BẢO BỐI KIỀU GIA

ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI

Sáng hôm sau, sân trúc yên ắng, chỉ còn sương mỏng phủ trên lá và đá. Tôi đứng giữa vòng tròn cũ, nơi vừa khai mở huyết mạch. Cơ thể vẫn mệt rã rời, nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác khác lạ: sức mạnh, sự tỉnh thức, và cả trách nhiệm nặng nề.

Tiểu Lâm nhảy lên vai, liếm má tôi như để an ủi: “Không sao đâu, ngươi đã vượt qua. Nhưng thử thách vẫn còn nhiều.” Tôi gật đầu, cảm nhận ánh sáng huyết mạch trong cơ thể như một luồng năng lượng tinh khiết, sẵn sàng bùng nổ khi cần.

“Hãy chuẩn bị, từ giờ sẽ không còn đường lui,” – tôi thầm nhủ.

Kỳ Nhân xuất hiện, ánh mắt nghiêm nghị:

“Ngươi đã mở huyết mạch. Nhưng đó chỉ là bước đầu. Những kẻ thù mạnh hơn, thông minh hơn đang theo dõi. Chúng sẽ đến để thử ngươi và chiếm đoạt huyết mạch.”

Tôi nhìn Tiểu Lâm, nó gầm nhẹ, đồng ý với tôi rằng: “Chúng ta sẽ không lùi bước.”

Về phía chân trời, những đám mây đen vẫn lơ lửng, nhưng lần này, tôi cảm nhận một năng lượng khác hẳn: xảo quyệt, âm thầm, và đầy nguy hiểm. Không phải là bóng đen khổng lồ đã xuất hiện lần trước, mà là một lực lượng tinh vi, biết lập kế hoạch, và có thể kiểm soát cả bóng đen.

Kỳ Nhân chỉ tay về hướng núi phía đông:

“Đó là nơi các thế lực cũ của gia tộc Kiều đang thức tỉnh. Chúng chưa từng xuất hiện, nhưng đã chờ đợi ngươi từ lâu. Và chúng sẽ không bỏ qua.”

Tôi nhíu mày, cảm nhận sự rung động dưới chân. Tiểu Lâm phồng lông, mắt sáng rực, gầm vang: “Chúng sẽ không dễ dàng đâu, nhưng chúng ta cũng không đơn độc.”

Những từ đó khiến tôi vững tâm hơn. Tôi biết, sức mạnh không chỉ đến từ bản thân, mà còn từ đồng minh, từ gia tộc và từ cả huyết mạch cổ xưa.

Gia tộc Kiều tập trung tại nhà chính, tất cả con cháu và người trong tộc đều có mặt. Không khí vừa hồi hộp vừa lo lắng. Kiều Nhậm đứng ở trung tâm, ánh mắt nghiêm nghị, giọng trầm mà mạnh mẽ:

“Ngươi đã chứng minh sức mạnh. Nhưng từ giờ, đứa trẻ này không chỉ là bảo bối của gia tộc, mà còn là lá chắn cho tất cả chúng ta. Ai sẽ theo bảo vệ, ai sẽ hướng dẫn nó… mọi thứ phải chuẩn bị kỹ càng.”

Anh hai bước tới, ánh mắt lạnh lùng:

“Ta đã đoán trước một phần. Nhưng mọi thứ sẽ vượt ngoài dự đoán. Ngươi cần luyện tập và khai phá hết khả năng. Bóng đen chỉ là khởi đầu. Sắp tới, những kẻ nguy hiểm hơn sẽ xuất hiện.”

Chị tư mỉm cười, nhưng ánh mắt lại thận trọng:

“Đứa trẻ này không chỉ là tương lai gia tộc, mà còn là cơ hội để chúng ta bảo vệ gia sản. Chúng ta không thể để nó rơi vào tay kẻ khác.”

Tôi lặng im, cảm nhận rõ trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy sức mạnh và tự hào. Tiểu Lâm quấn quanh chân tôi, như nói: “Chúng ta sẽ đối mặt. Chúng ta sẽ vượt qua.”

Ngày tiếp theo, tôi bắt đầu luyện tập cùng Kỳ Nhân và Tiểu Lâm. Không còn thời gian ngồi yên, huyết mạch cần được khai phá tối đa.

Kỳ Nhân đặt tay lên vai tôi, ánh mắt trầm:

“Ngươi phải kết hợp sức mạnh, trí tuệ và linh hồn. Không chỉ đánh, mà còn phải cảm nhận dòng năng lượng xung quanh, học cách điều khiển nó, và biến nó thành vũ khí. Tiểu Lâm sẽ giúp ngươi kết nối với huyết mạch.”

Tôi bắt đầu với những bài tập cơ bản: cảm nhận năng lượng, điều khiển dòng huyết mạch, kết hợp linh lực và sức mạnh vật lý. Ban đầu, tôi thất bại nhiều lần. Huyết mạch bùng nổ quá mạnh, cơ thể không kịp thích ứng, khiến tôi mệt lả.

