Huyết Nguyệt Trầm Luân

CHƯƠNG 4 — NGỤC TÂM

Đêm xuống.

Phượng Thiền Điện chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh nến lập lòe trên các bệ thờ.

Tinh Hà ngồi cứng đờ trên sàn, tay vẫn cầm cây tiêu, mắt nhắm hờ, cơ thể mệt mỏi đến mức như sắp tan rã.

Cảnh Trạm đứng trước hắn, ánh mắt không rời cây tiêu, như thể từng nốt nhạc trong tay Tinh Hà là vật duy nhất còn sót lại của quá khứ mà hắn khao khát giữ lại.

“Ngươi đã sẵn sàng chưa?”

Giọng hắn lạnh nhưng run run, như thể mỗi câu nói là cả một vết thương bị khều ra.

Tinh Hà thở hắt, giọng khàn khàn:

“Thần… mệt… không thổi nổi…”

Cảnh Trạm bước đến gần, cúi xuống, bàn tay nhẹ nhàng nhưng kiên quyết giữ lấy cằm hắn:

“Ngươi sẽ thổi. Ngươi phải thổi. Dù đau, dù ho ra máu… dù không còn sức lực. Ngươi sẽ thổi. Hiểu chưa?”

Tinh Hà mở mắt, nhìn vào đôi mắt đen sâu hun hút ấy, cảm giác như nhìn thấy vực thẳm.

“…Hiểu…” Hắn nói, giọng nhỏ đến mức gần như chỉ nghe được bản thân mình.

Cảnh Trạm không nói gì, chỉ cúi xuống đặt môi lên môi Tinh Hà, không phải hôn, mà… truyền một thứ áp lực, một cơn thôi thúc, một sự chiếm đoạt mà Tinh Hà chưa từng trải qua.

Tinh Hà rùng mình, ngực thắt lại, nhưng không thể rút tay khỏi cây tiêu.

Ánh mắt hắn lạc vào khoảng trống, nhìn thấy bóng người kia trong ký ức mờ nhạt… người đã chết vì cùng khúc nhạc này.

“Thổi đi,” Cảnh Trạm thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào tai hắn.

“Trải qua nỗi đau của hắn… để trở thành hắn… hoặc sẽ chết như hắn.”

Tinh Hà run rẩy, tay cầm tiêu cứng nhắc.

Một âm thanh vang lên — lệch, yếu, ho ra máu.

Cảnh Trạm siết chặt người hắn, như thể muốn nhét cả nỗi tuyệt vọng của quá khứ vào tim Tinh Hà.

“Chậm. Chậm quá.” Hắn thở hổn hển, giọng vừa giận, vừa đau.

“Ngươi phải thổi như hắn. Ngươi phải nhớ. Ngươi phải… giống hắn.”

Tinh Hà khóc, nước mắt trộn với máu, cơ thể gần như kiệt lực.

“…Không… thần không… thể…”

Cảnh Trạm nắm chặt tay hắn, nhấn mạnh từng chữ:

“Ngươi sẽ làm. Không chịu cũng phải làm. Ta không cho ngươi lựa chọn. Không ai được chạm vào ngươi… ngoài ta. Không ai.”

Tinh Hà nghe tim mình như bị bóp nghẹt, cơ thể mềm nhũn.

Hắn vừa muốn chạy trốn, vừa muốn gục xuống, vừa muốn chống lại… nhưng không có đường thoát.

Bên ngoài, tiếng gió rít qua mái điện, như muốn xé tan mọi thứ còn lại của sự tự do.

Bóng tối dường như kéo dài thêm, nuốt trọn hai người.

Giữa lúc Tinh Hà gần như ngất đi, một bóng người xuất hiện lén lút ở cửa điện — Tả Dận.

Hắn nắm chặt tay, nhảy vọt vào nhưng bị ánh mắt Cảnh Trạm phát hiện.

“Ngươi lại tới?”

Cảnh Trạm hỏi, giọng lạnh như băng, từng cơ bắp Tinh Hà run lên theo nhịp điệu căng thẳng.

Tả Dận nuốt nước bọt, nói khẽ:

“Thần… muốn giúp… thả hắn ra một chút… để hắn không chết…”

“Không được.”

Cảnh Trạm gầm, bước tới gần, như muốn nhấn mọi thứ xuống.

“Ngươi không được phép… ai cũng không được. Chỉ có trẫm… mới có quyền quyết định sống còn của hắn.”

Tinh Hà nhìn Tả Dận, thấy rõ nỗi tuyệt vọng trên khuôn mặt hắn.

Hắn muốn kêu cứu, muốn chạy đến Tả Dận… nhưng bàn tay Cảnh Trạm đã quấn chặt quanh cổ tay, kéo hắn trở lại vòng tay hoàng đế.

