Huyết Nguyệt Trầm Luân
CHƯƠNG 3 — BẮT ĐẦU TRÓI BUỘC
Buổi sớm hôm sau, sương mù dày đến mức cả hoàng cung như chìm trong lớp khói trắng.
Tiếng chuông canh vang lên từ xa, báo hiệu giờ mặt trời chưa kịp ló mà người trong cung đã tất bật.
Tại Tê Nguyệt Lâu, Tinh Hà ngồi trước bàn gỗ, tay đặt trên cây tiêu trúc. Đêm qua hắn không ngủ được.
Mỗi lần nhắm mắt, hắn lại nghe tiếng Cảnh Trạm thì thầm bên tai:
“Nếu ngươi không phải hắn…
trẫm sẽ khiến ngươi trở thành hắn.”
Lời nói ấy cứ lặp đi lặp lại như một khúc nhạc quỷ hút hơi, khiến tim hắn như nghẹn lại.
Cửa phòng bất ngờ mở ra.
Tả Dận bước vào.
Hắn nhìn Tinh Hà từ đầu đến cuối, ánh mắt phức tạp đến mức khiến người khác không đoán nổi.
Không phải lạnh lùng.
Cũng không hoàn toàn giận dữ.
Mà là… một thứ đau đớn khó nói.
“Đi thôi.”
Giọng Tả Dận trầm khàn.
“Bệ hạ… đang đợi.”
Phượng Thiền Điện hôm nay im lặng đến đáng sợ.
Không có quan lại.
Không có thái giám.
Chỉ có Cảnh Trạm ngồi một mình trong bóng sáng nhạt của buổi sớm.
Hắn khoác áo bào đen.
Không đội vương miện.
Không giống hoàng đế.
Giống… một người đang ôm vết thương cũ.
Khi Tinh Hà vào điện, hắn không ngẩng đầu.
Chỉ nhấc tay một cái.
“Đóng cửa.”
Tả Dận liếc Tinh Hà lần cuối, rồi đóng cửa điện.
Cạch.
Một tiếng khép kéo dài, như giam luôn cả hơi thở.
Giờ chỉ còn lại hai người.
Cảnh Trạm đứng dậy, bước rất chậm xuống bậc thềm.
Hắn đi vòng sau lưng Tinh Hà, không nói gì.
Đến khi Tinh Hà cảm nhận hơi nóng từ người đằng sau mình, hắn mới nghe giọng nói trầm thấp kia:
“Ngồi xuống.”
Tinh Hà nghe theo, ngồi trước bàn đặt sẵn tiêu và cổ.
“Cầm tiêu lên.”
Tinh Hà cầm.
“Thổi lại khúc đêm qua.”
Tinh Hà khẽ siết ống tiêu, ngón tay hơi run.
“Thần… không nhớ hết.”
Bàn tay của Cảnh Trạm đột ngột đặt lên vai hắn.
Một cái siết mạnh — đau đến mức Tinh Hà hít sâu.
“Ta sẽ dạy.”
Giọng hắn thấp đến mức như đang tự nói với chính mình.
“Dù phải dạy ngươi… giống từng hơi thở của hắn.”
Tinh Hà run lên, không rõ vì đau hay vì sợ.
Cảnh Trạm vòng qua ngồi đối diện, lấy một cây tiêu khác — giống hệt cây trong tay Tinh Hà, chỉ có điều… đã cũ hơn.
“Nghe.”
Hoàng đế đưa tiêu lên môi.
Âm đầu tiên vang lên —trầm như đất nứt, kéo theo ký ức bị xé.
Âm thứ hai —lạnh như gió cắt vào xương.
Âm thứ ba —đau đến mức khiến lồng ngực Tinh Hà thắt lại ngay lập tức.
Tim hắn đập loạn.
Ngực nhói như bị rút máu.
Khi âm thứ tư vang lên, Tinh Hà đột ngột vươn tay ôm ngực, khụy người xuống bàn.
“Khụ—”
Máu dâng lên cổ họng, hắn ho mạnh.
Cảnh Trạm lập tức nắm lấy vai hắn.
Nhưng không phải để đỡ.
Mà để giữ hắn lại, bắt hắn không được tránh âm thanh đó.
“Đừng né.”
Cảnh Trạm nói, giọng lạnh nhưng run nhẹ.
“Hắn từng thổi khúc này… ngay trước mặt trẫm.
Ngươi cũng phải như vậy.”
Tinh Hà ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe.
“Thần… không chịu được…”
“HẮN cũng từng nói như vậy.”
