Huyết Nguyệt Trầm Luân

CHƯƠNG 2: Khúc nhạc cấm

Trời còn chưa sáng hẳn, sương mù đã phủ kín con đường dẫn đến Phượng Thiền Điện. Gạch lát lạnh ngắt dưới chân, tiếng bước đi vang vọng trong không gian rộng lớn khiến lòng người thêm nặng nề.

Sở Tinh Hà ôm cây tiêu trúc vào lòng, mỗi bước đi đều đặc quánh một cảm giác như bước vào bẫy.

Phượng Thiền Điện — nơi hoàng đế làm việc buổi sớm — cửa lớn mở ra từ từ khi hắn đến nơi. Hai hàng cấm vệ quỳ xuống, không một tiếng động, không một cái liếc mắt. Mọi thứ tĩnh lặng đến mức kinh sợ.

Tả Dận đứng chờ bên trong, ánh mắt như lưỡi dao lướt qua mặt Tinh Hà.

“Đi theo ta.”

Cả hai bước vào đại điện lớn. Ánh nến tỏa vàng nhạt, soi một bóng người ngồi trên ngôi cao nhất.

Cảnh Trạm.

Vẫn là bộ long bào đen giản lược, vẫn là gương mặt tuấn mỹ đến lạnh lùng, nhưng khí thế hôm nay còn nặng hơn tối qua — như mang theo cả bão tố.

Tinh Hà quỳ xuống, dập đầu.

“Nguyên tấu nhạc quan Sở Tinh Hà bái kiến hoàng thượng.”

Cảnh Trạm không nói ngay.

Hắn chống tay lên mặt bàn, nhìn xuống kẻ đang quỳ phía dưới — ánh mắt ấy lạnh tới mức khiến lưng Tinh Hà tê buốt.

“Đứng lên.”

Giọng hắn không lớn nhưng vang khắp điện, nặng như tiếng chuông đồng.

Tinh Hà đứng dậy, hai tay giữ ống tiêu. Không khí căng như sợi dây đàn.

Cảnh Trạm đan mười ngón tay lại, ngả người dựa vào ngai.

“Ngươi biết trẫm triệu ngươi đến để làm gì?”

“…Hoàng thượng muốn nghe nhạc.”

Tinh Hà đáp khẽ.

“Không phải.”

Đôi mắt hoàng đế nhíu lại.

“Trẫm muốn nghe khúc đêm qua.”

Tinh Hà sững người.

Khúc nhạc đêm qua… hắn chỉ tấu vài tiếng ngắn, để thử tiêu. Vậy mà hoàng đế vẫn nghe được?

Khoảng cách từ Tê Nguyệt Lâu tới tẩm điện không gần…

Hay là người kia đã đứng trên hành lang?

Hoặc… vẫn luôn dõi theo hắn?

Tinh Hà mở miệng, nhưng nghẹn lại:

“Thần chỉ thổi một đoạn ngắn, không có tên khúc, cũng không phải nhạc lễ…”

Cảnh Trạm hạ mí mắt, như đang kiềm nén gì đó.

“Hôm nay, trẫm muốn nghe ngươi thổi lại nó từ đầu đến cuối.”

“…Nhưng thần không biết toàn khúc.”

Lời này khiến cả đại điện lặng như chết.

Tả Dận hét lên:

“Vô lễ! Bệ hạ ra lệnh—”

“Đủ.”

Cảnh Trạm nâng tay, cắt ngang.

Hắn đứng dậy.

Không tiếng động.

Chỉ có khí thế từ thân thể cao lớn ấy áp xuống như ngọn núi.

Hắn đi xuống bậc thềm, mỗi bước như dồn ép không khí.

Đến khi dừng trước mặt Tinh Hà, khoảng cách còn không tới một bước.

“Ngươi không nhớ.”

Hắn thì thầm.

Tinh Hà ngẩng đầu. Trong đôi mắt đen sâu ấy—

không phải giận dữ.

Không phải lạnh lẽo.