Một trận im lặng ngột ngạt lan ra, chỉ còn hơi thở hổn hển, nhịp tim đập rộn ràng.

Cảnh Trạm cúi xuống gần trán Tinh Hà, thì thầm:

“Ngươi có biết… trẫm đã mất hắn như thế nào không?

Ngươi… sẽ giống hắn. Và trẫm… sẽ không để ngươi mất.”

Tinh Hà run bần bật, nước mắt chảy dài, tim đập như muốn vỡ ra.

Hắn vừa sợ, vừa đau, vừa… bị cuốn vào một thứ mê muội mà bản thân không thể gọi tên.

Bên ngoài, Phượng Thiền Điện chìm vào đêm tĩnh lặng tuyệt đối.

Bóng đen phủ trọn cả hai người.

Nhưng trong bóng tối đó, một mảnh ký ức bị chôn sâu của người đã chết bỗng lóe lên trong tâm trí Tinh Hà — hình ảnh người ấy cầm tiêu, nhìn Cảnh Trạm bằng đôi mắt rực đau thương.

Tinh Hà khẽ thốt lên, giọng nghẹn:

“…Người… là ai…?”

Cảnh Trạm cúi sát tai hắn, hơi thở nóng rực phả lên:

“Ngươi sẽ biết. Ngươi sẽ… trở thành hắn.”

Và trong khoảnh khắc đó, Tinh Hà nhận ra: sự giam cầm, sự dạy lại khúc nhạc, và vòng tay chiếm đoạt của hoàng đế… không chỉ là bài học.

Mà là ngục tâm, nơi kẻ sống và kẻ chết, nỗi đau và ký ức, bị bóp chặt đến cùng cực.

Tinh Hà gần như ngất đi, cơ thể mềm nhũn trong vòng tay Cảnh Trạm.

Đêm đầu tiên của sự trói buộc… kết thúc.

Nhưng cơn ác mộng thực sự mới chỉ bắt đầu.

Tinh Hà nằm cứng đờ trong vòng tay Cảnh Trạm, người gần như mất hoàn toàn sức lực.

Những giọt nước mắt, máu từ cổ họng khi ho ra, và tiếng thở gấp đều hòa vào nhau, tạo thành một bản nhạc tàn nhẫn mà chỉ hai người trong điện mới nghe được.

Cảnh Trạm không hề rời tay khỏi hắn.

Ngược lại, hắn ép Tinh Hà ngồi dậy, đặt cây tiêu vào tay hắn lần nữa, bất chấp cơ thể người kia run rẩy không chịu nổi.

“Ngươi sẽ thổi lại khúc nhạc này,”

Giọng Cảnh Trạm thấp, run, như chính hắn cũng đang vật lộn với điên loạn và đau thương.

“Dù phải chết… cũng phải thổi… giống hắn.”

Tinh Hà khẽ rùng mình, khóc nấc.

“Thần… không thổi nổi…”

Hơi thở hắn yếu ớt, cơ thể gần như mềm nhũn, nhưng bàn tay vẫn siết cây tiêu — một phần vì bản năng, một phần vì sợ hãi.

Cảnh Trạm cúi sát, hơi thở nóng hổi phả vào tai hắn:

“Ngươi đau… nhưng đó là cách ngươi sẽ nhớ. Nếu ngươi không chịu… trẫm sẽ ép đến khi ngươi… giống hắn.”

Một cơn đau nhói xé qua tâm trí Tinh Hà khi ký ức về người đã chết vụt hiện — một bóng hình mờ ảo cầm tiêu, môi mấp máy như muốn nói điều gì, nhưng chìm trong sương mù.

Hắn giật mình, ho ra máu, người mềm nhũn.

Cảnh Trạm siết chặt hơn, áp Tinh Hà vào ngực mình:

“Ngươi sợ… nhưng trẫm sẽ không để ai chạm vào ngươi. Không ai. Ngươi chỉ thuộc về trẫm. Hiểu chưa?”

Tinh Hà run bần bật, đầu lắc điên cuồng:

“Ngươi… làm ơn… đừng…”

Nhưng Cảnh Trạm không dừng lại. Hắn cúi sát trán vào trán Tinh Hà, thì thầm từng chữ:

“Ta đã mất hắn một lần… ngươi sẽ không thoát khỏi trẫm. Ngươi sẽ giống hắn… hoặc chết.”

Tinh Hà ngất đi trong vòng tay hoàng đế, cơ thể mềm nhũn, mắt nhắm nghiền, nhưng tâm trí vẫn vang vọng hình ảnh người đã chết.

Bên ngoài, Tả Dận lén bước vào điện, mang theo một chiếc bình nhỏ chứa nước và khăn.

Hắn tiến gần, định đưa cho Tinh Hà một chút sức sống.

