Huyết Nguyệt Trầm Luân

CHƯƠNG 6 — ĐÊM KHÚC NHẠC CUỐI CÙNG

Phượng Thiền Điện chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng cây tiêu vang lên chập chờn.

Tinh Hà ngồi dựa vào bệ thờ, cơ thể gần như bất động, mệt mỏi đến mức từng cử động đều đau nhói.

Máu và nước mắt vẫn rơi trên sàn đá lạnh, hòa cùng nhịp nhạc chập chờn mà hắn đang gắng gượng thổi.

Cảnh Trạm đứng sau, ánh mắt đen hun hút, vừa siết tay vừa áp sát trán hắn:

“Ngươi nghĩ trẫm sẽ để ngươi nghỉ sao?

Ngươi phải thổi cho đến khi trẫm tin rằng ngươi đã hoàn toàn trở thành hắn.

Không ai có quyền can thiệp, không ai ngoài trẫm.”

Tinh Hà run rẩy, cơ thể mềm nhũn, giọng nghẹn ngào:

“Thần… không… chịu nổi…”

Cảnh Trạm cắt ngang, giọng trầm và đầy áp lực:

“Ngươi sẽ chịu đựng… Ngươi sẽ sống… Ngươi là của trẫm. Không còn lựa chọn.”

Bên ngoài, Tả Dận núp trong bóng tối, ánh mắt đỏ hoe.

Hắn biết nếu xông vào cứu Tinh Hà, sẽ gặp nguy hiểm trực tiếp trước Cảnh Trạm — nhưng nhìn Tinh Hà vật vã trong đau đớn, hắn không thể đứng yên.

“Không thể… không thể để hắn chịu đựng một mình…”

Hắn thì thầm, tim nhói đau như muốn vỡ ra.

Tả Dận bước một bước, nhưng bóng dáng Cảnh Trạm đã phát hiện.

Một cơn gió lạnh thổi qua, in bóng cả ba người lên tường, tạo thành một cảnh tượng vừa căng thẳng, vừa ám ảnh.

Tinh Hà run rẩy, toàn thân mềm nhũn, máu và nước mắt hòa vào nhau.

Nỗi đau, ký ức và sợ hãi xiết chặt hắn, nhưng giữa tuyệt vọng, trong tim vẫn lóe lên tia khao khát sống — dù bị trói chặt, dù là bản sao của người đã chết.

Cảnh Trạm cúi sát, thì thầm vào tai hắn:

“Ngươi sẽ biết… khi ngươi hoàn toàn trở thành hắn. Trẫm sẽ không để ngươi rời bỏ.”

Hơi thở nóng rực phả lên tóc Tinh Hà, khiến hắn run rẩy đến tận xương tủy.

Một phần ký ức về người đã chết bỗng hiện lên rõ mồn một: đôi mắt rực đau thương, đôi tay run run cầm cây tiêu, khúc nhạc vang lên liên tục như nhắc nhở Tinh Hà về trách nhiệm sống thay.

Tinh Hà thốt lên, giọng nghẹn:

“…Người… rốt cuộc… là ai…?”

Tả Dận từ ngoài bước vào, giọng run rẩy nhưng quyết tâm:

“Tinh Hà… hãy nghe thần… đừng để hắn… làm đau ngươi nữa…”

Cảnh Trạm quay sang, ánh mắt sắc lạnh như băng:

“Ngươi cũng muốn xông vào? Ai dám, sẽ chịu hậu quả ngay trước mặt hắn.”

Một khoảng lặng căng thẳng bao trùm, ba con người đứng trong cùng một không gian, nỗi đau, ký ức, ám ảnh và dục vọng xiết chặt, không một lối thoát.

Tinh Hà, trong vòng tay Cảnh Trạm, mệt mỏi đến mức gần như ngất đi, nhưng trong lòng vẫn vang lên câu hỏi câm lặng:

“…Người đã chết… rốt cuộc… là ai…?”

Đêm ấy, bản nhạc của ngục tâm vang lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Và Tinh Hà hiểu rằng, con đường phía trước sẽ còn điên cuồng, tàn nhẫn, và đầy rẫy thử thách — không chỉ cho hắn, mà cả những ai dám đứng trước sức mạnh áp chế của Cảnh Trạm.