Mà là một nỗi đau ẩn dưới đáy, sâu đến mức không thể nhìn thấu.

Nhưng chỉ thoáng chốc, cảm xúc ấy biến mất, thay bằng vẻ vô tình quen thuộc.

“Vậy trẫm nhắc lại cho ngươi nhớ.”

Cảnh Trạm đưa tay —

không chạm vào người Tinh Hà, chỉ khẽ chạm lên cây tiêu trong tay hắn.

Hơi tay hắn rất lạnh.

Lạnh đến mức Tinh Hà rùng mình.

“Khúc đó tên là Thương Minh.”

Giọng hắn rơi xuống như lưỡi dao.

“Khúc của một người… đã chết.”

Lời nói ấy khiến tim Tinh Hà đập mạnh.

Một người đã chết?

Khúc nhạc này… thuộc về ai?

Cảnh Trạm rút tay lại, xoay người trở về ngai vàng.

“Thổi đi.”

Tả Dận bồi thêm, giọng nghiêm khắc:

“Sở Tinh Hà, bệ hạ đã hạ chỉ.”

Tinh Hà nắm chặt cây tiêu, hít sâu một hơi.

Hắn không biết đầy đủ khúc nhạc đó.

Nhưng tiếng đêm qua… dường như khắc vào trong tâm trí.

Hắn đưa tiêu lên môi.

Tiếng đầu tiên vang lên — trầm đến mức khiến tim người nghe như bị bóp lại.

Âm thứ hai — buốt như dao cắt.

Âm thứ ba — nhẹ, nhưng mang theo nỗi tuyệt vọng bị chôn sâu.

Cảnh Trạm ngồi yên, nhưng ngón tay siết chặt tay vịn long ỷ, khớp xương trắng bệch.

Khúc điệu dần kéo dài.

Những đoạn gãy vụn dần liền mạch.

Như thể nỗi đau của một người nào đó thẩm thấu qua đầu ngón tay của Tinh Hà.

Đến cuối khúc —

ọc.

Tinh Hà đột ngột ngừng lại, khụy tay xuống bàn đá bên cạnh, hơi thở hỗn loạn. Một vị đắng tan nơi đầu lưỡi — hắn ho 2 tiếng, máu nóng dâng lên cổ họng.

Một giọt máu rơi xuống nền gạch.

Tả Dận kinh hãi:

“Sở Tinh Hà!”

Nhưng Cảnh Trạm… vẫn ngồi yên.

Ánh mắt hắn, trong khoảnh khắc, như nhìn vào bóng hình của ai khác.

Không phải Tinh Hà.

Không phải hiện tại.

Mà là quá khứ.

Tinh Hà áp tay lên lồng ngực.

Khúc nhạc đó… dường như mang theo oán khí. Mỗi âm như có trọng lượng, đè lên tim hắn.

“…Hoàng thượng…”

Tinh Hà khẽ gọi, giọng yếu hẳn.

Nghe tiếng ấy, Cảnh Trạm như từ cơn mê tỉnh lại.

Hắn đứng phắt dậy, bước thẳng đến chỗ Tinh Hà.

Không kịp suy nghĩ, hoàng đế đưa tay giữ lấy vai hắn, bóp chặt đến mức khiến hắn đau.

“Ngươi thổi được khúc đó…”

Cảnh Trạm nói, giọng run nhẹ —

“…rõ ràng ngươi nhớ.”

“Thần… chưa từng nghe…”

Tinh Hà đáp trong hơi thở đứt quãng.

Lời này như một nhát dao.

Cảnh Trạm siết mạnh hơn.

“Đừng nói dối!”

Tả Dận lập tức quỳ xuống:

“Bệ hạ! Ngài—”

“CÂM MIỆNG!”

Cảnh Trạm gầm lên.

Âm thanh khiến tất cả cấm vệ bên ngoài giật mình.

Hắn nhìn chăm chăm vào gương mặt tái nhợt của Tinh Hà.