Câu nói như đổ thêm dầu vào lửa.
Cảnh Trạm đặt tiêu xuống, tiến lại gần, nâng cằm Tinh Hà bằng hai ngón tay.
“Nhưng hắn vẫn thổi.”
Ánh mắt hoàng đế sâu như vực, chứa đầy điên cuồng bị kìm nén.
“Và sau đó…chết trong tay ta.”
Tinh Hà mở to mắt.
Hơi thở nghẹn lại.
Cảnh Trạm nhìn hắn chăm chú, mà trong mắt không chỉ có nghi vấn —còn có đau thương, thù hận và một thứ tình cảm không thể gọi tên.
“Ngươi thổi tiếp đi.”
“Ta muốn xem… ngươi chết vì khúc nhạc,
hay chết vì quá khứ ngươi cố quên.”
Tinh Hà run bắn.
Đây không còn là dạy nhạc.
Đây là tra khảo.
Nhưng sâu hơn cả tra khảo… là nỗi mê muội của kẻ đã mất tất cả.
“Thần—”
“Thổi.”
Giọng Cảnh Trạm như đóng băng gió.
Tinh Hà đưa tiêu lên môi, ngón tay cố tìm vị trí.
Tiếng đầu tiên vừa vang, hắn đã lại ho mạnh. Máu đỏ tươi vương trên tay.
Cảnh Trạm nhìn máu ấy, cả người khựng lại.
Ánh mắt như bị đâm một nhát.
Hắn tiến lại, ôm lấy Tinh Hà trong phút chốc — không phải dịu dàng, mà như một kẻ đang cố giữ lại thứ sắp biến mất lần thứ hai.
“Kẻ kia cũng…
ho ra máu như vậy.”
Tinh Hà nghẹn lại, dựa vào vai hắn, cơ thể gần như không còn sức.
“Hắn chết vì khúc nhạc này.”
Cảnh Trạm nói khẽ bên tai.
“Ngươi thì sao, Tinh Hà?
Ngươi cũng sẽ chết trước mặt ta… để hoàn toàn giống hắn?”
Tinh Hà run bần bật, nước mắt chảy ra mà không biết vì đau hay vì sợ.
Đúng lúc ấy — cửa điện bị đẩy mạnh.
“Bệ hạ!”
Tả Dận lao vào, quỳ xuống:
“Ngài không thể tiếp tục như vậy! Nếu ngài còn ép hắn—”
“CÚT!”
Tiếng gầm của Cảnh Trạm vang khắp điện, rền như sấm.
Tả Dận cắn răng, không lùi:
“Bệ hạ! Nếu ngài muốn giết hắn thì cứ chém!
Nhưng đừng dùng cách này!”
Cảnh Trạm quay đầu, ánh mắt đỏ lên như thú bị thương.
“Ngươi… cũng muốn cướp hắn khỏi trẫm?”
Tả Dận siết nắm tay, run như muốn bật máu:
“Thần không dám…
nhưng thần không muốn ngài hủy hắn.”
Một cơn gió lạnh thổi vào điện.
Không ai nhúc nhích.
Không khí như đông lại thành đá.
Cảnh Trạm ôm siết lấy Tinh Hà hơn, như thể bất cứ ai chạm vào hắn sẽ bị giết ngay lập tức.
“…Không ai,”
Cảnh Trạm nói, giọng hạ xuống thành thứ âm nguy hiểm nhất,
“không ai…
được chạm vào người của trẫm.”
Tinh Hà ngồi trong vòng tay hoàng đế, mặt trắng bệch, hơi thở yếu đến mức như sắp tắt.
Khúc nhạc cấm…
Quá khứ bị chôn…
Người đã chết…
Và sự cố chấp điên cuồng của một vị hoàng đế không còn phân biệt được ai với ai.
Sóng gió thật sự — vừa mới bắt đầu.
Cảnh Trạm không buông Tinh Hà ra.
Ngược lại, khi Tả Dận quỳ dưới bậc điện, toàn thân căng cứng vì giận nhưng vẫn phải cúi đầu, Cảnh Trạm càng siết chặt hơn.
Tinh Hà cảm giác rõ sức lực trên cánh tay hoàng đế — không phải ôm để trấn an, mà giống như một sợi xích ghì lấy, khiến hắn khó thở.
“Hoàng… thượng…”
Giọng Tinh Hà yếu như gió.
Nhưng Cảnh Trạm không để hắn nói hết.
Hắn cúi xuống, đặt trán lên vai Tinh Hà như muốn ép mình nghe nhịp tim người trong tay.