Tiểu Lâm nhảy lên vai, liếm mặt tôi, như muốn nói: “Không sao đâu, cứ từ từ. Ta ở đây.” Tôi mỉm cười, cảm nhận sức mạnh không chỉ từ bản thân mà còn từ sự đồng hành của Tiểu Lâm.

Ngày qua ngày, sức mạnh của tôi tăng lên rõ rệt. Tôi học cách điều khiển dòng huyết mạch, phát hiện những khả năng tiềm ẩn: tăng tốc phản ứng, chữa lành vết thương, cảm nhận năng lượng sống xung quanh.

Một đêm, khi đang luyện tập dưới trăng, huyết mạch bùng sáng mạnh mẽ, tôi bất ngờ nghe được một giọng nói nhẹ nhàng trong đầu:

“Ngươi là người thừa kế huyết mạch cổ xưa. Nhưng hãy cẩn thận… những kẻ theo dõi ngươi không chỉ muốn sức mạnh, mà còn muốn kiểm soát cả dòng huyết mạch và vận mệnh gia tộc.”

Tôi giật mình, nhưng Tiểu Lâm chỉ gầm nhẹ, như xác nhận thông điệp. Giọng nói mờ ảo nhưng rõ ràng, khiến tôi biết rằng mối đe dọa phía trước lớn hơn bất cứ điều gì từng trải qua.

Kỳ Nhân xuất hiện, nhìn tôi nghiêm nghị:

“Ngươi đã nhận thông điệp từ cổ linh. Hãy nhớ: không ai có thể bảo vệ ngươi mãi. Sức mạnh và trí tuệ phải song hành. Ngươi phải học cách tin vào bản thân và đồng hành với Tiểu Lâm.”

Tôi gật đầu, lòng quyết tâm: “Mình sẽ không để huyết mạch, gia tộc hay bản thân rơi vào tay kẻ khác. Chúng ta sẽ chiến đấu và chiến thắng.”

Khi trăng lên cao, một làn gió lạ mang theo mùi khói, mùi kim loại và sự nguy hiểm lặng lẽ tràn vào. Tôi cảm nhận rõ sức mạnh hắc ám đang tiếp cận, mạnh mẽ và tinh vi hơn bóng đen trước kia.

Tiểu Lâm vuốt rối tóc tôi, gầm nhẹ, như muốn nói: “Hãy chuẩn bị. Cuộc chiến thực sự sắp bắt đầu.”

Tôi đứng đó, ánh mắt kiên định, tay nắm chặt: “Chúng ta sẽ đối mặt bất cứ ai. Và chúng ta sẽ thắng.”

Sáng hôm sau, sương mù vẫn dày đặc, phủ lên khuôn viên gia tộc Kiều như một tấm màn bí ẩn. Tôi bước ra sân, cảm nhận dòng huyết mạch đang rạo rực trong cơ thể, như thể muốn trỗi dậy để cảnh báo điều gì đó.

Tiểu Lâm nhảy lên vai, mắt sáng rực, gầm nhẹ. Tôi nhìn theo hướng mắt nó, và lần đầu tiên tôi nhận thấy những dấu vết mờ nhạt trên mặt đất, như một loại “ám hiệu” do ai đó để lại.

Kỳ Nhân đứng bên cạnh, mắt nghiêm:

“Ngươi đã cảm nhận đúng. Đây là dấu vết của những kẻ đang theo dõi chúng ta. Chúng rất tinh vi, không chỉ quan sát mà còn kiểm soát cả môi trường xung quanh. Nếu không cẩn thận, chúng sẽ tấn công vào thời điểm ngươi yếu nhất.”

Tôi nhíu mày, thấy mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng. Dấu vết chỉ mờ nhạt, nhưng tinh thần cảnh giác của tôi ngay lập tức được kích hoạt. Tiểu Lâm gầm nhẹ, vuốt rối tóc tôi: “Ta biết ngươi còn sợ, nhưng đừng lo. Chúng ta cùng nhau đối mặt.”

“Không sai. Ta phải chuẩn bị, luyện tập và cảnh giác tuyệt đối,” – tôi thầm nhủ.

Chiều hôm đó, khi đang luyện tập tại khu rừng phía đông, tôi bất ngờ cảm nhận một luồng năng lượng rất mạnh, khác hẳn những gì tôi từng thấy. Nó không hắc ám, nhưng đầy áp lực, khiến cơ thể tôi căng cứng.

Từ trong bóng cây, một người xuất hiện. Không ai trong gia tộc Kiều từng gặp người này. Hắn cao, mặc áo choàng đen, mặt mũi không rõ, nhưng tôi cảm nhận sức mạnh đáng sợ và kinh nghiệm chiến đấu lâu năm.

