Huyết Nguyệt Trầm Luân
NGƯỢC TÂM VÀ BỨC TRỞ CUỐI CÙNG
Phượng Thiền Điện chìm trong tĩnh lặng sau nhịp nhạc dữ dội. Ánh nến lập lòe, những bóng dài trên tường in hình ba con người: một là quyền lực áp chế, một là sức sống bùng nổ, một là trung thành và quyết tâm bảo vệ. Không gian vẫn đặc quánh mùi sáp nến và gỗ tẩm dầu thơm, nhưng lần này, không còn áp lực tuyệt đối; thay vào đó là một thứ không khí ngột ngạt khác: khẩn trương, căng thẳng, và dồn nén mọi khả năng bùng nổ tiếp theo.
Tinh Hà thở dốc, mắt đỏ hoe nhưng ánh sáng trong đôi mắt ấy không còn là sợ hãi. Hắn cảm nhận rõ từng nhịp tim của mình, từng nhịp nhạc vừa vang lên, như đang hòa làm một với thân thể, nhắc nhở rằng hắn còn sống, và rằng hắn không còn là bản sao.
Cảnh Trạm đứng cách hắn vài bước, cơ thể cao lớn nhưng lộ vẻ dao động. Lần đầu tiên, quyền lực tuyệt đối không thể áp chế hoàn toàn Tinh Hà. Hắn cố nén cảm xúc, cố giữ vẻ uy quyền, nhưng đôi mắt không giấu nổi: kinh ngạc, giận dữ, và một thứ gì đó gần giống… sợ hãi.
Tả Dận đứng bên, cơ thể căng như dây cung, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào. Trái tim hắn nhói đau, không chỉ vì nỗi sợ mất đi Tinh Hà, mà còn vì thấy sức sống tinh thần bùng nổ từ người hắn yêu thương. Hắn biết, khoảnh khắc này là quyết định: nếu sai một bước, cả hai sẽ rơi vào tay Cảnh Trạm.
Tinh Hà đứng thẳng giữa điện, tay vẫn siết chặt cây tiêu, mồ hôi và máu lẫn nước mắt nhỏ xuống sàn lạnh. Ánh nến lập lòe chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên cường của hắn. Hắn hít một hơi thật sâu, để từng hơi thở đi vào cơ thể như tiếp thêm sức mạnh.
Giọng hắn run run nhưng mạnh mẽ, vang vọng khắp điện:
“Thần… không còn sợ… thần… không còn là bản sao… thần… là chính thần!”
Mỗi từ thốt ra như một nhát dao chém vào bức màn quyền lực mà Cảnh Trạm từng dựng lên. Không gian như nín thở. Từng rung động nhẹ từ nhịp thở của Tinh Hà, từng giọt mồ hôi rơi xuống, từng cử động của bàn tay siết cây tiêu, đều chứa sức nặng khiến mọi thứ xung quanh phải lắng lại Cảnh Trạm đứng đối diện, cơ thể cao lớn như một ngọn núi áp chế. Nhưng lần này, hắn không còn chắc chắn. Đôi tay siết chặt, cơ bắp co rút, giọng run run nhưng vẫn cố uy quyền:
“Ngươi… không được… thách thức trẫm! Ai dám chống lại trẫm sẽ… chịu hậu quả!”
Nhưng quyền lực tuyệt đối của hắn giờ như gặp phải một tường thành không thể phá vỡ. Tinh Hà hít sâu, nhịp nhạc dồn lên dữ dội, vang khắp điện, từng nốt nhạc như nhấn mạnh: không ai có quyền khuất phục hắn, ngay cả hoàng đế quyền lực nhất.
Tả Dận đứng bên, cơ thể căng như dây cung, ánh mắt không rời Tinh Hà. Trái tim hắn nhói đau, vừa lo lắng, vừa thổn thức. Mỗi nhịp nhạc, mỗi rung động của cơ thể Tinh Hà đều được Tả Dận cảm nhận rõ: đây không chỉ là bản sao vượt lên bản sao, mà là một cá thể độc lập, dũng cảm, và quyết tâm sống.