Trong đôi mắt ấy là hỗn loạn, đau đớn, cố chấp, và cả nỗi sợ hãi không thể gọi tên.

Rồi…

tất cả cảm xúc bỗng thu lại.

Hoàng đế thả tay.

Tinh Hà gần như ngã xuống.

Cảnh Trạm quay lưng, giọng thấp đi:

“Đưa hắn về Tê Nguyệt Lâu. Cấm ra khỏi đó.”

“…Vâng.”

“Từ nay trở đi,” Cảnh Trạm nói tiếp, giọng lạnh như băng,

“âm nhạc của hắn… chỉ được phép chơi cho trẫm.”

Tả Dận bước đến đỡ Tinh Hà, nhưng trước khi rời điện, Cảnh Trạm nói thêm một câu:

“Và Tả Dận.”

Giọng hắn đầy sát khí.

“Nếu để hắn chết… ngươi không cần sống nữa.”

Trên đường về, Tả Dận siết chặt nắm tay.

Hắn nhìn Tinh Hà đang thở khó nhọc, lòng đầy giận dữ và đau đớn.

Hắn gầm lên khẽ, giọng chỉ đủ để Tinh Hà nghe:

“Vì sao… bệ hạ lại vì ngươi mà biến sắc như vậy?”

“Ngươi… rốt cuộc là ai?”

Tinh Hà tựa vào vai hắn, thì thầm:

“Thần… không biết.”

Ngoài trời, mây đen kéo đến, tiếng sấm xa xa vang lên.

Bão… sắp đến.

Tả Dận dìu Tinh Hà đi dọc theo hành lang dài, nhưng lòng hắn rối bời đến mức bàn tay cứng như sắt. Hai người đi dưới mái cung, từng bước chìm trong tiếng gió rít qua cột trụ.

“Sở Tinh Hà,”

Tả Dận nói khẽ nhưng giọng không giấu nổi căng thẳng,

“bệ hạ vừa rồi… chưa từng như vậy.”

Tinh Hà nhắm mắt lại, hơi thở vẫn rối loạn không theo nhịp.

“Ngài ấy… nổi giận vì khúc nhạc sao?”

“Không phải.”

Tả Dận dừng chân.

Hắn quay đầu, ánh mắt lóe lên một cảm xúc phức tạp: vừa ghen, vừa đau, vừa sợ.

“Bệ hạ giận… vì ngươi không nhớ.”

“…Không nhớ điều gì?”

Tả Dận cắn răng, muốn nói nhưng rồi lại siết chặt tay, như thể có thứ gì đó trói buộc hắn.

“Không thể nói.”

Hắn quay mặt đi, tiếp tục dìu Tinh Hà.

“Tránh xa bệ hạ một chút là tốt nhất.”

Tinh Hà cười yếu ớt:

“Lệnh của người khiến ta không đi đâu được cả.”

Tả Dận im lặng.

Hắn muốn phản bác, muốn nói “ta sẽ bảo vệ ngươi”, nhưng lời đó không thể thốt ra. Hắn biết rõ: người mà Cảnh Trạm đặt vào mắt, dù là để yêu thương hay để hành hạ… không ai thoát được.

Khi vừa đến cầu nhỏ dẫn sang Tê Nguyệt Lâu, một trận gió mạnh thổi qua. Tinh Hà mất thăng bằng, suýt ngã.

Tả Dận giữ chặt, cau mày:

“Không sao chứ?”

Tinh Hà lắc đầu — nhưng tay hắn vẫn giữ lồng ngực, nơi cơn đau âm ỉ cứ lan ra từng nhịp.

Khúc “Thương Minh”…

Vì sao hắn lại thổi được?

Vì sao mỗi âm đều khiến tim hắn như bị dao cắt?

Không lẽ…

Hắn đã từng biết khúc nhạc ấy?

Nhưng trong trí nhớ của hắn, chưa từng học một khúc mang oán khí mạnh đến thế.

Hắn vừa mở miệng muốn nói gì đó, thì phía xa, từ bóng tối, một giọng nói vang lên:

“Chậm quá.”