Hắn lên tiếng, giọng trầm như vọng từ đáy vực sâu:

“Ngươi là đứa trẻ mang huyết mạch cổ xưa… Ta đến không phải để giết ngươi, mà để thử thách. Nếu ngươi vượt qua, ngươi sẽ thực sự mạnh mẽ. Nếu thất bại… thì biến mất mãi mãi.”

Tiểu Lâm phồng lông, gầm vang. Tôi cảm nhận sự nguy hiểm cận kề, nhưng đồng thời một sự kích thích lạ lùng xuất hiện: Thử thách… chính là cơ hội để trưởng thành.

“Ta không sợ,” – tôi nói, giọng đều nhưng đầy kiên định.

“Vậy tốt. Hãy bắt đầu.”

Người lạ không tấn công ngay, hắn di chuyển cực nhanh, để lại những luồng gió mạnh quét qua mặt đất. Tôi cố gắng tập trung huyết mạch, nhưng chỉ vài đòn đầu, cơ thể tôi đã rung lên. Tiểu Lâm lao tới, gầm vang, xua đuổi hắn.

Nhưng hắn chỉ mỉm cười, như biết trước tất cả. Những đòn đánh của hắn không trực tiếp, nhưng tác động lên tâm trí và cơ thể, khiến tôi phải phản xạ nhanh hơn.

Kỳ Nhân xuất hiện, quan sát từ xa:

“Đừng để hắn chi phối tâm trí. Hãy cảm nhận huyết mạch, đồng hành với Tiểu Lâm, và phản ứng tự nhiên. Đây không phải trận chiến để thắng bằng sức mạnh, mà để học cách kiểm soát và thích ứng.”

Tôi hít sâu, kết hợp huyết mạch với chuyển động linh hoạt của Tiểu Lâm. Tiểu Lâm nhảy lên vai, mắt sáng rực, gầm nhẹ như tiếp thêm năng lượng.

Sau một thời gian dài đối kháng, tôi bắt đầu nhận ra mô hình di chuyển của kẻ lạ. Mỗi lần hắn tấn công, sẽ có một khoảng trống nhỏ để phản công. Tôi tận dụng, kết hợp huyết mạch bùng nổ nhẹ, khiến hắn lùi lại một bước.

Hắn cười khẽ:

“Ngươi tiến bộ nhanh… nhưng chỉ là bước đầu. Sức mạnh chưa đủ, trí tuệ chưa đạt, và tâm trí còn thiếu kiên định. Chỉ khi ngươi thống nhất ba yếu tố này, ngươi mới thực sự mạnh mẽ.”

Tiểu Lâm gầm vang, như đồng ý với hắn, nhưng ánh mắt vẫn luôn bảo vệ tôi. Tôi thở hổn hển, cảm nhận cơ thể đã mệt rã rời, nhưng tâm trí trở nên minh mẫn và kiên định hơn bao giờ hết.

Khi trận chiến kết thúc, người lạ biến mất. Chỉ còn lại một sợi dây thừng cũ, khắc những ký hiệu cổ, rải trên mặt đất. Tôi nhặt lên, nhận ra đây là biểu tượng của dòng huyết mạch cổ xưa, giống như một bản đồ dẫn đến những bí mật còn giấu.

Kỳ Nhân nhìn tôi, giọng nghiêm:

“Đó là lời cảnh báo. Những kẻ cũ của gia tộc, những thế lực thù địch từ quá khứ, đang bắt đầu tỉnh dậy. Chúng sẽ tìm mọi cách để chiếm huyết mạch. Ngươi cần chuẩn bị cả thể lực, trí lực và tâm linh. Đây không còn là chuyện cá nhân nữa, mà là vận mệnh cả gia tộc.”

Tôi nhắm mắt, cảm nhận từng nhịp huyết mạch. Tiểu Lâm chạm mũi vào tay tôi, như truyền sức mạnh: “Chúng ta không đơn độc. Chúng ta sẽ vượt qua mọi thử thách.”

“Đúng, chúng ta sẽ không lùi bước,” – tôi thầm nhủ, giọng trầm nhưng kiên định.

Trong những ngày tiếp theo, gia tộc họp bàn khẩn cấp. Kiều Nhậm đứng ở trung tâm, nhìn con cháu, giọng trầm:

“Người ngoài đang để mắt đến huyết mạch của chúng ta. Tất cả các phòng, các lớp học, và khuôn viên cần kiểm soát nghiêm ngặt. Ngươi, đứa trẻ, sẽ cần được huấn luyện từng bước. Không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự khôn ngoan và kiên định.”

Anh hai nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm:

“Chúng ta đã nhận thấy những dấu hiệu từ trước, nhưng chưa ai dám hành động. Ngươi đã trải qua thử thách đầu tiên. Nhưng những kẻ khác sẽ đến, thông minh và nguy hiểm hơn.”

