Huyết Nguyệt Trầm Luân

CHƯƠNG 1 — HUYẾT NGUYỆT KHỞI ĐẦU

Đêm đó, mưa rơi như muốn xé nát cả bầu trời.

Sở Tinh Hà khoác áo choàng mỏng, bước qua cổng Huyền Vũ của hoàng cung rộng lớn lạnh lẽo như một chiếc hộp khổng lồ nuốt trọn mọi ánh sáng.


“Ngươi là tân nhạc quan?”

Tiếng một thị vệ vang lên, sắc lạnh như thép.


“Tại hạ là Sở Tinh Hà.”

Hắn cúi đầu, giọng nhẹ nhưng kiên định.


Được dẫn đi qua những hành lang u tối, Tinh Hà cảm nhận hơi nước lạnh bám trên mi mắt. Hắn không biết người vừa đăng cơ — vị tân đế Cảnh

Trạm – triệu hắn vào cung để làm gì. Người nọ vốn nổi danh tàn quyết, mới chỉ ngồi trên ngai vàng chưa đầy một tháng đã chém gần ba mươi đại thần phản đối.


Cửa điện mở ra.

Ánh nến lay động phản chiếu một bóng người đang đứng trước cửa sổ, lưng thẳng tắp, dáng áo bào đen tựa vầng nguyệt chìm trong mây.


“Khanh là Sở Tinh Hà?”


Giọng nói kia… trầm, lạnh, và mang theo uy lực khiến tim người khác tự động siết lại.


“Dạ.”


Cảnh Trạm quay đầu. Đôi mắt đen sâu ấy nhìn thẳng vào Tinh Hà — trong chớp mắt, Tinh Hà cảm giác như mình bị một lưỡi dao mỏng cứathẳng vào tâm trí.


“Họ nói ngươi… đánh một khúc có thể khiến người chết cũng khóc.”

Cảnh Trạm thong thả bước đến gần, dừng lại chỉ cách hắn nửa bước.

“Vậy hôm nay, đánh cho trẫm nghe xem có đúng không.”


Tinh Hà cắn môi.

Trong những âm mưu đang cuộn xoáy quanh vị tân đế này, hắn chỉ là một nhạc quan nhỏ bé. Nhưng ánh mắt kia khiến hắn không thể từ chối.


Hắn ngồi xuống, tay đặt lên mặt trống.

Một tiếng “bồng” trầm sâu vang lên, như tiếng tim rơi xuống vực.


Cảnh Trạm lặng lẽ nhìn hắn, ánh nến hắt lên gương mặt lạnh lùng đẹp đến tàn khốc.


Khúc nhạc vừa dứt, chỉ còn tiếng mưa ngoài mái ngói.


Cảnh Trạm bước đến sau lưng Tinh Hà, hơi thở hắn sát bên tai:

“Nhạc của ngươi… làm trẫm nhớ đến một người.”


Tinh Hà ngẩng đầu, chưa kịp phản ứng, hai ngón tay của hoàng đế đã nâng cằm hắn lên, cưỡng ép hắn đối diện.


“Vì thế…”

Cảnh Trạm khẽ nghiêng mặt, giọng như một lời tuyên án.

“Từ bây giờ, ngươi không được rời khỏi tầm mắt của trẫm.”


Bên ngoài, sấm chớp xé trời.

Bên trong, một lời tuyên cáo bắt đầu định đoạt vận mệnh của hai người.

Hơi thở ấm nóng của Cảnh Trạm lướt qua gò má Tinh Hà, đối lập hoàn toàn với đôi mắt như băng lạnh của hắn. Khoảnh khắc ấy, Tinh Hà chỉ cảm thấy rõ ràng một điều:

— Hoàng đế này… nguy hiểm hơn bất kỳ lời đồn nào bên ngoài.


“Hoàng… thượng,” Tinh Hà khẽ nói, giọng vừa cố giữ bình tĩnh vừa hơi run, “thần chỉ là kẻ đánh nhạc, e không đủ tư cách—”


Lời vừa dứt, cằm hắn bị giữ chặt hơn một chút.


“Trẫm nói ngươi có, thì là có.”


Một câu nói, nhẹ nhàng nhưng mang sức nặng khiến không khí như đông cứng lại.

Cảnh Trạm thả tay, bước vòng ra trước, ánh mắt sắc như gươm quét qua từng biểu cảm trên mặt Tinh Hà. Hắn đứng đó, giữa ánh nến lập lòe, khiến bóng dáng càng thêm cao lớn và áp bách.


“Quỳ xuống.”


Gió từ cửa điện thổi vào làm tay áo vua khẽ động. Tinh Hà hơi sững lại, nhưng rồi vẫn từ tốn quỳ xuống, hai bàn tay đặt lên gối, đầu cúi thấp.