Tả Dận lập tức giật Tinh Hà ra sau lưng, tay đặt lên chuôi kiếm.

Một thái giám trẻ tuổi bước ra từ hiên, dáng nhỏ nhắn, nhưng ánh mắt lạnh lẽo.

Hắn mặc áo lam, thắt dải lưng trắng — là người hầu cận sát bên hoàng đế.

“Mời Sở nhạc quan trở lại Tê Nguyệt Lâu. Bệ hạ có căn dặn.”

Thái giám mỉm cười, nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng.

“Y phục, thức ăn, thuốc đều đưa đến. Và—”

Hắn nhìn thẳng vào Tinh Hà.

“Đêm nay có thị vệ canh giữ toàn bộ chu vi. Lệnh của bệ hạ: Không ai được phép tiếp cận Sở nhạc quan.

Tả Dận siết chặt nắm tay.

“Nghĩa là gì?”

Thái giám nghiêng đầu, nói nhẹ nhàng:

“Là giam lỏng.”

Tinh Hà rùng mình.

Thái giám cúi người thật thấp, cung kính nhưng không giấu nổi vẻ quỷ quyệt:

“Bệ hạ nói… Ngài ấy muốn tự mình ‘chăm sóc’ Sở nhạc quan.”

Lời này như một giọt độc rơi vào lòng mỗi người đang đứng trên cầu.

Đặc biệt là Tả Dận — hắn khựng người, mắt lập tức tối đi.

Tinh Hà thở gấp:

“Ta không cần bệ hạ chăm sóc—”

“Không ai hỏi ngươi muốn gì.”

Thái giám cười, nụ cười sắc như kim.

“Ngươi chỉ cần nhớ: từ nay, mạng ngươi, hơi thở ngươi, tiếng nhạc ngươi… đều thuộc về bệ hạ.”

Nói xong, hắn lùi sang một bên, như nhường đường cho kẻ bị bắt giữ.

Tả Dận đỡ Tinh Hà bước vào tiểu viện. Nhưng trước khi đi vào trong, Tả Dận cúi đầu thấp, thì thầm:

“Đêm nay… ngươi nhớ cài chốt cửa thật kỹ.”

Tinh Hà ngẩng lên, nhưng Tả Dận đã quay đi.

Câu nói ấy… không phải cảnh báo cung đình.

Mà là cảnh báo về một người.

Một người mặc long bào đen.

Một người có đôi mắt lạnh như đá.

Một người đêm qua đã tuyên bố: “Ngươi không được rời khỏi tầm mắt của trẫm.”

Đêm xuống rất nhanh.

Tinh Hà ngồi bên cửa sổ, tay run nhẹ khi chạm vào cây tiêu trúc. Trong đầu hắn, tiếng “Thương Minh” cứ vang lên, từng âm như móc vào tim.

Hắn không muốn nhớ.

Nhưng càng cố quên, âm ấy càng rõ.

Gió lùa qua, lay động giá nến. Ánh sáng chập chờn in bóng hắn lên tường — yếu ớt, lẻ loi.

Trong khoảnh khắc hắn bắt đầu lim dim mắt…

Cạch.

Một âm thanh rất nhẹ vang lên từ cửa phòng.

Ai đó vừa chạm vào chốt cửa.

Rất chậm.

Rất cẩn thận.

Như sợ hắn phát hiện.

Tinh Hà giật mình, toàn thân cứng đờ.

Hắn xoay đầu nhìn —bóng ai đó in trên tấm cửa giấy.

Cao lớn.

Thẳng.

Khí thế quen thuộc đến mức tim hắn thắt lại.

“…Hoàng thượng…?”

Bóng người không trả lời.

Nhưng tay trên chốt cửa dừng lại một nhịp — rồi tiếp tục ấn xuống.

Tinh Hà lùi về sau, giọng run:

“Bệ hạ… đêm đã khuya… ngài đến đây—”

Một tiếng cạch lớn vang lên.

