Huyết Nguyệt Trầm Luân

CHƯƠNG 9 — NGỤC TÂM VƯỢT QUA

Phượng Thiền Điện chìm trong một bầu không khí đặc quánh.

Ánh nến lập lòe, tạo bóng ba con người như đang đứng giữa vực thẳm: chiếm đoạt, phản kháng và cứu rỗi.

Tinh Hà đứng thẳng, tay cầm cây tiêu, nhịp thở gấp gáp nhưng ánh mắt cương quyết.

Lần đầu tiên, hắn không còn là bản sao bất lực, không còn run sợ trước Cảnh Trạm.

Những ký ức về người đã chết xuất hiện rõ rệt: ánh mắt đau thương, nụ cười yếu ớt nhưng kiên cường, đôi tay run run cầm cây tiêu.

Hắn chợt hiểu rằng: sức mạnh thật sự của hắn không đến từ sự khuất phục, mà đến từ khát khao sống và tìm ra sự thật.

Cảnh Trạm bước tới, giọng lạnh lùng như băng:

“Ngươi… vẫn dám chống lại trẫm sao?”

Nhưng lần này, hắn nhận ra sức sống bùng lên từ Tinh Hà không thể bị áp chế dễ dàng.

Ánh mắt hắn lóe lên một tia ám ảnh, kết hợp giữa giận dữ và thích thú: bản sao tưởng chừng yếu đuối nay dám đối diện hắn trực diện.

Tinh Hà thổi một nhịp nhạc mạnh mẽ, vang vọng toàn điện, khiến không khí như rung lên.

Hắn hét lên:

“…Người đã chết… trông cậy vào thần… Thần sẽ sống… và không còn bị trói buộc nữa!”

Tả Dận lao vào, ánh mắt đỏ hoe, tim đau nhói:

“Hãy để thần cứu ngươi! Không ai được làm ngươi đau thêm!”

Cảnh Trạm giật mình, siết tay Tinh Hà mạnh hơn nhưng ánh mắt đã xuất hiện dao động:

“…Ngươi… dám chống lại trẫm? Ngươi sẽ trả giá bằng mạng sống!”

Tinh Hà đứng thẳng, nhịp nhạc dồn dập như xé tan không gian ngột ngạt.

Những nốt nhạc mang theo ký ức, nỗi đau và giận dữ, lan tỏa ra khắp Phượng Thiền Điện.

Hắn nhận ra rằng: khúc nhạc này vừa là vũ khí, vừa là chìa khóa giải thoát tinh thần, giúp hắn tìm lại bản thân.

Tả Dận bước tới, cản Cảnh Trạm lại, giọng run nhưng kiên quyết:

“Ngươi không thể chạm vào hắn! Hắn là của thần!”

Hai người đối đầu, quyền lực và ý chí đan xen, tạo nên một thế cân bằng vừa nguy hiểm vừa phức tạp.

Cảnh Trạm nhíu mày, nghiến răng:

“Ngươi… sẽ không thể ngăn trẫm! Ai dám chống lại… sẽ chết!”

Nhưng trong lòng hắn, một cảm giác hiếm thấy: sự hứng thú pha trộn với lo sợ, vì Tinh Hà đã không còn hoàn toàn bị trói buộc.

Tinh Hà nhắm mắt, thổi một nhịp nhạc cuối cùng, dồn toàn bộ nỗi đau, ký ức người đã chết và khát khao sống vào đó.

Những nốt nhạc vang lên, rung chuyển cả điện,

Như muốn xé tan uy quyền áp chế của Cảnh Trạm.

Lúc này, ký ức về người đã chết hiện lên sống động:Ánh mắt rực đau thương nhìn Tinh Hà.Nụ cười yếu ớt nhưng kiên cường.Đôi tay run run, nhưng vẫn cầm cây tiêu, truyền cho Tinh Hà sức mạnh tinh thần không thể phá vỡ.

Tinh Hà mở mắt, giọng run nhưng uy lực:

“…Thần sẽ sống… và không ai có thể ngăn thần!”

Cảnh Trạm lùi lại, lần đầu tiên không còn lạnh lùng tuyệt đối.

Tả Dận tiến gần, sẵn sàng bảo vệ Tinh Hà, nhưng chính hắn cũng cảm nhận nguy hiểm trực diện từ uy quyền hoàng đế.

Không gian trong Phượng Thiền Điện đặc quánh, ba con người, ba sức mạnh đối lập:Tinh Hà: bùng lên ý chí sống, tự do và tìm sự thật.Cảnh Trạm: uy quyền áp chế nhưng bị lung lay bởi sức sống mạnh mẽ của bản sao.Tả Dận: lao vào cứu Tinh Hà, đối diện trực diện nguy hiểm.