Một khoảng lặng dài.

Dài đến mức hắn nghe rõ tiếng nhịp tim chính mình, không biết là vì sợ hãi hay vì điều gì khác.


Bước chân của Cảnh Trạm tiến đến gần… rồi dừng ngay trước mặt hắn.


“Ngẩng đầu.”


Tinh Hà do dự, nhưng vẫn làm theo.

Ánh mắt hai người bắt gặp nhau — một đôi mắt nhu hòa như nước, một đôi mắt lạnh đến mức có thể đóng băng linh hồn người đối diện.


Cảnh Trạm nghiêng đầu, hơi cúi xuống quan sát hắn như đang soi xét một món đồ quý hiếm.


“Một nhạc quan nhỏ bé… tại sao lại khiến trẫm có cảm giác quen thuộc đến vậy?”


Tinh Hà tim thắt lại nhưng không dám lên tiếng.


Cảnh Trạm đưa tay, nhẹ nhàng gạt một sợi tóc vướng trên trán hắn.

Động tác không mạnh, cũng không hề dịu dàng — chỉ đơn giản là một cử chỉ mang tính chiếm hữu không cần che giấu.


“Nhớ kỹ,” Cảnh Trạm nói, giọng trầm thấp như thì thầm vào tai.

“Từ tối nay, ngươi thuộc về Thiên Tử.”


Sở Tinh Hà nín thở.

Thuộc về hắn?

Hắn – một kẻ vừa mới bước chân vào cung – bắt đầu từ bao giờ đã bị trói buộc chỉ bằng vài câu nói?


“Đứng lên.”

Hoàng đế ra lệnh.


Tinh Hà đứng lên, nhưng đôi chân hơi mềm đi vì căng thẳng. Cảnh Trạm liếc thấy, khóe môi cong lên thành một nụ cười rất nhạt, rất lạnh.


“Y phục ngươi ướt rồi.”

Hắn phất tay.

“Tả Dận!”


Cánh cửa điện mở ra ngay lập tức. Một thân ảnh cao lớn khoác giáp đen xuất hiện — đôi mắt sắc bén của Tả Dận đảo qua Tinh Hà, thoáng có chút gì đó không rõ là ngạc nhiên hay khó chịu.


“Dẫn hắn đến Tê Nguyệt Lâu, sắp xếp phòng bên cạnh tẩm điện của trẫm.”


Tả Dận hơi cau mày.

“Bên cạnh… tẩm điện của bệ hạ?”


“Trẫm nói gì cần ngươi hỏi lại?”

Cảnh Trạm quay mặt, ánh mắt lạnh như lưỡi dao.


“…Tuân chỉ.”


Tả Dận cúi đầu thật thấp.


Tinh Hà không biết vì sao sự sắp xếp đơn giản ấy lại khiến không khí trong điện thoáng chốc như đông đặc. Nhưng hắn cảm nhận rất rõ, từ khoảnh khắc Tả Dận đỡ lấy khuỷu tay mình, dẫn ra khỏi điện…


Có một ánh nhìn từ phía sau vẫn bám chặt trên lưng hắn.

Sâu, tối, nặng nề…

Như muốn khóa hắn lại trong bóng đêm kia mãi mãi.


Bước qua ngưỡng cửa, mưa ngoài trời đã ngớt. Nhưng với Sở Tinh Hà, cảm giác như một cơn bão khác mới chỉ vừa bắt đầu.


Hắn không biết, từ đêm nay trở đi — cuộc đời mình sẽ không còn bước lùi nữa.

Và ánh mắt hoàng đế sau lưng… là sợi dây xích vô hình trói buộc hắn đến suốt đời.

Tê Nguyệt Lâu nằm chếch về hướng đông hoàng cung, sát ngay khu tẩm điện của hoàng đế.

Dù gọi là “lâu”, thực chất nơi này giống một tiểu viện tĩnh lặng, được bao quanh bởi hành lang gỗ đỏ và hồ sen tàn đang trong mùa úa lá. Trăng đêm bị mây đen che phủ, càng khiến bóng tối phủ lên mặt nước một tầng lạnh lẽo đáng sợ.


Tả Dận đưa Tinh Hà tới cửa phòng, giọng trầm và ngắn gọn:


“Vào đi.”

Tinh Hà cúi đầu:

“Tạ ơn Đại nhân.”


Nhưng vừa xoay người định bước vào, cổ tay hắn bị giữ lại.


Bàn tay của Tả Dận lạnh băng, lực giữ không mạnh nhưng như một lời cảnh cáo.


“Nghe cho rõ.”

Tả Dận nói, đôi mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Tinh Hà.

“Đừng nghĩ bệ hạ coi trọng ngươi là phúc. Trong cung này, càng được chú ý… càng dễ chết.”


