Huyết Nguyệt Trầm Luân

CUỘC CHIẾN TÂM LINH VÀ QUYỀN LỰC

Đêm xuống, Phượng Thiền Điện chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn ánh nến lập lòe, đổ những vệt sáng nhảy múa trên tường. Hơi thở của Tinh Hà nặng nhọc, hòa lẫn với mùi sáp nến cháy âm ỉ và gỗ tẩm dầu thơm, tạo ra một không gian vừa trang nghiêm vừa ngột ngạt.

Hắn đứng giữa điện, tay vẫn nắm cây tiêu, cơ thể run run nhưng ánh mắt lại bừng sáng một thứ gì đó xa lạ nhưng mạnh mẽ. Máu và nước mắt vẫn còn vương trên má, nhưng lần này, nỗi đau không chỉ là khuất phục. Nó là nhiên liệu, là nguồn sức mạnh tinh thần bùng lên từ sâu thẳm tâm hồn.

Cảnh Trạm đứng trước mặt, cao lớn, uy quyền chồng chất. Hắn hơi nghiêng người, ánh mắt đen đặc như băng, nhưng lần này, có một cái gì đó khiến hắn chưa từng trải qua: cảm giác lung lay quyền lực.

“Ngươi… dám… chống lại trẫm sao?” Giọng hắn khàn đặc, run run, lẫn cả giận dữ và kinh ngạc. “Ngươi… không còn là bản sao… mà là kẻ… dám thách thức trẫm.”

Tinh Hà hít một hơi dài, đặt cây tiêu lên môi, thổi ra nhịp nhạc đầu tiên. Nó yếu ớt, chập chờn, nhưng ngay lập tức, như một sợi dây vô hình quấn quanh tim Cảnh Trạm, kéo hắn vào giữa cơn bão cảm xúc mà hắn chưa từng trải qua.

Mỗi nốt nhạc là một mảnh ký ức ùa về. Hình ảnh người đã chết, đôi mắt rực đau thương, đôi tay run run nhưng vẫn kiên cường cầm cây tiêu, nụ cười yếu ớt mà tràn đầy quyết tâm. Hắn hét lên, giọng run nhưng sắc như dao:

“Người… đã chết… nhưng thần… thần sẽ sống… và không ai có thể ngăn thần!”

Ánh mắt Tinh Hà cháy rực, cơ thể hắn run lên vì căng thẳng, nhưng không phải vì sợ hãi. Đây là lần đầu tiên, hắn cảm thấy chính mình đang sống, không còn bị trói buộc bởi quá khứ hay quyền lực ai đó.

Tả Dận lặng lẽ bước vào, tim nhói đau khi nhìn Tinh Hà run rẩy nhưng vẫn đứng thẳng. “Ngươi… không cần chịu đựng hắn nữa… Hãy để thần cứu ngươi!” Hắn nắm chặt tay, sẵn sàng lao vào nếu Cảnh Trạm có hành động.

Cảnh Trạm quay sang, đôi mắt sắc lạnh như băng:

“Ngươi lại tới?”

Bóng hắn dài trên nền nến, đen đặc, áp chế mọi thứ.

“Ngươi không được chạm vào hắn ngoài trẫm. Ai dám… sẽ chịu hậu quả.”

Tinh Hà hít một hơi, thổi tiếp nhịp nhạc thứ hai. Nó dài hơn, vang hơn, và lần này, nhịp tim hắn hòa cùng nhịp nhạc, trở thành một dòng chảy sức sống cuồn cuộn, đánh thức mọi giác quan.

Cảnh Trạm co người, ánh mắt lóe lên một cảm giác hiếm thấy: sợ hãi, nhưng xen lẫn giận dữ. Hắn muốn tóm lấy Tinh Hà, muốn đè hắn xuống, nhưng quyền lực tuyệt đối chưa từng bị thách thức như thế này.

Tả Dận lao lên, chắn trước Tinh Hà, giọng run run nhưng cương quyết:

“Hãy để thần cứu ngươi! Ngươi không cần phải chịu đựng hắn nữa!”

Tinh Hà thổi nốt nhạc thứ ba. Nhịp nhạc mạnh mẽ, dồn nén mọi đau đớn, giận dữ, và khát khao sống còn. Áp lực từ nhịp nhạc khiến không gian rung chuyển, ánh nến lung lay như phản ứng với từng nhịp tim ba con người.