Những nốt nhạc vang lên, không chỉ là khúc nhạc ngục tâm, mà là bản tuyên ngôn về sinh tồn, phản kháng và khát khao tự do, mở ra cao trào tay ba chưa từng có.

Ánh nến lập lòe, in bóng ba con người trên tường:Một là chiếm đoạt tuyệt đối.Một là ý chí phản kháng bùng lên,Một là lòng trung thành và khát khao cứu rỗi.

Tinh Hà đã bước sang giai đoạn mới: không còn là bản sao, không còn bị khuất phục hoàn toàn, sẵn sàng đối mặt mọi quyền lực và tìm ra sự thật về người đã chết.

Phượng Thiền Điện chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh nến lập lòe trên trần cao.

Gió lạnh từ khe cửa thổi vào, làm bức rèm gió lay động như những chiếc bóng đang nhảy múa.

Mùi sáp nến cháy lẫn với mùi gỗ tẩm dầu thơm tạo ra một không gian vừa trang nghiêm, vừa ngột ngạt.

Ba con người đứng giữa điện, ba thái cực đối lập, mỗi người tỏa ra một áp lực riêng:Cảnh Trạm, uy quyền hoàng đế, đen đặc và lạnh lùng, như núi băng không gì có thể phá vỡ.Tinh Hà, bản sao tưởng như yếu đuối, giờ đây ánh mắt rực lửa, mang theo ký ức và khát khao sống còn, dường như cả Phượng Thiền Điện đều sợ hãi trước sức sống bùng nổ ấy.Tả Dận, trung thành và quyết đoán, tim nhói đau nhưng tràn đầy khát vọng cứu Tinh Hà khỏi vòng tay áp chế tuyệt đối của hoàng đế.

Tiếng nến cháy xèo xèo, kết hợp với âm thanh cọt kẹt của gỗ điện, tạo ra nhịp điệu căng thẳng, như từng bước chân đang dồn ba người vào một trận chiến không thể tránh khỏi.

Tinh Hà nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, tay cầm cây tiêu run run nhưng chắc chắn.

Nhịp nhạc đầu tiên vang lên yếu ớt nhưng chứa toàn bộ nỗi đau chất chứa bấy lâu, xen lẫn giận dữ và khao khát sống.

Tiếng nhạc vang lên như dao cắt không gian, vang vọng vào từng bức tường, khắc sâu vào tâm trí Cảnh Trạm.

Những ký ức về người đã chết trỗi dậy trong đầu Tinh Hà: ánh mắt rực đau thương, nụ cười yếu ớt nhưng kiên cường, đôi tay run run cầm cây tiêu.

Hắn cảm nhận được sức mạnh tinh thần mà người ấy để lại. Khúc nhạc giờ đây là vũ khí, là lời Tinh Hà nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, tay cầm cây tiêu run run nhưng chắc chắn.

Nhịp nhạc đầu tiên vang lên yếu ớt nhưng chứa toàn bộ nỗi đau chất chứa bấy lâu, xen lẫn giận dữ và khao khát sống.

Tiếng nhạc vang lên như dao cắt không gian, vang vọng vào từng bức tường, khắc sâu vào tâm trí Cảnh Trạm.

Những ký ức về người đã chết trỗi dậy trong đầu Tinh Hà: ánh mắt rực đau thương, nụ cười yếu ớt nhưng kiên cường, đôi tay run run cầm cây tiêu.

Hắn cảm nhận được sức mạnh tinh thần mà người ấy để lại. Khúc nhạc giờ đây là vũ khí, là lời tuyên ngôn sống còn.

Hắn hét lên, giọng run nhưng uy lực:

“…Người đã chết… trông cậy vào thần… Thần sẽ sống… và sẽ không còn bị trói buộc nữa!”

Những nốt nhạc vang lên mạnh mẽ hơn, rung chuyển toàn bộ điện, khiến Cảnh Trạm phải nhíu mày, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc và dao động.

Cảnh Trạm tiến tới, bóng dáng uy áp như sương đen bao trùm.

Giọng lạnh lùng nhưng lộ vẻ dao động:

“Ngươi… vẫn dám chống lại trẫm sao? Ngươi… ngươi… là bản sao hay là kẻ ngạo mạn?”

Hắn siết tay Tinh Hà, phản xạ cũ: muốn khuất phục. Nhưng lần này, sức sống bùng lên trong Tinh Hà vượt quá sức tưởng tượng.