Tinh Hà run rẩy, cơ thể mềm nhũn dựa vào ngực Cảnh Trạm, nhưng trong lòng bùng lên một tia ý chí mờ mịt.

Máu và nước mắt hòa vào nhau, từng nhịp nhạc chập chờn vẫn vang lên, nhắc nhở hắn rằng nếu gục ngã, mọi thứ sẽ kết thúc ngay lập tức.

Cảnh Trạm cúi sát, bàn tay siết chặt mái tóc hắn, giọng trầm đục nhưng lộ rõ sự chiếm hữu:

“Ngươi là của trẫm. Ngươi sẽ thổi khúc nhạc này… cho đến khi trẫm tin rằng ngươi đã hoàn toàn trở thành hắn. Không ai có quyền lấy ngươi đi.”

Tinh Hà khẽ run rẩy, giọng nghẹn ngào:

“Ngươi… đã chết… thật sự… là ai…?”

Cảnh Trạm nhíu mày, áp sát trán hắn:

“Ngươi sẽ biết… khi ngươi hoàn toàn trở thành hắn. Và trẫm… sẽ không để ngươi rời bỏ.”

Tả Dận từ ngoài lén bước vào, tay run run cầm bình nước và khăn, mắt đỏ hoe:

“Tinh Hà… thần không thể nhìn ngươi chịu đau đớn như thế này…”

Cảnh Trạm quay lại, ánh mắt như băng lạnh:

“Ngươi cũng muốn xông vào sao? Ai dám can thiệp… sẽ chịu hậu quả trước mặt hắn.”

Một khoảng lặng bao trùm. Ba con người đứng cùng nhau trong một không gian chật hẹp, nỗi đau, ám ảnh và dục vọng xiết chặt từng nhịp thở.

Tinh Hà, trong vòng tay Cảnh Trạm, cơ thể gần như bất động, nhưng một tia ý chí lóe lên.

Hắn biết, nếu không chịu đựng, hắn sẽ hoàn toàn mất mình, nhưng nếu tồn tại, hắn còn có cơ hội… để tìm câu trả lời về người đã chết.

Tinh Hà nhắm mắt, cố gắng thổi một nhịp nhạc rõ ràng hơn, dù tay run rẩy và gần như tê liệt.

Cảnh Trạm nheo mắt, hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng lấy lại sắc mặt lạnh lùng, siết chặt hơn nữa:

“Ngươi bắt đầu tỉnh táo rồi sao? Ngươi đang… cố ý thách thức trẫm?”

Tinh Hà mím môi, giọng nghẹn:

“…Không… chỉ… muốn sống…”

Bên ngoài, Tả Dận đứng trong bóng tối, trái tim nhói đau. Hắn muốn cứu Tinh Hà nhưng biết mình sẽ gặp nguy hiểm trực diện.

Một phần ký ức về người đã chết hiện lên mạnh mẽ: đôi mắt đau thương, đôi tay run run cầm cây tiêu…

Tinh Hà nuốt nước bọt, cảm giác như đang đứng giữa hai cực điểm: sống sót hay hoàn toàn khuất phục.

Cảnh Trạm nhìn Tinh Hà, trong đôi mắt đen hun hút bất chợt lóe lên một tia cảm xúc phức tạp — vừa ngược, vừa chiếm hữu, vừa ám ảnh.

Hắn cúi sát, thì thầm:

“Ngươi là của trẫm. Ngươi sẽ tồn tại… nhưng chỉ khi là hắn… hoàn toàn…”

Tinh Hà cảm nhận áp lực, nỗi đau, nhưng trong tim một tia sáng mờ mịt lóe lên — một phần ý chí muốn sống, một phần khao khát tìm ra sự thật về người đã chết.

Đêm ấy, bản nhạc của ngục tâm vang lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Ba con người, ba nỗi đau, ba sự chiếm hữu và khát khao, bị trói chặt trong cùng một không gian.

Tinh Hà biết, bước ngoặt lớn nhất của đời mình sắp đến…

Tinh Hà gục trên bệ thờ, cơ thể gần như bất động, tay vẫn bám cây tiêu, máu và nước mắt trộn lẫn trên sàn đá lạnh.

Nhịp nhạc chập chờn vang lên, yếu ớt nhưng vẫn tồn tại, như muốn nhắc nhở hắn rằng nếu gục ngã, mọi thứ sẽ kết thúc ngay lập tức.