Bàn tay run nhẹ — nhưng lực lại càng mạnh hơn.
“Ngươi đau ở đâu?”
Cảnh Trạm hỏi nhỏ, giọng nghèn nghẹn một cách kỳ lạ.
Tinh Hà mở môi:
“Ngực… đau…”
Hắn chưa kịp dứt câu, Cảnh Trạm đã đưa tay chạm vào ngực hắn, ngay vị trí hắn đang giữ chặt lúc thổi nhạc.
Cảm giác lạnh buốt của ngón tay đế vương khiến Tinh Hà giật mình.
Hắn cố lùi lại nhưng bị siết chặt hơn.
“Sao lại đau?”
Giọng Cảnh Trạm vọng bên tai, thấp, chậm và đầy nguy hiểm.
“Hắn cũng đau ở chỗ này… trước khi chết.”
“Bệ hạ!”
Tả Dận đứng bật dậy, ánh mắt như muốn rút kiếm.
“Xin người—”
“CÂM MIỆNG.”
Cảnh Trạm không nhìn hắn, chỉ nói đúng hai chữ nhưng khí thế đủ khiến kẻ đứng đối diện nghẹt thở.
Tả Dận nắm chặt chuôi kiếm bên người, gân tay nổi lên.
Nhưng hắn không thể bước thêm nửa bước.
Không ai có thể chạm vào người hoàng đế đang phát cuồng.
Cảnh Trạm nâng cằm Tinh Hà, ép người kia phải nhìn thẳng mình.
Trong đôi mắt đỏ của hắn không chỉ có tức giận.
Có một thứ khác — sâu, tối, như vực không đáy.
“Ngươi không phải hắn.”
Hắn nói khẽ.
Tinh Hà run lên, khẽ lắc đầu:
“Thần thật sự… không biết hắn là ai.”
Cảnh Trạm nhìn vẻ hoang mang ấy, khóe môi cong thành một nụ cười lạnh — nụ cười khiến cả Tả Dận cũng phải rùng mình.
“Không biết?”
Hắn ghé sát hơn, hơi thở nóng rực.
“Vậy ta sẽ khiến ngươi biết.”
Tinh Hà thở gấp:
“Bệ hạ, thần không chịu nổi—”
“Ngươi phải chịu.”
Cảnh Trạm nói, từng chữ như đóng đinh.
“Nếu ngươi đau… thì càng chứng minh ngươi giống hắn.”
Tinh Hà tái mặt, cả thân người lạnh đi.
Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh mơ hồ —
người đứng giữa ánh đèn đỏ, tay cũng cầm cây tiêu như hắn…
nhưng mặt lại bị che bởi màn sương mờ.
Hắn nhíu mày, ôm đầu.
“Ta… dường như… thấy…”
“Thấy cái gì?”
Cảnh Trạm lập tức bóp mạnh vai hắn.
Tinh Hà hoảng sợ, vội lắc đầu:
“Không… thần không biết…”
Bất ngờ, Cảnh Trạm nắm lấy tay hắn, kéo mạnh Tinh Hà đứng dậy.
Hắn dẫn người kia đến một góc điện — nơi đặt một chiếc bàn gỗ cũ, phủ vải đen.
Một nơi chưa bao giờ mở cho người ngoài.
Tinh Hà nhìn bàn đó, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
“Bệ… bệ hạ…?”
Cảnh Trạm dùng một tay gạt tấm vải.
Một cây tiêu cũ, nứt một đường dài gần gãy đôi.
Bên cạnh là vài giọt máu đã khô, nhuốm vào gỗ.
Không khí đông cứng.
Tinh Hà đứng chết lặng.
Cảnh Trạm nói chậm, giọng như lưỡi dao cắt qua cổ:
“Nếu ngươi không nhớ…
Vậy để trẫm nói cho ngươi.”
Hắn chạm vào cây tiêu nứt, ngón tay run đến mức khớp trắng bệch.
“Người kia… chết ngay tại đây.”
“Trầm… không kịp cứu.”
Tinh Hà thở hắt, mắt mở to, sau lưng lạnh buốt.
Tả Dận đứng từ xa, sắc mặt tối sầm.
Hắn muốn ngăn, nhưng chỉ một ánh nhìn của Cảnh Trạm là hắn không thể nhúc nhích.
Cảnh Trạm bước đến trước mặt Tinh Hà, chậm rãi nhấn vào trán người kia.