Cảnh Trạm cảm nhận được áp lực chưa từng thấy: quyền lực tuyệt đối chưa thể khuất phục được tinh thần con người bùng nổ.

Giận dữ, nhưng trong lòng hắn cũng xuất hiện một cảm giác lạ: vừa kích động vừa lo sợ, vừa ám ảnh vừa tò mò.

Tinh Hà, ánh mắt cháy rực, không run sợ:Không còn là bản sao yếu đuối,không còn bị nỗi sợ trói buộc,mà là một con người độc lập, đầy sức sống và quyết tâm.

Tả Dận bước tới, tim nhói đau, giọng run nhưng cương quyết:

“Hãy để thần cứu ngươi! Ngươi không còn phải chịu đựng hắn nữa!”

Hắn lao vào giữa điện, đứng chắn trước Tinh Hà, ánh mắt đỏ hoe nhưng kiên cường.

Cảnh Trạm nhíu mày, giọng lạnh lùng:

“Ngươi… sẽ không thể ngăn trẫm! Ai dám cản trẫm… sẽ chết!”

Nhưng nhịp nhạc từ Tinh Hà vang lên dữ dội, dồn toàn bộ cảm xúc, ký ức và khát khao sống vào từng nốt.

Tả Dận và Cảnh Trạm đều bị ảnh hưởng, như bị kéo vào một luồng sức mạnh vô hình mà không thể chống lại.

Tinh Hà nhận ra, nhịp nhạc đã trở thành vũ khí tinh thần, vừa tấn công, vừa bảo vệ, vừa truyền sức sống cho hắn.

Những nốt nhạc vang lên, tạo ra một không gian như sương mù áp lực:Cảnh Trạm bị rung chuyển quyền lực, lần đầu tiên cảm nhận sự lung lay của bản thân.Tinh Hà đứng thẳng, dồn toàn bộ sức mạnh tinh thần vào cây tiêu, nhịp nhạc như dòng sông dữ dội cuốn trôi mọi áp lực.Tả Dận lao tới, đỡ lấy Tinh Hà, nhưng vẫn đối mặt trực tiếp với uy quyền khủng khiếp của hoàng đế.

Ba người, ba cực lực đối lập:Tinh Hà: ý chí bùng nổ, khát khao tự do và tìm sự thật.Cảnh Trạm: uy quyền áp chế nhưng bị lung lay bởi sức sống tinh thần của bản sao.Tả Dận: trung thành và khát vọng cứu rỗi, lao vào nguy hiểm để bảo vệ Tinh Hà.

Những nốt nhạc vang lên không chỉ là khúc nhạc ngục tâm, mà là bản tuyên ngôn về sinh tồn, phản kháng và ý chí tự do, mở ra bước ngoặt mới mà cả ba người đều không thể lường trước.

Trong khoảnh khắc cao trào, ký ức về người đã chết hiện lên sống động:ánh mắt rực đau thương hướng về Tinh Hà, nhắc hắn phải sống.Đôi tay run run nhưng kiên cường cầm cây tiêu, truyền sức mạnh tinh thần.Nụ cười yếu ớt nhưng kiên quyết, như lời nhắc: không thể khuất phục hoàn toàn.

Tinh Hà cảm nhận toàn bộ sức mạnh ấy tràn vào mình.

Hắn mở mắt, giọng run run nhưng uy lực vô cùng:

“…Thần sẽ sống… và sẽ không ai có thể ngăn thần!”

Cảnh Trạm choáng váng, lần đầu tiên lộ vẻ thất kinh.

Tả Dận tiến gần, sẵn sàng bảo vệ Tinh Hà.

Những nốt nhạc vang lên, dồn nén mọi đau đớn, giận dữ và hy vọng, xé tan bầu không khí áp chế tuyệt đối.

Ánh nến lập lòe, in bóng ba con người trên tường, tượng trưng cho:

Chiếm đoạt tuyệt đối,


Phản kháng bùng nổ,


Khát vọng cứu rỗi.


Tinh Hà bước sang giai đoạn mới:

Không còn là bản sao.Không còn bị khuất phục hoàn toàn.Sẵn sàng đối mặt mọi quyền lực và tìm ra sự thật.

Phượng Thiền Điện lặng yên trong khoảnh khắc nghẹt thở, mở ra một bước ngoặt lớn, chuẩn bị cho cuộc chiến tay ba tột đỉnh trong chương tiếp theo.

















Bạn cần đăng nhập để bình luận