Huyết Nguyệt Trầm Luân

CHƯƠNG 5 — BẢN NHẠC CỦA NGỤC TÂM

Bình minh chưa kịp ló dạng, Phượng Thiền Điện đã chìm trong một bầu không khí đặc quánh, nặng nề đến mức thở cũng khó.

Tinh Hà ngồi trên bệ thờ, tay vẫn cầm cây tiêu, mắt nhắm nghiền, toàn thân run rẩy như một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng.

Cảnh Trạm đứng phía sau, ánh mắt đen sâu hun hút, nhìn từng cử động yếu ớt của hắn.

“Bắt đầu,” hắn lệnh, giọng trầm đục, không dung thứ.

“Ngươi sẽ thổi khúc nhạc này… cho đến khi trẫm không còn nghi ngờ gì nữa.”

Tinh Hà mở mắt, cơ thể gần như không còn sức lực, nhưng vẫn cố gắng tuân lệnh.

Một nốt nhạc chập chờn vang lên — yếu ớt, lệch nhịp, trộn lẫn tiếng ho ra máu.

Cảnh Trạm hít một hơi sâu, siết tay hắn, khiến cả người Tinh Hà run rẩy.

“Chậm. Yếu. Không đủ. Ngươi phải giống hắn… hoàn toàn.”

Mỗi nhịp thở của Tinh Hà đều nhói lên một nỗi đau, một ký ức về người đã chết, từng nốt nhạc giờ như dao sắc cắt vào tâm hồn hắn.

Cảnh Trạm cúi sát, bàn tay vuốt nhẹ tóc hắn, nhưng ánh mắt thì đầy áp chế:

“Ngươi sẽ chịu đựng. Ngươi sẽ nhớ. Ngươi sẽ trở thành hắn. Không còn lựa chọn.”

Tinh Hà muốn bỏ chạy, nhưng bàn tay Cảnh Trạm siết chặt, kéo hắn trở lại cây tiêu.

“Ngươi không có quyền từ chối,” Cảnh Trạm thì thầm, giọng vừa giận vừa đau,

“Ngươi là của trẫm. Và trẫm sẽ biến ngươi thành hắn… dù ngươi có muốn hay không.”

Giữa lúc Tinh Hà gần như gục xuống, Tả Dận bước lén vào điện, tay cầm bình nước, ánh mắt đầy lo âu:

“Bệ hạ… thần… chỉ muốn giúp… để hắn không chết…”

Cảnh Trạm quay lại, ánh mắt sắc lạnh như băng:

“Ngươi lại tới?”

Bước tới, bóng hắn áp chế toàn bộ không gian, khiến Tả Dận lùi lại, sợ hãi.

“Không ai được chạm vào hắn ngoài trẫm. Ai dám, sẽ chịu hậu quả ngay trước mặt hắn.”

Tả Dận cắn môi, nhẫn nhịn, lùi ra khỏi điện, nhìn Tinh Hà run rẩy trong vòng tay Cảnh Trạm.

Trong lòng hắn là nỗi đau và bất lực tột cùng.

Tinh Hà bị ép luyện khúc nhạc liên tục suốt nhiều giờ.

Mỗi nốt nhạc là một nhát dao khắc vào tim hắn, đánh thức những ký ức đã bị chôn sâu về người đã chết.

Hắn ho ra máu, toàn thân mệt mỏi, nhưng Cảnh Trạm không cho dừng lại.

“Ngươi phải chịu đựng. Ngươi phải sống với nỗi đau này. Ngươi phải trở thành hắn!”

Một phần ký ức của người đã chết bỗng lóe lên trong tâm trí Tinh Hà — hình ảnh đôi mắt người ấy nhìn Cảnh Trạm, rực đau thương, đôi tay cầm cây tiêu run run.

Tinh Hà khẽ thốt lên, giọng nghẹn:

“…Người… là ai…?”

Cảnh Trạm cúi sát, thì thầm vào tai hắn, hơi thở nóng rực:

“Ngươi sẽ biết… khi ngươi hoàn toàn trở thành hắn. Và trẫm… sẽ không để ngươi mất.”