Chốt cửa bị mở.

Cửa trượt sang một bên, để lộ gương mặt người đứng ngoài —Đôi mắt đen sâu, giấu dưới ánh trăng, đầy một loại cảm xúc mà Tinh Hà không thể nhận ra:

Không phải giận.

Không phải lạnh lùng.

Mà là cố chấp.

Và tuyệt vọng.

Cảnh Trạm bước vào, nhẹ như bóng đêm tràn qua ngưỡng cửa.

“Tinh Hà.”

Giọng hắn trầm thấp, khê đặc.

“Đêm nay… trẫm phải xác định một chuyện.”

Tinh Hà lùi thêm một bước, lưng chạm vào mép bàn.

“Xác định… chuyện gì?”

Hoàng đế dừng lại trước mặt hắn, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can.

Rồi hắn đưa tay —không phải để chạm vào, mà để nâng cằm Tinh Hà, buộc người kia phải ngẩng đầu nhìn thẳng mình.

Cảnh Trạm nói, từng chữ như rơi xuống đáy đêm:

“Ngươi… rốt cuộc là Tinh Hà—”

“—hay là người kia quay về từ cõi chết?”

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ cần nghiêng đầu một chút là hơi thở chạm nhau.

Tinh Hà lùi không được, tránh không xong, ánh mắt bị đôi đồng tử đen sâu của Cảnh Trạm khóa chặt.

“Hoàng… thượng…”

Giọng hắn nhỏ đến mức gần như tắt mất.

Cảnh Trạm không trả lời.

Hắn chỉ nhìn, nhìn như muốn lật tung từng lớp da thịt để tìm thứ ẩn giấu bên trong.

Dưới ánh trăng, đôi mắt ấy mang theo một nỗi tuyệt vọng khó gọi tên.

Như thể chỉ cần câu trả lời sai… hắn sẽ trở nên điên cuồng.

Bàn tay đang nâng cằm Tinh Hà khẽ siết lại, ngón tay lạnh đến mức khiến hắn run lên.

“Ngươi thổi được ‘Thương Minh’.”

Cảnh Trạm nói chậm rãi.

“Ngươi có hơi thở của hắn.”

“Có bóng lưng của hắn.”

“Thậm chí cả tiếng ho của ngươi cũng giống hắn.”

Mỗi câu như một nhát dao đâm vào tim Tinh Hà.

“Bệ hạ…”

Hắn cố giữ bình tĩnh.

“Thần chưa từng gặp người đó.”

“Ngươi nói dối.”

Cảnh Trạm cúi xuống một chút, hơi thở hắn chạm vào gò má Tinh Hà, khiến toàn bộ cơ thể người kia căng cứng.

“Nếu ngươi thật sự không phải hắn…

Thì vì sao trẫm vừa nghe tiếng tiêu đã muốn giết người?

Vì sao trẫm nhìn ngươi… lại đau đến như vậy?”

Đôi mắt Tinh Hà run lên.

Câu nói ấy không phải trách móc.

Là lời thú nhận.

Một lời thú nhận vừa yếu ớt, vừa đáng sợ.

“Hoàng thượng, thần—”

“Không được gọi trẫm là ‘hoàng thượng’.”

Giọng Cảnh Trạm hạ xuống thành một tiếng thì thầm nghẹn lại.

“Hắn… chưa từng gọi trẫm như vậy.”

Tinh Hà nghẹn lại.

Một luồng chua xót kỳ lạ dâng lên trong ngực.

“Vậy…”

Hắn nói khẽ, cố giữ bình tĩnh,

“thần nên gọi ngài là gì?”

Cảnh Trạm nhìn hắn một lúc thật lâu.

“Gọi tên trẫm.”

Hắn nói, giọng nhẹ như một mệnh lệnh tuyệt vọng.

“—Cảnh Trạm.”

Tinh Hà sững người.

Gọi tên hoàng đế?

Trong hoàng cung, đó là tội mất đầu.

Nhưng ánh mắt kia… lại như van xin.