Chị tư mỉm cười, đặt tay lên vai tôi:

“Đừng lo. Chúng ta sẽ cùng ngươi. Mọi người trong gia tộc đều là đồng minh. Ngươi không đơn độc.”

Tiểu Lâm gầm vang, nhảy lên vai tôi, mắt sáng như sao: “Đúng, ta sẽ luôn ở bên ngươi.”

Tôi nhìn xung quanh, cảm nhận tất cả đều tập trung vào tôi, và biết rằng từ giờ, cuộc đời tôi sẽ không còn bình thường nữa. Sức mạnh, thử thách, và cả âm mưu đang chờ phía trước.

Khi đêm buông xuống, ánh trăng chiếu lên khuôn viên gia tộc, nhưng lần này không còn thanh bình. Một bóng đen mờ nhạt xuất hiện phía xa, di chuyển nhanh như cơn gió. Tôi cảm nhận rõ sự đe dọa đang đến gần, mạnh mẽ hơn bất cứ thử thách nào trước đây.

Tiểu Lâm vuốt rối tóc tôi, gầm nhẹ, mắt sáng rực: “Chúng ta đã được cảnh báo. Nhưng chúng ta sẽ không sợ. Ta sẽ bảo vệ ngươi.”

Tôi nắm chặt tay, huyết mạch sục sôi: “Chúng ta sẽ đón nhận mọi thử thách. Và chúng ta sẽ chiến thắng.”

Sáng hôm sau, sương còn phủ dày. Tôi tỉnh dậy trong căn phòng lớn của gia tộc, ánh sáng len lỏi qua tấm rèm nặng. Tiểu Lâm đã nhảy lên giường, vuốt ve tóc tôi, ánh mắt sáng rực.

Kỳ Nhân đứng bên cửa sổ, tay khoanh trước ngực, nhìn ra phía xa:

“Hôm nay là ngày quyết định. Những kẻ đã theo dõi chúng ta sẽ tấn công, và chúng không chỉ muốn thử sức ngươi, mà còn muốn chiếm huyết mạch của gia tộc.”

Tôi hít một hơi dài, cảm nhận dòng huyết mạch trong cơ thể đang dồn dập. Trái tim đập nhanh, vừa lo sợ vừa hứng khởi. Tiểu Lâm gầm nhẹ như an ủi: “Đừng lo, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Kỳ Nhân trao cho tôi một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong chứa các loại bùa chú cổ xưa, ký hiệu huyết mạch và vài viên đá năng lượng.

“Những thứ này sẽ giúp ngươi tập trung huyết mạch, tăng khả năng phòng thủ và phản công. Nhưng nhớ, tất cả đều phụ thuộc vào ý chí của ngươi.”

Tôi gật đầu, nhấn mạnh quyết tâm: “Ta sẽ không để bất cứ ai làm hại gia tộc, cũng không để bất cứ ai cướp đi vận mệnh của mình.”

Khoảng giữa trưa, khi ánh nắng xuyên qua các tán lá, bỗng từ phía đông xuất hiện một luồng khí đen dày đặc, di chuyển nhanh như bóng đêm sống. Tôi cảm nhận sự nguy hiểm tột bậc.

Tiểu Lâm nhảy lên vai tôi, gầm vang. Tôi giật mình, nhận ra bóng đen đang hình thành một hình thù giống con người, nhưng lại hoàn toàn không phải người thường. Da bọc bằng sắt đen, mắt đỏ rực như lửa, tay cầm hai thanh kiếm dài.

“Chúng ta đã đến…” – giọng trầm thấp vang lên, lạnh lùng.

Tiểu Lâm phồng lông, lao về phía bóng đen. Tôi cảm nhận huyết mạch dâng trào, cơ thể tự động di chuyển, kết hợp cùng Tiểu Lâm, tạo ra một thế phòng thủ linh hoạt.

Kỳ Nhân xuất hiện bên cạnh, tay cầm bùa chú huyết mạch, giải thích nhanh:

“Ngươi không thể thắng bằng sức mạnh cơ bắp. Đây là trận chiến tâm linh, trí lực và phản xạ. Hãy quan sát, học hỏi, và phản công khi có cơ hội.”

Bóng đen lao tới với tốc độ kinh hoàng, thanh kiếm chém xuống tạo ra luồng khí mạnh, thổi bay đất đá xung quanh. Tiểu Lâm nhảy lên, gầm vang, lao ra chắn đòn. Tôi kết hợp huyết mạch, dùng bùa chú trong hộp gỗ để tạo ra một lớp chắn năng lượng mờ ảo, giảm sức sát thương.

Trận chiến kéo dài hàng giờ. Tôi bị đánh trượt nhiều lần, cảm nhận đau nhức lan khắp cơ thể. Nhưng Tiểu Lâm luôn ở bên, che chắn, hướng dẫn từng bước, từng chuyển động.