Tinh Hà run rẩy, cơ thể mềm nhũn, nước mắt lẫn máu trộn vào nhau.

Áp lực, đau đớn, ký ức và nỗi sợ đã tạo thành một mê cung mà hắn không tìm thấy lối thoát.

Nhưng giữa tuyệt vọng, trong tim hắn lại lóe lên một tia khao khát sống — khao khát tồn tại, dù bị trói chặt, dù là bản sao của người đã chết.

Bên ngoài, Phượng Thiền Điện chìm trong yên lặng.

Nhưng bên trong, hai con người — một kẻ sống, một kẻ chiếm đoạt — đã bị trói chặt bởi nỗi đau, ký ức và ám ảnh, không còn đường quay lại.

Đêm đó, bản nhạc của ngục tâm vang lên.

Và Tinh Hà biết, con đường phía trước sẽ còn tàn nhẫn, còn điên cuồng hơn bất cứ điều gì hắn từng trải qua…

Tinh Hà gục xuống cây tiêu, cơ thể mềm nhũn, mệt mỏi đến mức không thể thở nổi.

Máu vẫn lẫn nước mắt rơi trên sàn điện lạnh.

Nhưng bàn tay Cảnh Trạm vẫn nắm chặt tay hắn, ép hắn giữ cây tiêu, bắt đầu từng nốt nhạc lại từ đầu.

“Ngươi tưởng trẫm sẽ để ngươi nghỉ sao?”

Giọng hắn khàn đặc, run rẩy như vừa trải qua cơn điên loạn.

“Ngươi phải thổi… cho đến khi trẫm không còn nghi ngờ gì nữa.”

Tinh Hà nghiến răng, cố gượng đứng dậy.

Một nhịp nhạc chập chờn vang lên, yếu ớt, như thể cơ thể hắn đang chống lại chính bản thân mình.

Cảnh Trạm cúi sát, bàn tay vuốt nhẹ mái tóc hắn nhưng ánh mắt thì đen đặc, đầy áp lực: “Ngươi sợ… nhưng trẫm không cần ngươi hiểu. Chỉ cần ngươi làm… và sống trong vòng tay trẫm.”

Tinh Hà run rẩy, giọng nghẹn ngào:

“Thần… không… nổi…”

“Ngươi sẽ nổi,” Cảnh Trạm cắt ngang, áp mặt sát trán hắn.

“Ngươi sẽ chịu đựng… và trở thành hắn. Không còn lựa chọn.”

Bên ngoài, Tả Dận lén bước vào điện, ánh mắt đầy lo âu.

“Bệ hạ… xin người… thần chỉ muốn giúp hắn… để không chết…”

Cảnh Trạm quay sang, ánh mắt sắc lạnh như băng, bóng đổ dài áp chế Tả Dận:

“Ngươi lại tới?”

Bước tới, giọng như sấm rền:

“Ngươi không được chạm vào hắn ngoài trẫm. Ai dám… sẽ chịu hậu quả.”

Tả Dận nhịn cơn giận và nỗi đau, lùi ra ngoài.

Nhưng ánh mắt vẫn dán vào Tinh Hà, trái tim đau đến mức muốn vỡ ra.

Tinh Hà bị ép luyện khúc nhạc liên tục, không ngừng nghỉ.

Mỗi nhịp nhạc là một nỗi đau chồng chất, xé nát tim hắn, nhắc nhở về người đã chết — bóng hình mờ ảo, đôi mắt rực đau thương, đôi tay cầm cây tiêu run run.

Một phần ký ức lóe lên trong tâm trí Tinh Hà: hình ảnh người ấy nhìn Cảnh Trạm, rực đau thương, rồi mờ dần trong bóng tối.

Tinh Hà thốt lên, giọng nghẹn:

“…Người… là ai…?”

Cảnh Trạm cúi sát, thì thầm vào tai hắn:

“Ngươi sẽ biết… khi ngươi hoàn toàn trở thành hắn. Và trẫm… sẽ không để ngươi mất.”