Tinh Hà hơi ngẩng mắt.

Ánh nến hắt lên gương mặt nghiêm nghị của Tả Dận, khiến câu nói càng thêm đáng sợ.


“Tại sao đại nhân nói vậy?”

Tinh Hà hỏi khẽ.


Tả Dận mím môi, không trả lời trực tiếp, chỉ cúi sát hơn, giọng thấp đến mức như tiếng gió:


“Ngươi không hiểu bệ hạ… và cũng không biết ngươi đang giống ai.”


“Giống… ai?”


“Im lặng thì tốt hơn.”

Tả Dận buông tay ra.

“Từ giờ trở đi, lời ngươi nói, hơi thở ngươi thở… đều có người nghe, có người nhìn. Cẩn thận.”


Nói rồi, hắn xoay người rời đi, bóng áo giáp đen dần khuất sau hành lang dài.


Tinh Hà đứng yên rất lâu.

Gió đêm len qua mái hiên, lạnh tới mức xương khớp cũng run lên.


Hắn bước vào phòng.

Không gian bên trong sạch sẽ, tinh tế nhưng lạnh lẽo, ánh đèn lờ mờ đủ cho thấy mọi vật được sắp xếp ngay ngắn đến tuyệt đối — như một cái lồng vàng đẹp đẽ.


Trên bàn có đặt một bộ quần áo mới.

Là y phục nội thị, không hoa văn, màu trắng tinh.


Một tờ lệnh nhỏ đặt trên đó:


— Sáng mai giờ Thìn, đến Phượng Thiền Điện.

Chuẩn bị nhạc cụ.

Không được phép muộn.


Không có chữ ký.

Nhưng ai trong cung cũng biết, không ai ngoài hoàng đế cần dùng lệnh như vậy.


Tinh Hà lặng người nhìn tờ giấy.

Hắn không hiểu vì sao chỉ một khúc nhạc ngắn thôi lại khiến vị hoàng đế trẻ kia muốn giữ hắn bên cạnh như vậy.


Hoặc có lẽ…

Không phải vì khúc nhạc.


Mà vì thứ gì đó khác.

Thứ mà bản thân hắn cũng chưa biết.


Ngoài cửa sổ, tiếng chân nhẹ nhàng vang lên.

Tinh Hà giật mình, bước lại vén rèm nhìn ra.


Hành lang tối như mực.

Không có ai.


Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn bám chặt trên da thịt hắn, như một cái bóng vô hình.


Mưa đã tạnh.

Một vầng trăng đỏ như máu từ từ lộ ra khỏi mây đen — ánh sáng quỷ dị hắt xuống mái cung, nhuộm lên mặt hồ một màu u ám.


Tinh Hà nhìn vầng huyết nguyệt ấy, lòng bàn tay vô thức siết lại.


Có lẽ…

đêm nay là khởi đầu cho một vận mệnh mà hắn không thể thoát.


Và ở đâu đó, trong bóng tối, đôi mắt của hoàng đế vẫn dõi theo — sâu, sắc, và đầy tính chiếm hữu.


Một cơn gió lạnh lùa qua cửa sổ.

Đêm về khuya, bên ngoài Tê Nguyệt Lâu im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng giọt nước nhỏ xuống từ mái ngói. Tinh Hà thay y phục, buông tóc cho khô, nhưng đầu óc vẫn xoay vòng quanh những lời của Tả Dận.


“Ngươi đang… giống ai?”


Giống một người nào đó trong quá khứ của hoàng đế?

Người mà Cảnh Trạm vừa nhắc đến?

Hay người khiến hắn thay đổi sắc mặt khi nghe khúc nhạc?


Tinh Hà bước đến trước gương đồng treo trên vách. Ánh nến lung linh phản chiếu gương mặt hắn — nhạt nhòa, mơ hồ, như thể không phải đang nhìn chính mình.


“Giống ai được chứ…”

Hắn khẽ cười, nhưng tiếng cười buồn hơn cả gió lạnh.


Đột nhiên — cạch.

Một tiếng động rất nhẹ vang lên từ cửa sổ.


Tinh Hà xoay người, thần kinh căng lên.

Cửa sổ không mở, cũng không thấy bóng người. Nhưng ánh trăng đỏ bên ngoài phản chiếu bóng của một người lên vách tường — cao, thẳng… và mơ hồ quen thuộc.


Tinh Hà cảm giác sống lưng lạnh buốt.

Hắn bước tới mở mạnh cửa sổ.


— Không có ai.

Chỉ có gió đêm lùa vào, mang theo hương sen tanh mùi nước.


Nhưng Tinh Hà thề rằng vừa rồi hắn đã thấy bóng người.