“Phải bình tĩnh! Không được để giận dữ chi phối!” – Kỳ Nhân hét lên.

Tôi hít sâu, tập trung huyết mạch, dần nhận ra mẫu di chuyển và tấn công của kẻ địch. Mỗi khi hắn chém xuống, sẽ để lộ một khe hở nhỏ. Tôi nhảy lên, kết hợp Tiểu Lâm, tung đòn phản công.

Thanh kiếm của tôi va chạm với khí đen, phát ra tia sáng chói lòa. Bóng đen lùi lại, để lộ bộ mặt – một chiếc mặt nạ sắt đen lạnh lùng, nhưng qua khe hở, tôi thoáng nhận ra dấu hiệu huyết mạch cổ xưa – giống với những gì Kỳ Nhân từng nhắc.

“Chúng… chúng biết về huyết mạch?” – Tôi thầm nhủ, tim đập nhanh.

Kỳ Nhân gật đầu, giọng nghiêm:

“Đúng. Những kẻ này đã âm mưu từ lâu, tìm mọi cách để chiếm huyết mạch của gia tộc. Chúng sẽ không tha bất cứ ai.”

Khi bóng đen lao tới lần thứ ba, tôi cảm nhận huyết mạch trong người trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một luồng sáng tím bao quanh cơ thể, Tiểu Lâm kêu vang, đôi mắt sáng rực, toàn thân rực lên năng lượng.

“Lần này, ta sẽ không để ngươi chạy thoát!” – Tôi hét lên.

Chúng tôi phối hợp, một cú nhảy kết hợp với luồng năng lượng bùng nổ từ huyết mạch, đẩy lùi bóng đen. Tiểu Lâm nhảy lên đầu kẻ thù, cắn vào áo giáp, tạo ra đòn chấn động. Tôi tận dụng thời cơ, dùng bùa chú cổ xưa, phong ấn một phần năng lực của hắn.

Bóng đen lùi lại, phát ra âm thanh chói tai, rồi biến mất như khói. Nhưng dấu vết năng lượng còn lại, khiến tôi hiểu rằng đây chỉ là một phần của âm mưu lớn hơn.

Sau trận chiến, tôi tìm thấy một cuộn giấy cổ, rơi ra từ áo giáp của bóng đen. Trên giấy là những ký tự cổ, hình vẽ huyết mạch, và một bản đồ dẫn đến người sở hữu huyết mạch tối thượng.

“Đây… là bí mật về huyết mạch của gia tộc,” – Kỳ Nhân nói, giọng trầm, đầy lo âu.

“Người sở hữu huyết mạch này có thể thay đổi vận mệnh cả thế giới. Chúng đã tìm đủ cách để chiếm lấy, và giờ chúng biết ngươi đã xuất hiện.”

Tiểu Lâm vuốt ve vai tôi, ánh mắt cương nghị: “Ta sẽ cùng ngươi. Chúng ta sẽ không để điều này xảy ra.”

Tôi nhắm mắt, cảm nhận huyết mạch đang phản ứng dữ dội, như muốn hướng dẫn tôi đến một lộ trình mới: “Ta phải mạnh mẽ hơn… phải chuẩn bị cho những trận chiến còn khốc liệt phía trước.”

Đêm buông xuống, trăng sáng nhưng ánh sáng yếu ớt trước bóng đen đang tiến gần. Tôi đứng trên ban công, Tiểu Lâm quấn quanh cổ, cảm nhận từng nhịp huyết mạch.

“Cuộc chiến thực sự chưa bắt đầu, nhưng lần này, ta đã trưởng thành hơn một bước. Không còn sợ hãi, chỉ còn quyết tâm và ý chí…” – Tôi thầm nhủ.

Ánh trăng chiếu xuống khuôn viên, nhưng lần này, mọi thứ đều mờ ảo, nhắc nhở rằng bóng tối vẫn còn, âm mưu vẫn chưa kết thúc, và huyết mạch cổ xưa sẽ dẫn lối cho những thử thách khốc liệt tiếp theo.

Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt lọt qua khung cửa sổ cổ kính, chiếu lên những bức tường chạm khắc tinh xảo. Trong phòng lớn của gia tộc, tôi và Tiểu Lâm đứng im, vẫn chưa ngủ hết đêm sau trận chiến. Tiểu Lâm vuốt ve tóc tôi, đôi mắt sáng rực như thấu hiểu mọi suy nghĩ của tôi.

Kỳ Nhân xuất hiện, giọng trầm và nghiêm trọng:

“Đêm qua chỉ là bước thử. Những kẻ đó chỉ là tay sai. Nếu muốn bảo vệ gia tộc, ngươi cần hiểu rõ âm mưu đằng sau tất cả.”