Tinh Hà run rẩy, cơ thể mềm nhũn, nước mắt hòa với máu.

Nỗi đau, ký ức và sợ hãi tạo thành một mê cung mà hắn không thể thoát ra.

Nhưng giữa tuyệt vọng, trong tim hắn lóe lên một tia khao khát sống — dù bị trói chặt, dù là bản sao của người đã chết.

Ánh sáng nến lập lòe trên tường, in bóng hai người lên như hình tượng của sự chiếm đoạt tuyệt đối.

Cảnh Trạm siết chặt hắn lần cuối trước khi kéo hắn ngồi xuống bệ thờ.

“Ngày mai… ngươi sẽ tiếp tục. Ngươi sẽ thổi từ nốt đầu tiên… cho đến khi trẫm tin rằng ngươi đã trở thành hắn hoàn toàn.”

Tinh Hà nhắm mắt, mệt mỏi đến mức không còn sức lực, nhưng trong lòng vẫn vang lên một câu hỏi câm lặng:

“…Người đã chết… rốt cuộc… là ai…?”

Bên ngoài, Phượng Thiền Điện chìm trong im lặng tuyệt đối.

Bên trong, ngục tâm đã hoàn toàn khóa chặt hai con người: kẻ chiếm đoạt và kẻ bị chiếm đoạt.

Đêm ấy, bản nhạc của ngục tâm vang lên.

Và Tinh Hà hiểu rằng, con đường phía trước sẽ còn tàn nhẫn, điên cuồng hơn bất cứ điều gì hắn từng trải qua.

Tinh Hà ngồi trên bệ thờ, tay vẫn bám cây tiêu, cơ thể mềm nhũn như tờ giấy bị vò nát.

Máu và nước mắt vẫn rơi, hòa vào nhịp nhạc mà hắn vừa cố gắng thổi, nhịp điệu chập chờn, yếu ớt, như muốn gào thét nhưng không thể.

Cảnh Trạm đứng sau, ánh mắt đen sâu hun hút, đôi tay vừa vuốt mái tóc vừa siết chặt, giọng trầm khàn:

“Ngươi mệt? Ngươi sẽ chịu đựng. Ngươi sẽ thổi… cho đến khi trẫm không còn nghi ngờ gì nữa.”

Tinh Hà run rẩy, toàn thân gần như tê liệt, nhưng vẫn gắng gượng.

Một phần ký ức về người đã chết hiện lên rõ rệt: đôi mắt ấy, đôi tay run run cầm cây tiêu, khúc nhạc vang lên trong đầu hắn như lặp đi lặp lại.

“…Người… là ai…?”

Giọng hắn nhỏ đến mức như tự nhủ với chính mình.

Cảnh Trạm cúi sát, hơi thở nóng rực phả vào tai:

“Ngươi sẽ biết… khi ngươi hoàn toàn trở thành hắn. Ngươi là của trẫm. Không ai có quyền lấy ngươi khỏi trẫm.”

Bên ngoài, Tả Dận đứng nhìn qua khe cửa, ánh mắt lo âu và bất lực.

Hắn muốn lao vào cứu Tinh Hà, nhưng bóng dáng Cảnh Trạm như một bức tường sắt chắn ngang, lạnh lùng và áp đảo.

“Không thể… không thể để hắn chịu đựng một mình…” Tả Dận thì thầm, tim nhói đau.

Tinh Hà run rẩy, cơ thể mềm nhũn, máu và nước mắt hòa vào nhau.

Nỗi đau, sợ hãi và ký ức đã biến hắn thành một mê cung không lối thoát.

Nhưng một tia khao khát sống vẫn lóe lên trong tim hắn — dù bị trói chặt, dù là bản sao của người đã chết.

Cảnh Trạm siết tay hắn lần cuối, kéo hắn tựa vào ngực:

“Ngày mai… ngươi sẽ tiếp tục luyện khúc nhạc từ nốt đầu tiên. Ngươi sẽ trở thành hắn… hoàn toàn. Và trẫm sẽ không cho phép ngươi rời bỏ.”