Cảnh Trạm lùi lại một bước, lần đầu tiên cảm thấy uy quyền tuyệt đối của mình bị lung lay. Hắn thở hổn hển, miệng mấp máy:

“Ngươi… không còn là bản sao… mà là… chính ngươi… Hắn đã… dạy cho ngươi điều này sao?”

Tinh Hà nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng run run nhưng kiên quyết:

“Thần… không còn là hắn… thần… là chính thần… và thần sẽ sống!”

Tả Dận nắm tay hắn, ánh mắt đỏ hoe nhưng kiên định, sẵn sàng hy sinh mọi thứ để bảo vệ. Áp lực đối đầu, xung đột tay ba trở nên tột đỉnh. Mỗi nhịp thở, mỗi nốt nhạc đều là đấu lực, là đấu trí, là sự sống còn.

Những nốt nhạc cuối cùng dồn nén tất cả: ký ức người đã chết, giận dữ, đau đớn, khao khát sống, và niềm hy vọng được giải thoát. Không gian điện rung lên, như muốn nổ tung. Tinh Hà hét lên, giọng vang vọng toàn bộ điện:

“Người đã chết… thần sẽ sống… và không ai có thể ngăn thần!”

Cảnh Trạm co mình, lần đầu tiên lộ vẻ thất kinh. Tả Dận đứng bên, sẵn sàng bảo vệ Tinh Hà bằng mọi giá.

Ánh nến lập lòe trên tường, in bóng ba con người: một là uy quyền, một là khát vọng sống, một là trung thành và cứu rỗi. Tinh Hà không còn là bản sao, không còn bị khuất phục. Hắn đã bước sang một giai đoạn mới — giai đoạn của ý chí độc lập và sức sống phi thường.

Phượng Thiền Điện im lặng, chỉ còn nhịp tim ba con người vang vọng, mở ra bước ngoặt quyết định cho những cuộc chiến sắp tới.

Phượng Thiền Điện vẫn chìm trong bóng tối. Chỉ còn vài ngọn nến lập lòe trên bệ thờ, ánh sáng lung linh như dao cắt vào bóng đêm. Mùi sáp cháy nồng hòa với gỗ tẩm dầu thơm khiến không khí vừa trang nghiêm vừa ngột ngạt.

Tinh Hà đứng giữa điện, tay vẫn nắm cây tiêu, đôi mắt đỏ hoe nhưng rực rỡ một thứ ánh sáng khác hẳn: sức sống trỗi dậy từ tận sâu tâm hồn. Hắn không còn run rẩy, không còn sợ hãi. Mỗi nhịp thổi đều như một lời tuyên ngôn: “Thần sẽ sống. Không ai có thể ngăn thần!”

Tả Dận đứng bên cạnh, tim nhói đau khi nhìn Tinh Hà đứng thẳng giữa uy quyền và nguy hiểm, ánh mắt vừa căm hận vừa lo lắng. Hắn biết, nếu sai một bước, cả hai sẽ rơi vào tay Cảnh Trạm, nhưng trái tim không thể ngăn nổi khao khát bảo vệ.

Cảnh Trạm đứng trước mặt họ, uy quyền ngút trời, ánh mắt đen đặc như băng. Hắn hít một hơi sâu, giọng run run nhưng cố tỏ vẻ bình thản:

“Ngươi… đã không còn là bản sao… mà là kẻ dám thách thức trẫm. Ngươi… đã học được sức sống từ hắn… Hắn… là ai?”

Tinh Hà nhắm mắt, nhịp nhạc dồn dập vang lên. Ký ức về người đã chết hiện lên rõ mồn một, khiến tim hắn như bị bóp nghẹt, nhưng cũng là nguồn sức mạnh: đôi mắt rực đau thương, đôi tay run run nhưng kiên cường cầm cây tiêu, nụ cười yếu ớt nhưng đầy quyết tâm.

Hắn thở dốc, giọng nghẹn ngào:

“…Người… là ai…? Tại sao lại để thần chịu đựng… đau đớn như thế này?”

Cảnh Trạm bước tới, bóng dáng áp đảo nhưng giọng nói lại lộ vẻ dao động:

“Ngươi… phải biết… người ấy… không đơn giản… Hắn… đã dạy cho thần điều gì… nhưng… thần phải tự tìm ra…”

Ánh mắt hắn thoáng một nỗi đau chưa từng lộ ra trước mặt người khác. Đây là lần đầu tiên hắn thừa nhận: quyền lực tuyệt đối cũng không thể xóa bỏ ký ức và cảm xúc.