Cảnh Trạm đứng phía sau, ánh mắt đen hun hút, vừa siết tay vừa áp sát trán hắn:

“Ngươi là của trẫm. Ngươi sẽ thổi khúc nhạc này… cho đến khi trẫm tin rằng ngươi đã hoàn toàn trở thành hắn.”

Tinh Hà run rẩy, giọng nghẹn:

“…Người… rốt cuộc… là ai…?”

Cảnh Trạm nheo mắt, trong đôi mắt lóe lên tia cảm xúc phức tạp — vừa ngược, vừa chiếm hữu, vừa ám ảnh sâu sắc:

“Ngươi sẽ biết… khi ngươi hoàn toàn trở thành hắn. Và trẫm… sẽ không để ngươi rời bỏ.”

Tả Dận từ ngoài bước vào, tay run run cầm bình nước, ánh mắt đỏ hoe:

“Tinh Hà… thần không thể nhìn ngươi chịu đau đớn như thế này… Hãy rời khỏi hắn…”

Cảnh Trạm quay sang, giọng lạnh lùng:

“Ngươi cũng muốn xông vào sao? Ai dám can thiệp… sẽ chịu hậu quả trước mặt hắn.”

Khoảnh khắc ấy, ba con người đứng cùng nhau, nỗi đau, ký ức và dục vọng xiết chặt, không còn lối thoát.

Tinh Hà, mặc dù mệt mỏi gần kiệt quệ, vẫn bùng lên tia ý chí mờ mịt.

Hắn biết, nếu gục ngã, hắn sẽ hoàn toàn biến mất; nếu sống, hắn còn cơ hội tìm ra sự thật về người đã chết.

Hắn nhắm mắt, cố thổi một nhịp nhạc mạnh mẽ hơn, dù tay run rẩy và gần như tê liệt.

Cảnh Trạm hơi nhíu mày, ánh mắt lóe lên sự ngạc nhiên, rồi nhanh chóng trở lại lạnh lùng, siết chặt hơn:

“Ngươi đang… thách thức trẫm sao?”

Tinh Hà mím môi, giọng yếu ớt nhưng kiên quyết:

“…Không… chỉ… muốn sống…”

Tức giận và lo sợ, Tả Dận bước tới, định lao vào cứu Tinh Hà.

Nhưng Cảnh Trạm đã ra tay, chặn trước, ánh mắt đen đặc như băng:

“Ngươi… muốn thử vận mệnh à?”

Tinh Hà cảm nhận áp lực khủng khiếp từ hai người đàn ông xung quanh, nỗi đau gần như vô tận, nhưng trong lòng vẫn lóe lên tia sáng ý chí — một phần khao khát sống, một phần tò mò muốn tìm ra sự thật về người đã chết.

Bất ngờ, ký ức về người đã chết hiện lên rõ rệt: đôi mắt đau thương, đôi tay run run cầm cây tiêu, khúc nhạc vang lên không ngừng trong tâm trí Tinh Hà.

Hắn nuốt nước bọt, cảm giác như đứng giữa hai cực điểm: sống sót hay hoàn toàn khuất phục.

Cảnh Trạm cúi sát, giọng trầm mà ám ảnh:

“Ngươi là của trẫm. Ngươi sẽ tồn tại… nhưng chỉ khi là hắn… hoàn toàn…”

Tinh Hà, mặc dù gần như kiệt quệ, vẫn mở mắt, lòng bùng lên quyết tâm sống mãnh liệt.

Một tia sáng mờ mịt nhưng mạnh mẽ lóe lên trong tim hắn: sẽ tồn tại, sẽ sống, và sẽ tìm ra sự thật về người đã chết.

Đêm ấy, Phượng Thiền Điện chìm trong im lặng căng thẳng tuyệt đối.

Bản nhạc của ngục tâm vang lên mạnh mẽ, ba con người, ba nỗi đau, ba khát khao, bị trói chặt trong cùng một không gian.

Và Tinh Hà biết, bước ngoặt lớn nhất của đời mình vừa mới bắt đầu…

Tinh Hà run rẩy, cơ thể mềm nhũn tựa vào ngực Cảnh Trạm.