Tinh Hà nhắm mắt, mệt mỏi đến mức gần như ngất đi, nhưng trong lòng vẫn vang lên một câu hỏi câm lặng:

“…Người đã chết… rốt cuộc… là ai…?”

Ngục tâm đã khóa chặt hai con người: kẻ chiếm đoạt và kẻ bị chiếm đoạt.

Bản nhạc ấy vẫn vang lên trong không gian, như lời nhắc nhở rằng con đường phía trước sẽ còn tàn nhẫn và điên cuồng hơn bất cứ điều gì Tinh Hà từng trải qua.

Và đêm ấy, Phượng Thiền Điện không ngủ.

Người sống và kẻ chiếm đoạt đều bị trói chặt trong nỗi đau, ký ức và ám ảnh, chuẩn bị bước vào một ngày mới đầy thử thách…

Tinh Hà gục trên bệ thờ, toàn thân run rẩy, tay vẫn bám chặt cây tiêu.

Cơn mệt mỏi dồn nén đến mức từng hơi thở cũng là một cực hình, nhưng Cảnh Trạm đứng sau, ánh mắt không hề dịu bớt.

“Ngươi tưởng trẫm sẽ để ngươi nghỉ sao?” Giọng hắn trầm, run rẩy như vừa trải qua một cơn điên loạn.

“Ngươi phải thổi… và nhớ tất cả… cho đến khi trẫm không còn nghi ngờ gì nữa.”

Tinh Hà nhắm mắt, cố gượng thổi một nốt nhạc chập chờn, yếu ớt như muốn gào thét nhưng không thể.

Một phần ký ức về người đã chết lóe lên trong đầu: đôi mắt đau thương, đôi tay run run cầm cây tiêu, khúc nhạc vang lên liên tục.

“…Người… là ai…?”

Hắn thốt lên, giọng nghẹn ngào, như tự hỏi chính bản thân.

Cảnh Trạm cúi sát, áp sát trán hắn, hơi thở nóng rực phả lên tóc Tinh Hà:

“Ngươi sẽ biết… khi ngươi hoàn toàn trở thành hắn. Ngươi là của trẫm. Không ai có quyền lấy ngươi khỏi trẫm.”

Bên ngoài, Tả Dận đứng lén nhìn qua khe cửa, trái tim đau nhói.

Hắn muốn lao vào cứu Tinh Hà, nhưng bóng dáng Cảnh Trạm như một bức tường sắt lạnh lùng chắn ngang.

“Không thể… không thể để hắn chịu đựng một mình…” Hắn thì thầm, mắt đỏ hoe.

Tinh Hà run rẩy, toàn thân mềm nhũn, nước mắt hòa với máu.

Mê cung đau đớn, ký ức và nỗi sợ xiết chặt, nhưng trong lòng vẫn lóe lên một tia khao khát sống — dù bị trói chặt, dù là bản sao của người đã chết.

Cảnh Trạm siết tay hắn lần cuối, kéo hắn tựa vào ngực:

“Ngày mai… ngươi sẽ tiếp tục luyện khúc nhạc từ nốt đầu tiên. Ngươi sẽ trở thành hắn… hoàn toàn. Và trẫm sẽ không cho phép ngươi rời bỏ.”

Tinh Hà nhắm mắt, mệt mỏi đến mức gần như ngất đi, nhưng trong lòng vẫn vang lên một câu hỏi câm lặng:

“…Người đã chết… rốt cuộc… là ai…?”

Ánh nến lập lòe trên tường, in bóng hai người như hình tượng của sự chiếm đoạt tuyệt đối.Bản nhạc vang lên, nhắc nhở Tinh Hà rằng con đường phía trước sẽ còn tàn nhẫn và điên cuồng hơn bất cứ điều gì hắn từng trải qua.

Ngục tâm đã khóa chặt hai con người: kẻ chiếm đoạt và kẻ bị chiếm đoạt.

Đêm ấy, Phượng Thiền Điện không ngủ.

Và Tinh Hà biết, mọi đau đớn, mọi ký ức và mọi ám ảnh mới chỉ bắt đầu



















Bạn cần đăng nhập để bình luận