Tả Dận nắm tay Tinh Hà, giọng run run nhưng đầy kiên định:

“Ngươi… hãy tin thần. Dù chuyện gì xảy ra, thần sẽ không để hắn làm hại ngươi…”

Nhưng ngay lúc đó, một cơn gió mạnh thổi qua khe cửa, ánh nến lung lay, kéo theo những âm thanh rì rào như tiếng thì thầm từ quá khứ. Tinh Hà cảm nhận ký ức người đã chết không còn mờ nhạt nữa; hắn hiện diện như một linh hồn giữa điện, soi rọi tất cả những bí mật mà Cảnh Trạm từng che giấu.

Hắn thốt lên, giọng run run:

“…Người… rốt cuộc… đã sống hay đã chết thật sự?”

Cảnh Trạm lặng im, đôi mắt lóe lên một thứ gì đó vừa giận dữ vừa đau đớn.

“Ngươi… sẽ biết… khi thần thực sự sẵn sàng… và trẫm… sẽ không để thần mất đi…”

Tinh Hà thổi tiếp nốt nhạc dữ dội, từng nhịp nhạc như dao cắt vào không khí. Áp lực dồn lên ba con người, căng thẳng đến mức từng bước chân, từng nhịp thở đều phải cân nhắc.

Cảnh Trạm cố gắng áp chế, tay muốn nắm lấy Tinh Hà, nhưng lần này, sức sống tinh thần của hắn đã vượt quá tầm kiểm soát của hoàng đế. Nhịp tim hắn đập nhanh, vừa giận vừa sợ, vừa muốn chiếm đoạt vừa muốn bảo vệ thứ gì đó xa lạ nhưng mạnh mẽ.

Tả Dận lao vào, chắn trước Tinh Hà, giọng run nhưng đầy quyết tâm:

“Ngươi… không còn phải chịu đựng một mình. Thần… sẽ bảo vệ ngươi!”

Tinh Hà cảm nhận được sức mạnh từ Tả Dận, nhịp nhạc càng dữ dội, vang vọng khắp điện. Mỗi nốt nhạc là một lời tuyên ngôn: “Thần sẽ sống. Thần không khuất phục. Thần sẽ tìm ra sự thật.”

Ba con người đối diện nhau:Cảnh Trạm: uy quyền áp chế nhưng bị lung lay.Tinh Hà: sức sống bùng nổ, vượt khỏi bản sao.Tả Dận: trung thành tuyệt đối, sẵn sàng lao vào cứu rỗi.

Không gian Phượng Thiền Điện rung chuyển. Áp lực căng đến mức từng ánh nến lung lay như phản ứng với nhịp tim ba con người.

Những nốt nhạc dồn nén, như bão tố tinh thần.

Cảnh Trạm hít sâu, mắt lóe lên giận dữ nhưng cũng đầy ám ảnh. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy quyền lực tuyệt đối không đủ để chi phối tâm linh con người.

Tinh Hà đứng thẳng, thổi nhịp nhạc cuối cùng, dồn toàn bộ sức mạnh tinh thần, ký ức người đã chết, và khát vọng sống.

Tả Dận lao vào bảo vệ hắn, sẵn sàng hi sinh bản thân.

Không gian điện rung lên, ánh nến lập lòe, in bóng ba con người: một là uy quyền, một là sức sống, một là trung thành.

Tinh Hà hét lên, giọng vang vọng:

“Người đã chết… thần sẽ sống… và không ai có thể ngăn thần!”

Cảnh Trạm lùi lại, lần đầu tiên lộ vẻ thất kinh. Tả Dận đứng bên, sẵn sàng bảo vệ Tinh Hà bằng mọi giá. Nhịp nhạc vang lên dữ dội, xé tan bầu không khí áp chế tuyệt đối.

Tinh Hà hét lên, giọng vang vọng khắp Phượng Thiền Điện, không còn là tiếng hét của kẻ bị áp chế, mà là lời tuyên ngôn của một linh hồn vừa tỉnh dậy:

“Người đã chết… thần sẽ sống… và không ai có thể ngăn thần!”