Tôi hít sâu, tim vẫn còn đập nhanh. Huyết mạch trong người nhảy múa, như một nhịp cầu nối giữa năng lượng cổ xưa và ý chí bản thân.

“Ta… sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ gia tộc,” – Tôi nói, giọng vừa run nhưng cứng rắn.

Kỳ Nhân gật đầu, trao cho tôi cuốn sách cổ mà ông giữ suốt nhiều năm:

“Trong này ghi chép huyết mạch của gia tộc, cách khai mở và tăng cường sức mạnh. Ngươi phải học, phải hiểu, nếu không muốn bị kẻ thù chiếm đoạt.”

Trong cuốn sách, tôi thấy những ký hiệu cổ, những câu thần chú liên kết năng lượng cơ thể với huyết mạch gia tộc. Mỗi chữ, mỗi ký hiệu đều chứa đựng sức mạnh và nguy hiểm.

Tiểu Lâm nhảy lên vai, kêu vang: “Ta sẽ cùng ngươi, không để ngươi một mình đối diện.”

Kỳ Nhân mở cửa ra sân, nơi ánh sáng mặt trời chiếu xuống. Ông nói:

“Để khai mở huyết mạch, ngươi phải trải qua Cuộc Khảo Nghiệm Tâm Linh, nơi ngươi đối diện với nỗi sợ, sự mất mát, và bản thân mình. Không ai có thể làm thay ngươi.”

Tôi hít sâu, cảm nhận năng lượng cổ xưa trỗi dậy. Lúc đó, tôi mới nhận ra: chiến đấu bên ngoài chưa là gì nếu không làm chủ được chính nội tâm.

Cuộc khảo nghiệm bắt đầu. Xung quanh tôi xuất hiện những hình ảnh kỳ lạ: bóng mẹ, bóng chị và anh trai, tất cả đều bị thương, đau đớn, ánh mắt tuyệt vọng. Tôi cảm nhận nỗi mất mát cũ ùa về, lòng quặn thắt.

Tiểu Lâm kêu vang, xù lông, bảo vệ tôi: “Ngươi phải tỉnh táo! Chúng chỉ là ảo giác. Đừng sợ!”

Tôi nhắm mắt, hít sâu, kết hợp năng lượng huyết mạch, hình thành lớp chắn bảo vệ nội tâm. Một trận chiến tâm linh bắt đầu, nơi tôi vừa phải chiến đấu, vừa phải học cách kiểm soát huyết mạch.

Trong lúc tôi đang thi triển năng lực, Kỳ Nhân lặng lẽ quan sát. Ông nói thầm:

“Gia tộc Kiều chưa bao giờ bình yên. Những âm mưu từ nội bộ luôn nguy hiểm hơn kẻ thù bên ngoài. Ngươi phải tỉnh táo để nhận ra ai thật sự muốn bảo vệ, ai muốn lợi dụng ngươi.”

Tôi mở mắt, nhìn quanh phòng. Anh cả, anh hai, chị ba… đều đứng im, ánh mắt vừa lo lắng vừa mơ hồ. Tôi nhận ra mỗi người đều giấu một bí mật, một âm mưu riêng.

“Nếu ta không mạnh, không kiểm soát huyết mạch, chính người thân cũng có thể trở thành kẻ thù,” – Tôi nghĩ, lòng lạnh toát.

Tiểu Lâm cọ đầu vào tay tôi, như nhắc nhở: “Ngươi không cô đơn. Ta luôn ở đây.”

Trong cuộc khảo nghiệm, tôi thấy mình rơi xuống vực sâu, không có bất kỳ vật gì chống đỡ. Tiếng khóc, tiếng gió rít, tất cả hòa vào một. Tôi tưởng mình sẽ thất bại, nhưng Tiểu Lâm lao xuống, lao vào tim huyết mạch, tạo ra một cầu nối ánh sáng.

Tôi nắm lấy, cảm nhận năng lượng huyết mạch như chảy trong tay, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lần đầu tiên, tôi nhận ra niềm tin và tình yêu thương có thể khuấy động sức mạnh cổ xưa, vượt qua nỗi sợ và bóng tối.

“Ta có thể làm được. Ta phải làm được,” – Tôi tự nhủ.

Nhờ đó, lớp chắn ảo giác tan biến. Tôi đứng vững, nhìn thấy bóng mẹ và các anh chị không còn đau đớn, nhưng ánh mắt trầm tư, nhắc nhở về những trách nhiệm đang chờ phía trước.

Khi mọi thứ tạm yên, Kỳ Nhân trao cho tôi một bức thư nát, dính máu, ghi chú rõ:

“Ngươi là mối nguy cho những kẻ chiếm huyết mạch. Chúng đã ẩn mình lâu, quan sát, chờ đợi thời điểm tấn công. Chúng có thể là người thân, có thể là kẻ ngoài, nhưng không ai đáng tin tưởng hoàn toàn.”

