Huyết Nguyệt Trầm Luân

CHƯƠNG 7 — BƯỚC NGOẶT CỦA NGỤC TÂM

Phượng Thiền Điện chìm trong tĩnh lặng nặng nề.

Nhịp nhạc từ cây tiêu của Tinh Hà vang lên chập chờn, nhưng lần này mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn.

Máu và nước mắt vẫn rơi, nhưng trong đôi mắt hắn lóe lên một tia ý chí chưa từng thấy — một tia sáng mờ mịt nhưng bền bỉ giữa ngục tối.

Cảnh Trạm đứng phía sau, ánh mắt đen hun hút, hơi thở nóng rực phả vào tóc hắn:

“Ngươi… đang làm trẫm ngạc nhiên. Ngươi dám thách thức trẫm sao?”

Giọng hắn trầm mà lạnh, nhưng ẩn sâu là sự ngạc nhiên pha chút… thích thú.

Tinh Hà nhắm mắt, từng nhịp nhạc vang lên như gào thét trong tâm hồn hắn:

“…Người… là ai…?”

Hắn nuốt nước bọt, toàn thân run rẩy, nhưng trong lòng quyết tâm không khuất phục.

Tinh Hà bỗng nhận ra ký ức về người đã chết — đôi mắt đau thương, đôi tay run run cầm cây tiêu — như một chìa khóa.

Một cảm giác bùng nổ lan khắp cơ thể, khiến tay hắn thổi ra những nốt nhạc vừa mạnh mẽ, vừa tê tái, vừa đầy cảm xúc.

Tả Dận đứng ngoài cửa, trái tim nhói đau khi thấy Tinh Hà bừng sáng ý chí.

“Ngươi… hãy trốn thoát… thần sẽ không bỏ ngươi…”

Hắn bước tới, nhưng bóng dáng Cảnh Trạm đã chắn ngang.

Ánh mắt Cảnh Trạm như băng, lạnh lùng, uy áp tuyệt đối:

“Ngươi… không được phép tiếp cận hắn ngoài trẫm. Ai dám, sẽ chịu hậu quả ngay trước mắt hắn.”

Tinh Hà hít một hơi thật sâu, toàn thân run rẩy, nhưng ánh mắt giờ đã không còn tuyệt vọng.

Hắn nhìn Cảnh Trạm, giọng yếu ớt nhưng kiên quyết:

“…Thần… sẽ không… khuất phục… trừ khi… biết sự thật…”

Cảnh Trạm hơi nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia bất ngờ.

Hắn không ngờ bản sao của người đã chết — người mà hắn tưởng chỉ là công cụ thí nghiệm —

Lại bùng lên một ý chí sống mạnh mẽ đến vậy.

Ký ức về người đã chết dồn dập, từng hình ảnh hiện lên trong đầu Tinh Hà:

Đôi mắt đầy đau thương nhìn Cảnh Trạm.

Đôi tay run run cầm cây tiêu.Khúc nhạc chưa kịp kết thúc, còn dang dở.

Tinh Hà nhận ra: để sống sót, để tìm câu trả lời, hắn phải thổi hết khúc nhạc theo cách của chính mình, chứ không phải chỉ làm theo lệnh Cảnh Trạm.

Một luồng khí mạnh mẽ tuôn ra từ cơ thể hắn, nhịp nhạc trở nên vang vọng, rõ ràng, uy lực hơn bao giờ hết.

Cảnh Trạm lùi lại một bước, ánh mắt vừa lạnh lùng vừa bất ngờ.

Tinh Hà, dù run rẩy, vẫn nắm chặt cây tiêu, thổi ra những nốt nhạc mang theo ý chí sinh tồn và ký ức người đã chết, chạm vào từng góc tối trong trái tim hắn.

Tả Dận, đứng phía ngoài, cảm nhận được sức mạnh bùng nổ từ Tinh Hà, tim nhói đau nhưng cũng đầy hy vọng:

“Hắn… vẫn còn sống…”

Không gian trong Phượng Thiền Điện bỗng trở nên đặc quánh, như mọi nỗi đau, ký ức, và dục vọng đều hội tụ tại đây.

Ba con người, ba sức mạnh tâm lý khác nhau, bị trói chặt trong cùng một không gian:

Tinh Hà, bùng lên ý chí sống và tìm kiếm sự thật.Cảnh Trạm, vừa áp chế vừa bị lung lay bởi sức mạnh tinh thần của bản sao.Tả Dận, đứng giữa, muốn cứu Tinh Hà nhưng cũng đối diện với uy lực khủng khiếp của Cảnh Trạm.

Tinh Hà thở hổn hển, nhưng lần đầu tiên, hắn cảm thấy không còn hoàn toàn bị trói buộc.

Một tia sáng mờ mịt nhưng mạnh mẽ lóe lên trong tim hắn: sẽ sống, sẽ biết sự thật, và sẽ không còn là bản sao bất lực nữa.

Đêm ấy, bản nhạc của ngục tâm vang lên không chỉ như lời nhắc nhở, mà còn như tuyên ngôn về ý chí và sinh tồn.

Tinh Hà biết, bước ngoặt thật sự đã đến.