Ánh sáng từ ngọn nến lập lòe chiếu lên mặt hắn, những giọt mồ hôi và nước mắt hòa cùng máu còn vương trên da, làm khuôn mặt mệt mỏi ấy trở nên vừa yếu đuối vừa mạnh mẽ một cách kỳ lạ. Từng cơ bắp run rẩy nhưng không khuất phục, bàn tay vẫn siết chặt cây tiêu, dường như nhịp thở và nhịp nhạc hòa thành một nhịp tim duy nhất — nhịp tim của khát vọng sống, khát vọng tự do, và khát vọng tìm ra sự thật.

Cảnh Trạm, người từng đứng trên đỉnh quyền lực tuyệt đối, bỗng lùi lại. Đôi mắt vốn lạnh như băng giờ lóe lên một thứ ánh sáng hiếm thấy: thất kinh, kinh ngạc, xen lẫn giận dữ và ám ảnh. Hắn chưa từng thấy ai dám thách thức mình, dám bùng nổ sức sống tinh thần vượt qua áp lực tuyệt đối mà hắn tạo ra. Những nốt nhạc vang lên dữ dội như một cơn bão vô hình, xé toạc bầu không khí vốn đặc quánh quyền lực và áp chế. Từng rung động ấy như luồng điện chạm vào tim hắn, làm tim hắn nhói lên một cách bất ngờ, vừa sợ hãi vừa say đắm bởi sức sống không thể khuất phục của Tinh Hà.

Tả Dận đứng bên, cơ thể căng như dây cung, sẵn sàng lao vào bảo vệ. Nhìn Tinh Hà, trái tim hắn nhói đau — không chỉ vì nỗi sợ mất đi người hắn yêu thương, mà còn vì nhận ra sự thay đổi kỳ diệu trong con người trước mắt. Tinh Hà không còn là bản sao khuất phục, mà là một cá thể đầy sức sống, đầy quyết tâm, vừa mong manh vừa kiên cường. Tả Dận cảm nhận từng nhịp thở, từng giọt mồ hôi, từng rung động của nhịp nhạc, như thể cả cơ thể hắn đồng bộ với tinh thần Tinh Hà.

Nhịp nhạc vang lên dữ dội, vang khắp điện, rung chuyển từng bức tường, từng tấm rèm, như muốn xé tan không gian vốn ngột ngạt và áp chế. Tiếng gió thổi qua khe cửa, tiếng lửa nổ lép bép từ ngọn nến, tất cả hòa vào nhịp nhạc, tạo nên một thứ âm thanh vừa dữ dội vừa bi tráng. Không còn là sự im lặng áp chế, mà là cơn bão tinh thần — nơi mỗi người đều phải đối mặt với chính nội tâm, với

Giận dữ, nỗi đau, và khát khao tự do.

Cảnh Trạm lùi lại, đôi tay siết chặt, miệng mấp máy nhưng không thốt ra nổi lời. Hắn nhìn Tinh Hà, nhận ra một sự thật mà lâu nay hắn chưa bao giờ nghĩ đến: quyền lực tuyệt đối không thể chi phối toàn bộ tâm linh con người, và sức sống, ý chí, khát vọng sống của con người là thứ mạnh mẽ đến mức ngay cả một hoàng đế cũng phải lùi bước.

Tinh Hà, trong khoảnh khắc ấy, cảm nhận rõ từng giọt mồ hôi rơi trên tay, từng rung động từ nhịp nhạc, từng ánh mắt đầy giằng xé của Cảnh Trạm và Tả Dận. Hắn không còn sợ hãi, không còn bị khuất phục. Trong tim hắn, một thứ cảm giác vừa tàn nhẫn vừa ngọt ngào bùng lên: hắn đang sống, hắn đang chiến đấu, hắn đang chiếm lại cuộc đời của chính mình.

Nhịp nhạc vang lên dữ dội, xé tan bầu không khí áp chế tuyệt đối, tạo ra một khoảnh khắc ngưng đọng: ba con người, ba cực lực đối lập, đứng giữa điện, bị cuốn vào một trận chiến tâm linh mà chưa ai có thể dự đoán kết cục. Không còn là áp chế, không còn là khuất phục, mà là sự đối đầu trực diện giữa uy quyền, sức sống và khát vọng cứu rỗi — tất cả hòa quyện trong âm thanh, ánh sáng và nội tâm bùng nổ.

Và trong khoảnh khắc đó, Tinh Hà hiểu rằng: bước qua cơn bão này, hắn sẽ không còn là bản sao, không còn bị trói buộc, mà là chính hắn — đầy sức sống, đầy quyết tâm, và sẵn sàng đối mặt bất cứ điều gì phía trước.












Bạn cần đăng nhập để bình luận