Nhưng Cảnh Trạm phát hiện ngay.

“Ngươi lại tới?”

Giọng hoàng đế như sấm rền, lạnh lùng và nguy hiểm.

Tả Dận rụt lại, tim đập dồn dập.

“Bệ hạ… thần chỉ muốn… giúp hắn đỡ khổ…”

Giọng Tả Dận run rẩy, ánh mắt đầy lo âu.

“Không ai được phép chạm vào hắn ngoài trẫm. Ngươi hiểu chưa?”

Cảnh Trạm bước tới, bóng đổ dài lên Tả Dận, như một cơn bão áp chế mọi thứ.

“Nếu ngươi dám… chỉ một lần… trẫm sẽ xử lý ngươi… ngay trước mặt hắn.”

Tả Dận cắn môi, lùi ra khỏi điện, không dám làm gì thêm.

Nhìn Tinh Hà nằm trong vòng tay Cảnh Trạm, hắn cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.

Cảnh Trạm cúi xuống, nhìn Tinh Hà:

“Ngươi sẽ không còn là chính ngươi.

Từ giờ, ngươi là bản sao của hắn.

Trải qua nỗi đau, chịu đựng nỗi chết, và sống trong vòng tay trẫm… đến khi ngươi hoàn toàn giống hắn.”

Tinh Hà run rẩy, cơ thể lạnh buốt, nhưng trong tim lại trào dâng một nỗi sợ lẫn khao khát:

sợ bị chiếm đoạt, nhưng cũng không thể rời khỏi vòng tay hoàng đế.

Người đã chết, người đang ôm, và cả ký ức tàn khốc — tất cả hòa thành một mê cung mà Tinh Hà không tìm thấy lối thoát.

Một cơn gió lạnh thổi qua, thắp lập lòe ngọn nến trong điện, bóng hai người quấn lấy nhau in trên tường như hình tượng của ám ảnh và trói buộc.

Cảnh Trạm nhắm mắt, siết chặt Tinh Hà, thì thầm:

“Ngươi là của trẫm. Ngươi sẽ trở thành hắn. Dù ngươi có sống hay chết, cũng sẽ không rời khỏi trẫm.”

Tinh Hà nghe, cả người run rẩy, tim đập dồn dập.

Trong bóng tối tĩnh lặng, hai tâm hồn bị trói chặt bởi nỗi đau, ký ức và ám ảnh.

Đêm đó… Phượng Thiền Điện không ngủ.

Và Tinh Hà, trong vòng tay Cảnh Trạm, biết rằng ngục tâm thật sự… mới bắt đầu.

Đêm đã sâu, Phượng Thiền Điện chỉ còn ánh nến lập lòe.

Tinh Hà nằm trong vòng tay Cảnh Trạm, cơ thể mềm nhũn, nhưng tâm trí vẫn căng như dây đàn.

Mỗi nhịp thở đều nhói lên từng mảnh ký ức mờ ảo — bóng người đã chết, cây tiêu nứt, và âm thanh khúc nhạc từng làm trái tim hắn vỡ vụn.

Cảnh Trạm cúi sát, bàn tay đặt lên tay Tinh Hà, siết nhẹ cây tiêu.

“Hít sâu… thổi đi…”

Giọng hắn như một lệnh trấn áp, nhưng bên trong lại lẫn nỗi đau không giấu nổi.

Tinh Hà cố gắng thổi, nhưng âm thanh yếu ớt, trộn lẫn tiếng ho ra máu.

“Không… không nổi…”

Hắn run rẩy, nước mắt lẫn máu chảy dài.

Cảnh Trạm siết tay hắn mạnh hơn, ép hắn đứng dậy, mắt không rời cây tiêu.

“Ngươi phải thổi. Ngươi sẽ sống qua nỗi đau này, dù phải kiệt sức… dù phải chết.”

Tinh Hà chao đảo, toàn thân mỏi nhừ, nhưng đôi tay vẫn bám chặt cây tiêu như bám vào sự sống duy nhất còn sót lại.

Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh người đã chết: đôi mắt đó, khúc nhạc đó, và nỗi đau mà hắn chưa bao giờ quên.

“Ngươi nhìn thấy hắn… đúng không?”

Cảnh Trạm thì thầm sát tai Tinh Hà, hơi thở nóng rực đổ lên tóc hắn.

“Ngươi sẽ giống hắn. Không sớm thì muộn.”

Tinh Hà rùng mình, tim đập mạnh, nước mắt rơi không ngừng.

“…Người… là ai…” Hắn thì thầm, giọng nghẹn ngào.

Cảnh Trạm cúi sát hơn, vuốt nhẹ gò má hắn, giọng trầm đục:

“Ngươi sẽ biết… khi ngươi hoàn toàn giống hắn. Và trẫm sẽ ở bên ngươi… đến cùng.”