Trước khi hắn kịp đóng cửa lại, từ ngoài tối vọng vào một giọng nói nhỏ đến mức như gió thì thầm:


“…Đừng để hắn nhìn thấy ngươi khóc.”


Tinh Hà giật mình, tim đập thình thịch.

Hắn lao ra ngoài hành lang nhưng chỉ còn khoảng không vắng lặng, bóng tối kéo dài vô tận.


Ai vừa nói câu đó?

Là cảnh báo?

Hay là đe dọa?


Tinh Hà trở lại phòng, khép cửa lại. Hắn không còn buồn ngủ, nhưng cơ thể bắt đầu mệt mỏi. Hắn ngồi xuống cạnh bàn, đưa tay chạm vào nhạc cụ được chuẩn bị sẵn cho buổi tấu nhạc sáng mai.


Một chiếc tiêu làm bằng trúc già.

Bề mặt trơn nhẵn, thân tiêu dài, nặng hơn bình thường.

Khi đặt tay lên, hắn nhận ra — nó đã từng có người sử dụng rất lâu.


Ngón tay lướt qua miệng tiêu, chạm phải một vết khắc cực kỳ nhỏ:

Một chữ.


Rất mảnh, nhưng vẫn rõ ràng.


— Trạm.


Tinh Hà rụt tay lại.

Tiêu của… hoàng đế?


Vì sao nó lại ở đây?

Vì sao hắn được giao đúng vật này?

Và làm sao một nhạc quan mới vào cung lại được dùng nhạc khí riêng của vua?


Trong lòng ngổn ngang. Tinh Hà bưng cây tiêu lên, nhẹ thổi một hơi ngắn để thử thanh.


Âm thanh vang lên trầm thấp, như tiếng than ẩn trong lòng đất.


Một âm thôi, nhưng trong âm đó rõ ràng có nỗi bi ai bị kìm nén.


Tinh Hà khựng lại.

Không phải âm thanh ai cũng có thể thổi ra.

Là âm của một người mang quá nhiều oán khí, quá quá nhiều thống khổ.


Hắn nắm chặt ống tiêu, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.


Hắn không biết…

rằng chính âm vang ấy đã khiến người trong tẩm điện cách đó không xa mở mắt.

Bên trong tẩm điện, Cảnh Trạm đang dựa vào giường thấp, mắt khép hờ.

Khi tiếng tiêu nhỏ vang lên trong gió đêm, đôi mắt hắn đột nhiên mở ra.


Rất chậm.

Rất sâu.

Như mặt hồ bị ném vào một hòn sỏi — gợn sóng lăn tăn rồi bùng lên thành cơn sóng mạnh.


“Âm này…”


Cảnh Trạm siết chặt tay, khớp ngón tay nổi lên rõ ràng dưới ánh đèn mờ.


Một bóng người trong ký ức ùa về — dáng đứng bên cửa sổ, khoác áo dài màu lam nhạt, mái tóc đen bay trong gió, thổi cây tiêu giống hệt cây này…

và nở nụ cười dịu dàng.


Nụ cười đó…

từ lâu đã bị máu nhuộm đỏ.


Cảnh Trạm nhắm mắt thật chậm.

Đến khi mở ra, đáy mắt đã là một mảnh tĩnh lặng đáng sợ.


“Sáng mai…”

Hắn nói khẽ, giọng lạnh đến mức cắt vào không khí,

“…ta muốn nghe hắn thổi lại khúc ấy. Từ đầu đến cuối. Không được sai một nhịp.”


Hắn ngả người ra sau, nụ cười nhạt lạnh lùng hiện trên môi.


“Để xem, ngươi là người mới…”

“Hay là bóng ma trở về tìm trẫm.”

Đêm ấy, Tinh Hà không ngủ được.

Cả hoàng cung cũng như không ngủ.


Gió mang theo tiếng chuông từ xa, tiếng bước chân lính tuần, và đôi khi là tiếng lạch cạch mơ hồ từ ai đó đang theo dõi hắn.


Một cảm giác bất an cứ quấn lấy hắn, như một sợi chỉ vô hình đang dần siết chặt.


Đến gần sáng, hắn ngồi bên cửa sổ, nhìn vầng trăng đỏ sẫm đang dần tan dưới ánh bình minh mờ nhạt.


Ngày đầu tiên vào cung.

Và sáng mai… hắn phải đứng trước hoàng đế một lần nữa.


Lần này không phải nghe lệnh.

Mà là đánh khúc nhạc khiến trái tim người kia biến sắc.

Tinh Hà đặt tay lên ngực, lòng bàn tay lạnh ngắt.


Hắn linh cảm rõ ràng —

sáng mai sẽ mở ra một đoạn số mệnh không thể tránh.













Bạn cần đăng nhập để bình luận