Máu và nước mắt vẫn rơi, hòa vào nhịp nhạc chập chờn từ cây tiêu, như nhắc nhở hắn rằng nếu gục ngã, mọi thứ sẽ kết thúc ngay lập tức.

Cảnh Trạm đứng phía sau, ánh mắt đen hun hút, vừa siết tay vừa áp sát trán hắn:

“Ngươi là của trẫm. Ngươi phải thổi khúc nhạc này… cho đến khi trẫm tin rằng ngươi đã hoàn toàn trở thành hắn. Không ai có quyền lấy ngươi đi.”

Tinh Hà run rẩy, giọng nghẹn:

“…Người… rốt cuộc… là ai…?”

Cảnh Trạm nheo mắt, trong đôi mắt lóe lên tia cảm xúc phức tạp — vừa ngược, vừa chiếm hữu, vừa ám ảnh:

“Ngươi sẽ biết… khi ngươi hoàn toàn trở thành hắn. Và trẫm… sẽ không để ngươi rời bỏ.”

Tả Dận từ ngoài lén bước vào, tay run run cầm bình nước, ánh mắt đỏ hoe:

“Tinh Hà… thần không thể nhìn ngươi chịu đau đớn như thế này… Hãy rời khỏi hắn…”

Cảnh Trạm quay lại, giọng lạnh lùng như băng:

“Ngươi cũng muốn xông vào sao? Ai dám can thiệp… sẽ chịu hậu quả trước mặt hắn.”

Một khoảng lặng căng thẳng bao trùm.

Ba con người đứng trong cùng một không gian, nỗi đau, ký ức và ám ảnh xiết chặt, không một lối thoát.

Tinh Hà, mặc dù gần kiệt quệ, vẫn bùng lên một tia ý chí mờ mịt.

Hắn biết nếu gục ngã, hắn sẽ hoàn toàn mất mình; nếu sống, hắn còn cơ hội tìm ra sự thật về người đã chết.

Hắn nhắm mắt, cố thổi một nhịp nhạc mạnh mẽ hơn, dù tay run rẩy và gần như tê liệt.

Cảnh Trạm hơi nhíu mày, ánh mắt lóe lên sự ngạc nhiên, rồi nhanh chóng trở lại lạnh lùng, siết chặt hơn:

“Ngươi đang… thách thức trẫm sao?”

Tinh Hà mím môi, giọng yếu ớt nhưng kiên quyết:

“…Không… chỉ… muốn sống…”

Một phần ký ức về người đã chết hiện lên rõ rệt: đôi mắt đau thương, đôi tay run run cầm cây tiêu, khúc nhạc vang lên không ngừng trong tâm trí Tinh Hà.

Hắn nuốt nước bọt, cảm giác như đang đứng giữa hai cực điểm: sống sót hay hoàn toàn khuất phục.

Tả Dận bước tới, định lao vào cứu Tinh Hà.

Nhưng Cảnh Trạm đã ra tay, chặn trước, ánh mắt đen đặc như băng:

“Ngươi… muốn thử vận mệnh à?”

Tinh Hà cảm nhận áp lực khủng khiếp từ hai người đàn ông xung quanh, nỗi đau gần như vô tận, nhưng trong lòng vẫn lóe lên tia sáng ý chí — một phần khao khát sống, một phần tò mò muốn tìm ra sự thật về người đã chết.

Cảnh Trạm cúi sát, giọng trầm mà ám ảnh:

“Ngươi là của trẫm. Ngươi sẽ tồn tại… nhưng chỉ khi là hắn… hoàn toàn…”

Tinh Hà, mặc dù gần như kiệt quệ, mở mắt, lòng bùng lên quyết tâm sống mãnh liệt.

Một tia sáng mờ mịt nhưng mạnh mẽ lóe lên trong tim hắn: sẽ tồn tại, sẽ sống, và sẽ tìm ra sự thật về người đã chết.

Ánh nến lập lòe trên tường, in bóng ba con người như hình tượng của sự chiếm đoạt và khao khát.

Đêm ấy, Phượng Thiền Điện không ngủ.

Bản nhạc của ngục tâm vang lên mạnh mẽ, ba nỗi đau, ba khát khao, bị trói chặt trong cùng một không gian.

Tinh Hà biết, bước ngoặt lớn nhất của đời mình vừa mới bắt đầu…
























Bạn cần đăng nhập để bình luận