“Nếu ký ức ngươi không có hắn…”
Hắn cúi xuống, trán gần chạm trán Tinh Hà.
“Ta sẽ ép ngươi nhớ bằng cách… để ngươi trải qua từng thứ hắn đã trải.”
Luồng khí lạnh chạy thẳng xuống sống lưng Tinh Hà.
“Hoàng thượng… đừng…”
Hắn lùi một bước, nhưng lưng đập vào bàn, không còn đường thoát.
Cảnh Trạm đè tay lên bàn, giam Tinh Hà giữa hai cánh tay mình.
“Từ hôm nay,”
Hắn nói khẽ, không giận nhưng độc hơn bất kỳ cơn giận nào,
“ngươi không được rời khỏi cung nửa bước.”
“Không được gặp ai.”
“Không được học nhạc của người khác.”
Ánh mắt đen ấy khóa chặt hắn.
“Chỉ được học… những gì hắn đã học.”
“Chỉ được thổi… những gì hắn từng thổi.”
“Chỉ được sống… như hắn đã sống.”
Tim Tinh Hà như bị bóp nghẹt.
“Bệ hạ… thần là Tinh Hà… không phải hắn…”
“Hiện giờ không phải.”
Cảnh Trạm vuốt gò má hắn bằng đầu ngón tay lạnh lẽo.
“Nhưng sẽ thành.”
Bất ngờ —
Tinh Hà chạm phải cây tiêu nứt trên bàn.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào, một tia đau nhói đâm thẳng vào thái dương.
Hình ảnh lạ lập tức ùa về —
người kia…
đang thổi tiêu giữa ánh đèn…
môi mấp máy như muốn nói điều gì…
Tinh Hà bật hoảng, rụt tay lại.
Cảnh Trạm nhìn phản ứng ấy, ánh mắt tối sầm.
“Xem ra,”
Hắn nói, nụ cười nhạt đến đáng sợ,
“ngươi đã bắt đầu nhớ rồi.”
Tinh Hà run rẩy, lắc đầu liên tục:
“Không… không phải ký ức của thần…”
“Không phải à?”
Cảnh Trạm đột ngột vươn tay, kéo Tinh Hà vào một cái ôm mạnh đến mức hắn phải bật tiếng đau.
“Chính thế mới chứng minh… ngươi càng giống hắn hơn bất kỳ ai.”
Tả Dận ở xa, nhìn cảnh ấy mà môi run lên.
Hắn muốn xông tới, muốn kéo Tinh Hà ra khỏi vòng tay ấy.
Nhưng chân lại không nhúc nhích nổi.
Vì người đang ôm Tinh Hà —không phải hoàng đế cao cao tại thượng.
Mà là một kẻ đã đánh mất lý trí vì quá khứ.
Cảnh Trạm cúi đầu nói vào tai Tinh Hà:
“Bắt đầu từ hôm nay, trẫm sẽ ở bên ngươi cả ngày.”
“Trẫm sẽ dạy ngươi… nhớ lại.”
Hắn siết mạnh tay, như khắc lời lên da thịt người kia:
“Dù ngươi van xin…
cũng không được phép rời khỏi ta.”
Lời vừa dứt —Tinh Hà run lên, mắt như phủ sương.
Cảnh Trạm nhìn vào đôi mắt ấy, hơi thở siết lại.
“Hắn cũng nhìn trẫm như vậy… trước khi chết.”
Cả điện rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở run rẩy của Tinh Hà.
Từ giây phút đó —nhạc quan nhỏ bé Sở Tinh Hà không còn tự do.
Cửa điện khép lại.
Giam thêm một linh hồn vào quá khứ đã mục nát.
Từ khoảnh khắc cây tiêu nứt kia được phơi ra trước mắt, cả không khí trong điện như chìm vào tầng sương đặc quánh.
Cảnh Trạm không rời tay khỏi người Tinh Hà, cứ thế ép hắn dựa vào lòng mà không cho lùi nửa bước.
Tả Dận đứng một bên, tay còn run vì kiềm chế, nhưng không dám chen vào.
“Tinh Hà,”
Cảnh Trạm khẽ gọi tên, lần đầu tiên giọng hắn không mang mệnh lệnh,
“ngươi có nhớ lúc nãy… ai hiện lên trong đầu ngươi không?”
Tinh Hà lắc nhẹ đầu, giọng nghẹn lại:
“Thần… không rõ. Chỉ là một bóng mờ… không thấy rõ mặt…”
Cảnh Trạm khẽ nheo mắt.
“Hắn lúc sống cũng như vậy.
