Huyết Nguyệt Trầm Luân

NGOẠI TRUYỆN — ÁNH SÁNG SAU BÓNG TỐI

Tinh Hà thức dậy giữa căn phòng nhỏ, ánh bình minh len qua khe cửa sổ. Không còn Phượng Thiền Điện, không còn áp chế, chỉ còn bầu trời sáng và không khí trong lành.

Hắn đặt tay lên cây tiêu, nhạc cụ đã gắn bó suốt thời gian dài. Những nốt nhạc hắn thổi giờ không còn là lời áp bức, mà là tiếng nói của ký ức và tự do, như thể mỗi âm thanh đều vang lên từ chính trái tim hắn.

Tả Dận bước vào, ánh mắt dịu dàng nhưng chan chứa quyết tâm:

“Ngươi ngủ ngon chứ?”

Tinh Hà mỉm cười, giọng run run nhưng dịu dàng:

“Ngươi thấy không… giờ chúng ta có thể sống… tự do thật sự.”

Hai người đứng nhìn nhau, tay nắm chặt, cảm nhận từng nhịp tim, từng rung động của nhau, như xoa dịu những vết thương cũ, nhưng vẫn nhắc nhở về ký ức đã qua.

Dù đã rời Phượng Thiền Điện, Tinh Hà vẫn nhớ hình bóng Cảnh Trạm: ánh mắt sắc lạnh, đôi tay từng trói chặt hắn, nhưng cũng có lúc lộ vẻ tiếc nuối và ám ảnh.

Hắn lẩm bẩm một mình:

“Ngươi… từng là kẻ khiến thần đau đớn… nhưng cũng là người dạy thần sức sống và tự do là gì…”

Mỗi ký ức là một mũi dao bén, nhưng đồng thời cũng là nguồn sức mạnh, giúp hắn nhận ra rằng ký ức không phải gánh nặng, mà là học thức để bước tiếp.

Tả Dận ngồi bên, lặng lẽ quan sát. Hắn hiểu rằng ký ức ấy đã biến Tinh Hà thành một con người không thể khuất phục, vừa mạnh mẽ vừa tràn đầy cảm xúc.

Hai người bắt đầu cuộc sống mới ở thị trấn nhỏ, nơi mọi thứ đều bình thường, nhưng chính sự bình thường ấy trở nên quý giá sau bao năm ngục tù tinh thần.

Mỗi buổi sáng, Tinh Hà thổi những nốt nhạc nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng chim hót. Mỗi buổi chiều, họ đi dạo trên con đường nhỏ, bàn tay vẫn nắm chặt nhau, như thể khẳng định rằng không ai bị bỏ lại phía sau.

Nhưng về đêm, Tinh Hà vẫn thấy hình bóng Cảnh Trạm thoáng qua tâm trí. Không còn quyền lực hay áp chế, nhưng ký ức về hắn vẫn âm ỉ, nhắc nhở rằng sức sống, tình cảm và tự do không bao giờ đến dễ dàng.

Một buổi chiều, Tinh Hà nhận được một lá thư không dấu niêm phong, nét chữ quen thuộc — Cảnh Trạm.

Trong thư, chỉ có vài dòng:

"Ta đã rút lui. Ngươi sống tốt là tất cả điều ta mong muốn. Ký ức vẫn còn, nhưng ngươi hãy sống theo cách của mình. — C.T."

Tinh Hà cầm lá thư, tay run run nhưng không còn oán hận. Hắn mỉm cười, nhận ra rằng sự giải thoát thực sự là khi buông bỏ quyền lực, nhưng vẫn giữ lại ký ức.

Tả Dận ngồi bên, nắm chặt tay hắn, thầm nhủ:

“Chúng ta sẽ bước tiếp… cùng nhau.”

Cuộc sống bình thường không làm họ quên đi quá khứ. Mỗi ngày, Tinh Hà vẫn thổi cây tiêu, nhịp nhạc nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm kỷ niệm đau thương, hy sinh và tình cảm.

Một buổi tối, dưới ánh trăng, Tinh Hà nói với Tả Dận:

“Ngươi thấy không… tất cả những gì đã qua… không phải để phá hủy chúng ta, mà để chúng ta hiểu… tự do và tình cảm là gì.”

Tả Dận chỉ mỉm cười, ánh mắt tràn ngập niềm tin. Hai người lặng yên, để nhịp thở hòa cùng nhịp sống, hòa cùng ánh sáng trăng, cảm nhận từng khoảnh khắc bình yên nhưng sâu thẳm.

Dù đã rời xa, Tinh Hà vẫn thỉnh thoảng nghe thấy tiếng bước chân, ánh mắt sắc lạnh, và cảm giác bị áp chế nhẹ nhàng — dấu ấn Cảnh Trạm vẫn tồn tại trong ký ức và cảm xúc.

Nhưng giờ đây, thay vì sợ hãi, Tinh Hà cảm thấy mạnh mẽ hơn, nhận ra rằng ký ức không phải gông xiềng, mà là công cụ để hiểu sức mạnh của chính mình và tình cảm.

Hắn lẩm bẩm:

“Ngươi đã từng khiến thần đau… nhưng cũng dạy thần cách sống và yêu thương.”

Tả Dận đứng bên, nắm tay hắn, không nói gì, nhưng sự hiện diện ấy đủ để Tinh Hà thấy bình yên tuyệt đối.

Bình minh một lần nữa chiếu qua cửa sổ, ánh sáng ấm áp rọi vào căn phòng nhỏ. Tinh Hà đặt cây tiêu xuống, nhắm mắt và hít sâu, cảm nhận từng nhịp thở, từng rung động của cuộc sống tự do.

Tả Dận ngồi bên cạnh, lặng lẽ nhưng đầy quyết tâm: họ sẽ bước tiếp, bất kể quá khứ ra sao, bất kể ký ức ám ảnh còn sót lại.

Tinh Hà mỉm cười, tay nắm chặt tay Tả Dận, thì thầm:

“Dù quá khứ có đau thương… chúng ta vẫn sống, vẫn yêu thương, và bước tiếp…”

Nhịp nhạc từ cây tiêu vang lên nhẹ nhàng, bản giao hưởng của ký ức, tự do và tình cảm, khép lại ngoại truyện với ánh sáng bền bỉ, ngược tâm nhưng tràn sức sống.








Bạn cần đăng nhập để bình luận