Và trong lần đối mặt tiếp theo, mọi thứ — quyền lực, ám ảnh, tình yêu, và nỗi đau — sẽ bị thử thách đến giới hạn…

Tinh Hà vẫn ngồi dựa vào bệ thờ, cơ thể gần như kiệt quệ.

Nhưng lần này, trong đôi mắt hắn không còn tuyệt vọng nữa. Một tia sáng mờ mịt nhưng bền bỉ lóe lên — ý chí sống, sự phản kháng, và khát khao tìm ra sự thật về người đã chết.

Cảnh Trạm đứng phía sau, hơi thở nặng nề, tay siết chặt bờ vai hắn.

“Ngươi… đang chống lại trẫm sao?”

Giọng hắn vẫn lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt lộ ra một chút bất ngờ — không phải ai cũng có thể bùng lên ý chí giữa nỗi đau tột cùng.

Tinh Hà run rẩy, nhưng giọng cương quyết:

“…Thần… sẽ không… hoàn toàn khuất phục… trừ khi… biết sự thật…”

Tả Dận từ ngoài tiến vào, ánh mắt đỏ hoe, tim như nứt ra vì thương xót.

“Hãy để thần cứu ngươi… đừng để hắn làm đau ngươi thêm…”

Nhưng Cảnh Trạm bước tới, chắn ngang, ánh mắt lạnh như băng:

“Ngươi cũng muốn thử vận mệnh sao? Ai dám xông vào… sẽ chịu hậu quả ngay trước mặt hắn.”

Tinh Hà hít sâu, cảm giác như nỗi đau và ký ức về người đã chết dồn nén đến đỉnh điểm.

Đôi mắt đầy đau thương nhìn Cảnh Trạm.Đôi tay run run cầm cây tiêu.Khúc nhạc chưa kịp kết thúc, còn dang dở.

Một luồng cảm xúc bùng nổ trong Tinh Hà: nỗi đau, giận dữ, khao khát sống và tìm ra sự thật.

Hắn thổi một nhịp nhạc vang lên, mạnh mẽ và đầy uy lực, khác hẳn những nốt nhạc yếu ớt trước đó.

Cảnh Trạm hơi lùi lại một bước, ánh mắt đen đặc lóe lên tia bất ngờ.

Tinh Hà thở hổn hển, nhưng lần đầu tiên, cảm giác không còn hoàn toàn bị trói buộc.

Những nốt nhạc vang lên như xé tan không gian ngột ngạt, chạm vào tâm can Cảnh Trạm, khiến hắn cảm nhận sức mạnh ý chí của bản sao mà hắn từng nghĩ là hoàn toàn khuất phục.

Tả Dận đứng ngoài, tim nhói đau nhưng đồng thời tràn hy vọng:

“Hắn… vẫn còn sống… vẫn có thể đứng lên…”

Nhìn Tinh Hà, hắn thấy không còn là bản sao yếu đuối, mà là một con người dám bùng lên ý chí chống lại áp bức.

Cảnh Trạm nghiến răng, áp lực trong lòng tăng lên.

Hắn siết tay Tinh Hà chặt hơn, nhưng ánh mắt lóe lên một cảm xúc phức tạp: vừa giận dữ, vừa ám ảnh, vừa… thích thú trước sức sống mạnh mẽ của bản sao.

Tinh Hà mở mắt, nhìn thẳng vào Cảnh Trạm, giọng run run nhưng cương quyết:

“…Thần… sẽ không còn là bản sao bất lực…

Người đã chết… trông cậy vào thần… thần sẽ sống… và tìm ra sự thật!”

Không gian trong Phượng Thiền Điện trở nên đặc quánh.

Ba con người, ba sức mạnh tâm lý khác nhau, ba nỗi đau — bị trói chặt trong cùng một không gian: Tinh Hà: bùng lên ý chí sống, khao khát tự do và sự thật.Cảnh Trạm: vừa chiếm hữu, vừa bị lung lay bởi sức mạnh tinh thần của Tinh Hà.Tả Dận: đứng giữa, muốn cứu Tinh Hà nhưng đối diện trực tiếp với uy lực khủng khiếp của Cảnh Trạm.

Tinh Hà cảm nhận, lần đầu tiên, bản thân có thể bước ra khỏi bóng tối, không hoàn toàn bị trói buộc bởi ngục tâm của Cảnh Trạm.

Một tia sáng mờ mịt nhưng mạnh mẽ lóe lên: sẽ sống, sẽ biết sự thật, và sẽ không còn là bản sao bất lực nữa.

Ánh nến lập lòe trên tường, in bóng ba con người như tượng trưng cho sự chiếm đoạt, khát khao, và phản kháng.

Đêm ấy, bản nhạc của ngục tâm vang lên, không còn chỉ là lời nhắc nhở đau đớn, mà là tuyên ngôn về ý chí và sinh tồn của Tinh Hà.

Và trong lần đối mặt tiếp theo, mọi thứ — quyền lực, ám ảnh, tình yêu và nỗi đau — sẽ bị thử thách đến tận cùng…











Bạn cần đăng nhập để bình luận