Tôi đọc đi đọc lại, tim đập dồn dập. Tiểu Lâm kêu nhẹ, vuốt ve vai tôi: “Chúng ta sẽ tìm ra kẻ thù. Ngươi không cần đối mặt một mình.”

Nhưng tôi biết, cuộc chiến thực sự không chỉ là bên ngoài, mà còn là đấu tranh nội tâm, để không bị lôi kéo, không bị tham vọng chi phối.

Đêm buông xuống. Gia tộc chìm trong ánh trăng lạnh, từng ngọn nến le lói trong phòng lớn. Tôi đứng trên ban công, Tiểu Lâm quấn quanh cổ, cảm nhận từng nhịp huyết mạch.

“Cuộc chiến phía trước sẽ dài, không chỉ là sức mạnh cơ bắp, mà còn là ý chí, lòng tin và tình thân. Nếu ta không trưởng thành, không kiểm soát bản thân, gia tộc và chính mạng sống của mình sẽ gặp nguy hiểm,” – Tôi thầm nhủ.

Tiểu Lâm kêu vang, như nhắc tôi: “Ta sẽ không bỏ ngươi, bất kể bóng tối nào đang đến.”

Ánh trăng chiếu xuống khuôn viên, nhưng lần này, mọi thứ đều mờ ảo. Bóng tối vẫn còn, âm mưu chưa kết thúc, và huyết mạch cổ xưa sẽ dẫn lối cho những thử thách khốc liệt tiếp theo.

Tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho bước tiếp theo: cuộc chiến lớn hơn, âm mưu sâu hơn, và thử thách không chỉ từ kẻ thù mà từ chính nội tâm mình.

Đêm trăng tròn soi rọi toàn bộ khuôn viên gia tộc, từng viên đá lát, từng mái ngói cổ kính, tất cả như đắm mình trong một bức màn bạc. Gió lạnh thổi qua, mang theo hương cây cỏ và mùi đất ẩm. Tôi đứng trên ban công, Tiểu Lâm quấn quanh vai, đôi mắt sáng rực như ngọn đèn dẫn đường.

“Mọi thứ sắp bắt đầu. Ngươi đã sẵn sàng chưa?” – Kỳ Nhân xuất hiện sau lưng, giọng trầm mà uy nghi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận nhịp huyết mạch dồn dập trong cơ thể. Nỗi lo sợ, căng thẳng và sự hân hoan hòa quyện, tạo nên một trạng thái vừa tỉnh táo, vừa tràn đầy năng lượng.

“Sẵn sàng. Ta sẽ không để bất cứ điều gì cản trở gia tộc,” – Tôi trả lời, giọng run nhưng kiên quyết.

Kỳ Nhân gật đầu, trao cho tôi bản đồ cổ của gia tộc, ghi rõ vị trí các kho báu huyết mạch, những nơi có thể trở thành chiến trường, và cả những bẫy ẩn giấu từ nhiều thế hệ trước.

Ngay lúc tôi đang nghiên cứu bản đồ, bỗng có tiếng động lạ từ phía cổng chính. Một nhóm người mặc áo choàng đen, mặt nạ kỳ quái, lặng lẽ tiến vào khuôn viên. Mỗi bước đi đều phát ra tiếng bước nhẹ như gió, nhưng ánh mắt họ sắc lạnh, báo hiệu nguy hiểm kinh hoàng.

Tiểu Lâm gầm lên, lông dựng đứng, như muốn lao thẳng vào đối phương. Tôi đặt tay lên đầu nó, nhủ thầm: “Bình tĩnh. Không thể hành động bồng bột.”

“Chúng là những kẻ muốn chiếm huyết mạch của gia tộc,” – Kỳ Nhân nói, giọng lạnh như băng.

Tôi quan sát từng chi tiết: dáng người, cách di chuyển, ánh mắt. Đây không phải tay sai thông thường, mà là những sát thủ tinh nhuệ, từng được huấn luyện để hạ gục cả gia tộc.

Để bảo vệ gia tộc, tôi biết mình phải khai mở Huyết Mạch Tối Thượng – năng lực chưa từng có trong nhiều thế hệ. Tôi hít sâu, nhắm mắt, hình dung dòng năng lượng cổ xưa chảy qua từng huyệt đạo. Tiểu Lâm quấn quanh người, như một cột mốc năng lượng, hỗ trợ cân bằng huyết mạch.

Một luồng sáng xanh dần hiện ra, bao trùm cơ thể tôi. Tim tôi đập nhanh, từng tế bào rung động, như thể cả cơ thể đang hòa nhịp với vũ trụ. Tôi cảm nhận sức mạnh vượt ngoài tưởng tượng, nhưng cùng với đó là nỗi đau dữ dội từ quá khứ – mất mẹ, chị, anh, và những ngày tháng bất lực.