Một cơn gió lạnh thổi qua, làm ngọn nến lập lòe, in bóng hai người lên tường như hình tượng của sự chiếm đoạt tuyệt đối.

Tinh Hà run rẩy, cơ thể mềm nhũn, nhưng trong tim lại trào dâng một nỗi sợ pha lẫn khao khát: sợ bị chiếm đoạt, nhưng không thể rời khỏi vòng tay Cảnh Trạm.

Người đã chết, người đang ôm, và ký ức tàn khốc… tất cả hòa vào một mê cung mà hắn không thể tìm lối thoát.

Cảnh Trạm siết chặt hắn thêm một lần nữa, thì thầm như khắc vào tâm trí:

“Ngươi là của trẫm. Ngươi sẽ trở thành hắn. Dù ngươi sống hay chết… cũng không rời khỏi trẫm.”

Tinh Hà nghe, cả người run rẩy, tim đập dồn dập.

Trong bóng tối tĩnh lặng, hai tâm hồn bị trói chặt bởi nỗi đau, ký ức và ám ảnh.

Đêm ấy, Phượng Thiền Điện không ngủ.

Tinh Hà, trong vòng tay Cảnh Trạm, hiểu rằng ngục tâm thật sự… mới bắt đầu.

Tinh Hà nằm cứng đờ trong vòng tay Cảnh Trạm, cơ thể mệt mỏi, run rẩy, nhưng mắt vẫn mở hờ, nhìn vào bóng tối bao trùm Phượng Thiền Điện.

Mỗi nhịp thở đều nhói lên, dường như xé nát cả trái tim.

Cảnh Trạm cúi sát, đặt bàn tay lên trán hắn, siết nhẹ như muốn truyền toàn bộ ý chí vào tâm trí Tinh Hà:

“Ngươi sẽ không rời khỏi trẫm. Ngươi sẽ thổi… giống hắn… hoặc chết trong tay trẫm.”

Tinh Hà run rẩy, giọng nghẹn ngào:

“Bệ hạ… thần… mệt… không chịu nổi…”

Cảnh Trạm chỉ siết tay mạnh hơn, ép hắn ngồi dậy, ánh mắt như muốn nghiền nát:

“Ngươi sẽ làm. Không muốn cũng phải làm. Trải qua nỗi đau, chịu nỗi chết, ngươi sẽ trở thành hắn. Hiểu chưa?”

Tinh Hà cố gắng gật đầu, cơ thể gần như mềm nhũn, tay vẫn bám chặt cây tiêu.

Trong đầu hắn, hình ảnh người đã chết hiện lên rõ hơn bao giờ hết — bóng dáng mờ ảo, đôi mắt đầy đau thương, đôi tay cầm tiêu như dặn dò một điều gì đó mà giờ đây Tinh Hà phải sống thay.

Một tiếng thở dài trầm đục từ Cảnh Trạm vang lên, nụ cười nhạt xuất hiện trên khóe môi:

“Xem ra ngươi đã bắt đầu nhớ… một chút. Tốt. Ngươi sẽ tiếp tục… học cách sống với nỗi đau đó. Ngủ đi… nếu ngươi có thể.”

Tinh Hà run rẩy, mệt mỏi, nhưng không nhắm mắt được.

Cả thân thể hắn rã rời, nhưng tâm trí vẫn vang vọng từng hình ảnh và âm thanh.

Cảnh Trạm vuốt nhẹ mái tóc hắn, giọng thì thầm:

“Ngày mai… trẫm sẽ dạy ngươi lại từ nốt đầu tiên. Ngươi sẽ thổi như hắn… cho đến khi trẫm không còn nghi ngờ gì nữa.”

Tinh Hà cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, cơ thể lạnh buốt.

Hắn biết, đêm đầu tiên của sự trói buộc chỉ là khởi đầu.

Đêm sau, bài học sẽ còn tàn nhẫn hơn.

Bên ngoài, Phượng Thiền Điện chìm trong im lặng tuyệt đối.

Nhưng bên trong, hai con người, một kẻ sống, một kẻ chưa chết hoàn toàn về tinh thần, đã bị trói chặt bởi ký ức, nỗi đau và ám ảnh.

Tinh Hà khẽ thì thầm, giọng nhỏ đến mức như tự nhủ với chính mình:

“Người đã chết… ngươi… là ai…?”

Cảnh Trạm cúi sát, hơi thở nóng hổi phả lên tóc hắn:

“Ngươi sẽ biết… khi ngươi hoàn toàn trở thành hắn.”

Ngục tâm đã khóa chặt.

Và từ khoảnh khắc này, không còn đường quay lại.








Bạn cần đăng nhập để bình luận