Không gian điện rung lên dữ dội theo nhịp nhạc. Ánh nến lung lay, rèm cửa phập phồng theo từng rung động. Mỗi chi tiết nhỏ như phản ứng với sức sống và ý chí của Tinh Hà. Không còn là áp chế, mà là cuộc đối đầu giữa uy quyền, sức sống và trung thành.
Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, ký ức về người đã chết hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Tinh Hà như bị kéo về quá khứ: hình bóng mờ nhạt nhưng ám ảnh, đôi mắt rực đau thương, nụ cười yếu ớt nhưng kiên cường, đôi tay run run nhưng vẫn cố cầm cây tiêu.
Hắn hét lên, giọng nghẹn ngào, vừa run rẩy vừa đầy quyết tâm:
“…Người… rốt cuộc… đã chết thật sao… hay còn tồn tại theo cách nào đó trong thần?”
Cảnh Trạm đứng im, lần đầu tiên không thể trả lời. Hắn cố giữ uy quyền nhưng đôi mắt lóe lên giận dữ, tiếc nuối, và nỗi đau chưa từng lộ. Thứ quyền lực tuyệt đối mà hắn từng tự tin tỏ ra bây giờ không thể xóa bỏ cảm giác giằng xé trong lòng. Hắn thấy trước mặt mình không còn là bản sao khuất phục, mà là một con người sống, mạnh mẽ, và có ký ức — một phần sức mạnh mà hắn không thể kiểm soát.
Tả Dận đứng bên, lặng lẽ quan sát. Hắn nhận ra rằng chính nhờ ký ức ấy, Tinh Hà không chỉ vượt qua áp lực tuyệt đối, mà còn đang hình thành một bản thể độc lập, mạnh mẽ hơn cả bản sao từng khuất phục trước quyền lực. Trái tim Tả Dận nhói lên, vừa đau vừa xúc động. Hắn hiểu rằng sức sống tinh thần, ký ức, và tình cảm đều trở thành vũ khí mạnh mẽ nhất trong trận chiến này.
Không gian điện tĩnh lặng nhưng căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Từng giọt mồ hôi, từng rung động nhịp thở của Tinh Hà đều vang vọng như một bản nhạc của sự sống, phá vỡ mọi ràng buộc và áp chế.
Nhịp nhạc dồn lên dữ dội, vang khắp điện, xé tan bầu không khí áp chế tuyệt đối. Ba con người đối diện nhau, ba cực lực đối lập:cảnh Trạm: quyền lực tuyệt đối, áp chế tối đa, nhưng lần đầu tiên bị lung lay.Tinh Hà: sức sống bùng nổ, vượt qua bản sao, thách thức quyền lực, vừa mạnh mẽ vừa mong manh.Tả Dận: trung thành tuyệt đối, sẵn sàng lao vào cứu rỗi, trái tim nhói đau, lo lắng nhưng quyết tâm bảo vệ.
Không gian điện rung chuyển dữ dội, ánh nến lung lay, rèm cửa phập phồng theo từng rung động. Từng nhịp thở, từng giọt mồ hôi, từng cử chỉ đều hòa vào nhịp nhạc dữ dội của Tinh Hà, tạo thành trận chiến tâm lý tột đỉnh.
Tinh Hà đứng thẳng, mắt rực sáng, thổi nhịp nhạc cuối cùng. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh tinh thần, ký ức về người đã chết, và khát vọng sống vào từng nốt nhạc. Hắn hét lên, giọng vang vọng khắp điện:
“Người đã chết… thần sẽ sống… và không ai có thể ngăn thần!”
Cảnh Trạm lùi lại, lần đầu tiên lộ vẻ thất kinh. Sức sống và ý chí của Tinh Hà vượt quá tầm kiểm soát của hắn. Tả Dận đứng bên, sẵn sàng bảo vệ Tinh Hà bằng mọi giá. Nhịp nhạc vang lên dữ dội, xé tan bầu không khí áp chế tuyệt đối, mở ra bước ngoặt quyết định cho cuộc chiến sinh tử và sự thật về người đã chết trong những chương tiếp theo.