“Ta… không sợ nữa. Ta sẽ bảo vệ tất cả,” – Tôi thầm nhủ, mở mắt.

Khi tôi mở mắt, ánh sáng huyết mạch lan tỏa, tạo thành một lá chắn năng lượng. Những kẻ xâm nhập lập tức bị ngăn lại, không thể tiến gần hơn nửa bước. Tiểu Lâm lao lên, tấn công kẻ đối diện bằng móng vuốt sắc nhọn, cơn giận dữ của nó hòa cùng sức mạnh của tôi.

Cuộc chiến nổ ra. Mỗi đòn đánh, mỗi bước di chuyển đều đi kèm với ánh sáng huyết mạch. Tôi cảm nhận sức mạnh của gia tộc trong từng cơ bắp, từng nhịp tim. Kẻ thù không chỉ tấn công thể xác, mà còn muốn xâm nhập tâm trí, gieo rắc nỗi sợ.

“Không được… phải tập trung!” – Tôi hét lên, nhấn mạnh dòng năng lượng huyết mạch vào trung tâm cơ thể.

Tiểu Lâm nhảy lên vai một tên sát thủ, cắn vào áo giáp của hắn, làm hắn té ngã. Tôi tung quyền, kết hợp năng lực huyết mạch, tạo ra một luồng sóng chấn động, khiến cả nhóm đối phương phải lùi lại.

“Đây chỉ là bước khởi đầu. Chúng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng,” – Kỳ Nhân nhắc nhở, mắt nhìn xa xăm như đoán trước tương lai.

Trong lúc trận chiến diễn ra, tôi phát hiện một ánh mắt quen thuộc – anh cả. Ban đầu tôi tưởng anh đứng bên gia tộc, nhưng ánh mắt lạnh lùng, nụ cười khẽ trên môi, tiết lộ điều ngược lại: anh đang hợp tác với kẻ thù.

Tim tôi co thắt. Bao năm tin tưởng, nay bị phản bội ngay trước mắt. Tiểu Lâm gầm lên, nhảy về phía anh, nhưng tôi kịp ngăn lại:

“Chờ… ta sẽ tự đối diện!”

Tôi tập trung huyết mạch, tạo ra lá chắn năng lượng đặc biệt, vừa bảo vệ bản thân, vừa ngăn anh ta tiếp cận. Anh cười, giọng lạnh như băng:

“Ngươi đã mạnh lên… nhưng chưa đủ. Gia tộc sẽ rơi vào tay kẻ mạnh hơn ngươi.”

Nhận ra mình phải tiến thêm một bước, tôi tập trung tuyệt đối. Tiểu Lâm lao vào tạo khoảng trống, tôi nhắm mắt, hít sâu, tưởng tượng năng lượng cổ xưa từ tổ tiên trỗi dậy, hòa vào huyết mạch của mình.

Một cột sáng khổng lồ bùng nổ từ cơ thể tôi, bao trùm toàn bộ sân, khiến tất cả kẻ thù lùi lại, đồng thời hé lộ sức mạnh thực sự của gia tộc Kiều. Tôi cảm nhận từng mạch máu, từng cơ quan đồng bộ với năng lượng, như thể cả cơ thể và linh hồn hòa làm một.

Khi mở mắt, tôi thấy anh cả và nhóm sát thủ sững sờ, không thể hiểu sức mạnh này từ đâu. Tiểu Lâm gầm vang, như khẳng định: “Chúng ta sẽ không sợ bất cứ ai!”

Sau hàng giờ chiến đấu, kẻ thù rút lui. Sân khuôn viên tràn ngập ánh sáng huyết mạch còn sót lại, hương khói chiến trận hòa vào gió đêm. Tôi đứng đó, mệt nhưng lòng tràn đầy niềm tin.

“Ta đã làm được… nhưng đây mới chỉ là bước đầu. Những âm mưu lớn hơn, kẻ thù mạnh hơn vẫn đang chờ,” – Tôi tự nhủ.

Tiểu Lâm quấn quanh vai, mắt sáng long lanh: “Chúng ta sẽ đối mặt tất cả, ngươi không cô đơn.”

Kỳ Nhân tiến đến, nhìn tôi trầm ngâm:

“Ngươi đã khai mở huyết mạch tối thượng, nhưng sức mạnh lớn đi kèm trách nhiệm lớn. Hãy nhớ, không chỉ kẻ thù bên ngoài, mà cả những âm mưu nội bộ cũng có thể phá hủy gia tộc.”

Ánh trăng chiếu lên khuôn viên, phản chiếu qua những vết nứt trên nền đá. Bóng tối vẫn còn đó, âm mưu vẫn chưa kết thúc. Nhưng lần này, tôi không còn run sợ. Tôi đã trưởng thành, đã đủ sức mạnh để đối diện mọi thử thách.


Bạn cần đăng nhập để bình luận