Không thích để ai nhớ rõ mình.”
Tinh Hà ngẩng lên, tim đập bất an.
“Bệ hạ… người kia là ai…?”
Cảnh Trạm cúi xuống, ánh mắt đen sâu như muốn nghiền nát câu hỏi ấy.
“Hắn,”
Hắn nói chậm rãi,
“là người mà trẫm đã yêu rồi chính tay giết chết.”
Tinh Hà đông cứng.
Cảnh Trạm nhìn nét hoảng sợ trong mắt hắn, lòng như bị kim châm — nhưng không buông, ngược lại càng siết càng chặt.
Tả Dận bỗng lên tiếng, giọng run như cố kìm:
“Bệ hạ… xin người đừng ép hắn… hắn không phải người kia.”
Cảnh Trạm quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh đến mức khiến Tả Dận bật lùi nửa bước.
“Không phải?”
Cảnh Trạm cười khẩy, tiếng cười đầy bi thương đến nghẹt thở.
“Ngươi biết hắn rõ hơn trẫm sao?”
Tả Dận mím môi, nhưng không đáp.
Cảnh Trạm lại cúi xuống nhìn Tinh Hà, ngón tay chạm vào khóe môi hắn, động tác nhẹ đến bất thường, như đang vuốt ve một đồ vật dễ vỡ.
“Trẫm hỏi lần cuối.”
Giọng hắn khàn đi, mỗi chữ như bị cắt ra từ lồng ngực.
“Khi chạm vào cây tiêu kia, ngươi… đau ở đâu?”
Tinh Hà im lặng rất lâu.
Tim hắn đập mạnh như muốn phá khỏi lồng ngực.
“Ở…”
Hắn đưa tay lên ngực.
“Ở đây…”
Cảnh Trạm khựng lại.
Bàn tay hắn run lên một thoáng.
Nhưng chỉ một thoáng — rồi biến mất như chưa từng tồn tại.
Hắn hạ tay, nắm lấy cổ tay Tinh Hà:
“Tốt.”
“Từ đau mà nhớ.”
“Từ nhớ mà… quay về.”
Tinh Hà tái mặt:
“Thần… không muốn…”
“Ngươi không có quyền muốn.”
Cảnh Trạm cắt ngang, đôi mắt lạnh đến mức như xé rách linh hồn đối diện.
“Từ hôm nay, trẫm sẽ dạy ngươi mỗi ngày, cho đến khi ngươi thổi lại toàn bộ khúc ‘Thương Minh’ mà không ho ra máu.”
Tinh Hà lắc đầu mạnh:
“Thần không chịu nổi—!”
“Không chịu nổi cũng phải chịu.”
Hắn kéo Tinh Hà sát vào mình, môi gần như chạm tóc người kia, giọng đục như bị men say nhuộm:
“Nếu ngươi chết lần nữa,
trẫm sẽ… chôn ngươi cạnh hắn.”
Tả Dận lập tức biến sắc, bước lên một bước:
“Bệ hạ!!”
“CÚT RA NGOÀI!”
Cảnh Trạm gầm lên — tiếng gầm phá vỡ toàn bộ không khí.
Tả Dận cắn răng, nhìn Tinh Hà đầy đau đớn, nhưng cuối cùng vẫn phải lùi dần đến cửa điện.
Trước khi ra ngoài, hắn để lại một câu bằng giọng hơn cả khẩn thiết:
“Sở Tinh Hà… đêm nay đừng ở một mình.”
Cửa điện đóng sập.
Trong Phượng Thiền Điện rộng lớn, chỉ còn lại hai người —hoàng đế với ánh mắt lệch lạc,và nhạc quan run rẩy trong vòng tay hắn.
Cảnh Trạm cúi xuống, đặt trán lên trán Tinh Hà.
Khoảng cách gần đến mức hơi thở hòa vào nhau.
“Ngày mai…”
Hắn thì thầm,
“…trẫm sẽ bắt đầu dạy ngươi lại từ nốt đầu tiên.”
Tinh Hà nghe câu đó, cả người lạnh toát, chân mềm như sắp ngã.
Không phải bài nhạc.
Không phải ký ức.
Đó là một cái bẫy.
Một cái bẫy khiến hắn chết lần thứ hai…hoặc sống như một hồn ma đội xác người khác.
Bên ngoài, trời chiều dần xuống.
Bên trong, bóng đen phủ từ góc điện lan đến chân hai người.
Giam cầm đã bắt đầu.
Và đêm nay… tuyệt đối không bình yên.