân trúc, mệt nhoài nhưng tâm trí không ngừng hoạt động. Tôi nhìn những mảnh sỏi vỡ, những vết xước trên tay, và nhận ra: sức mạnh đi kèm trách nhiệm.
“Nếu mình không mạnh, nếu mình sợ hãi… gia tộc sẽ mất đi tất cả,” – tôi thầm nhủ.
Tiểu Lâm nhảy xuống đất, vuốt ve tôi, rồi liếm vết thương nhỏ trên tay, như muốn nhắc: “Sợ hãi không giúp được gì đâu. Chỉ có mạnh mẽ mới sống sót.”
Tôi cảm nhận một sự thật lạnh lùng: sức mạnh thực sự không chỉ là đánh bại bóng đen, mà là kiểm soát nỗi sợ, kiểm soát bản thân. Mỗi trận chiến sẽ khắc sâu hơn khả năng của mình, mỗi lần vượt qua sẽ là một bước trưởng thành.
Khi tôi đứng lên, Kỳ Nhân xuất hiện bên cạnh, ánh mắt nghiêm trọng:
“Đừng nghĩ trận chiến này đã kết thúc. Bóng đen chỉ là phần nổi. Ở phía xa, những thế lực khác đang theo dõi. Họ muốn chiếm đoạt huyết mạch của ngươi, và cả di sản gia tộc Kiều.”
Một cơn gió lạnh thổi qua, rùng mình cả sân trúc. Tôi cảm nhận được một luồng khí mới, đen tối và nguy hiểm hơn tất cả bóng đen từng xuất hiện.
“Ngươi phải chuẩn bị tinh thần. Mỗi kẻ đến, mỗi thử thách, đều nhằm kiểm tra ý chí và sức mạnh. Không chỉ chiến đấu, mà còn phải giữ được trí tuệ và linh hồn.”
Tôi nhìn Tiểu Lâm, nó gầm nhẹ, đôi mắt sáng rực như đang truyền thông điệp: “Chúng ta sẽ đối mặt. Chúng ta sẽ chiến thắng.”
Tối hôm đó, tôi đứng trên sân trúc, ngắm trăng lơ lửng trên cao. Ánh trăng rọi xuống, chiếu sáng những vết sỏi, lá khô, và cả cơ thể mệt nhoài nhưng kiên cường của tôi.
“Mình… không còn là đứa trẻ yếu đuối từ vực sâu trở lại nữa,” – tôi thì thầm.
Từng nhịp tim, từng hơi thở, từng dòng huyết mạch bùng cháy, tôi cảm nhận được sức mạnh, sự tỉnh thức và quyết tâm. Tiểu Lâm quấn quanh chân, vẫy đuôi, như muốn nói: “Hãy đi tiếp. Đừng dừng lại.”
Gia tộc nhìn từ xa, ánh mắt tràn đầy niềm tin và hy vọng. Tôi biết: từ đây, không chỉ là cuộc chiến chống bóng đen, mà là hành trình trưởng thành, đấu tranh cho vận mệnh của gia tộc, và cả cuộc sống của chính mình.
Trên bầu trời, những đám mây đen dần khuất, nhưng cảm giác bóng tối vẫn treo lơ lửng, nhắc nhở rằng nguy cơ chưa bao giờ biến mất. Tôi đứng đó, Tiểu Lâm bên cạnh, nhìn xa xăm về phía chân trời:
“Hãy chuẩn bị, mọi thứ mới chỉ bắt đầu.”
Và trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng mình đã bước vào một hành trình không thể quay đầu, nơi sức mạnh, trí tuệ và ý chí sẽ bị thử thách từng ngày, từng giờ…