Tinh Hà mím môi, giọng khẽ đến mức gần như không nghe thấy:

“…Cảnh… Trạm.”

Chỉ ba tiếng thôi.

Nhưng Cảnh Trạm giống như bị một lưỡi dao cứa vào tim.

Đôi tay đang nâng cằm Tinh Hà dừng lại, run nhẹ.

Và trong đúng khoảnh khắc ấy, hắn đột ngột kéo Tinh Hà vào lòng.

Một cái ôm siết chặt.

Không phải ôm của chủ nhân với nô bộc.

Không phải của vua với nhạc quan.

Mà là của một kẻ đang tuyệt vọng níu lấy tàn tro cuối cùng của quá khứ.

Tinh Hà nghẹt thở.

Hắn cảm nhận được nhịp tim của Cảnh Trạm —

không phải mạnh mẽ, mà hỗn loạn, vỡ vụn.

“Ngươi…”

Cảnh Trạm ép trán lên vai hắn, giọng vỡ ra như đang tự hành hạ chính mình:

“…rốt cuộc là ai?

Là Tinh Hà…

Hay là người ta đã chôn?”

Tinh Hà không biết phải trả lời thế nào.

Hắn chỉ là một nhạc quan nhỏ bé, vừa vào cung chưa tròn ngày.

Hắn không biết mình giống ai.

Không biết vì sao khúc ‘Thương Minh’ khiến tim hắn đau như bị xé.

Không biết vì sao ánh mắt hoàng đế khiến hắn run rẩy.

“Hoàng… thượng—”

“Ta bảo ngươi gọi tên ta.”

Cảnh Trạm siết chặt hơn, như thể sợ hắn biến mất.

“…Cảnh Trạm…”

Tinh Hà thở ra, nghẹn lại.

Cảnh Trạm khựng người.

Rồi hắn đẩy nhẹ Tinh Hà ra, không để người kia thoát khỏi tay, chỉ giữ đúng khoảng cách để nhìn thẳng vào gương mặt tái nhợt ấy.

“Nếu ngươi không phải hắn,”

Cảnh Trạm thì thầm,

“trẫm nhất định… sẽ khiến ngươi trở thành hắn.”

Tinh Hà tái mặt.

“Bệ hạ… đó là…”

“Là cảnh cáo.”

Cảnh Trạm nói, ánh mắt sắc như lưỡi dao.

“Và là sự thật.”

Hắn lùi một bước, xoay người đi về phía cửa.

Nhưng trước khi bước ra, hắn nói một câu khiến máu Tinh Hà lạnh buốt:

“Từ ngày mai, trẫm sẽ dạy ngươi lại từng khúc nhạc.

Từng chữ.

Từng hơi thở.”

Hắn dừng lại đúng ở ngưỡng cửa, không quay đầu lại.

“Nếu ngươi không học được—trẫm sẽ khiến ngươi nhớ.”

Wind thổi mạnh, làm rèm cửa phập phồng như muốn bật tung.

Tinh Hà đứng chết lặng.

Câu cuối cùng của hoàng đế… mang theo một lời tuyên án.

Ngày mai…

Từ khúc nhạc.

Sẽ bắt đầu sự trói buộc không thể thoát.

Khi Cảnh Trạm rời khỏi Tê Nguyệt Lâu, Tả Dận xuất hiện trong bóng tối, mặt tái xanh.

Hắn nhìn theo bóng lưng hoàng đế, lòng bàn tay siết đến bật máu.

“Bệ hạ…”

Hắn thì thầm, giọng đầy u uất:

“Rốt cuộc người muốn cứu hắn…

hay muốn hủy hắn?”

Không ai trả lời.

Gió đêm thổi qua mái cung, lạnh đến mức xương cũng run.

Bóng trăng đỏ bị mây nuốt chửng, chỉ còn lại bóng tối kéo dài không thấy cuối.

Và trong bóng tối đó —

một định mệnh đã được định đoạt.







Bạn cần đăng nhập để bình luận