Lúc , cả phòng bao chìm trong im lặng, tất cả đều đang chờ đợi câu trả lời của Chung Thư Ninh.
Còn cô thì cứ yên, lâu vẫn mở miệng.
Ánh mắt cô dừng thật lâu đàn ông đang quỳ mặt .
Cô nhớ đến những ngày trong bệnh viện, từng quan tâm, săn sóc, từng khiến cô cảm động.
bây giờ nghĩ , tất cả những điều đó chẳng khác nào hàng ngàn con rắn độc, đang gặm nhấm, c.ắ.n xé lấy cô.
Độc ngấm xương, khiến lạnh buốt!
Thời gian trôi từng giây từng phút, tim của Chu Bách Vũ như nhảy vọt khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, còn những , bạn bè xung quanh thì bắt đầu sốt ruột, cúi đầu bàn tán rì rầm.
“Có chuyện gì ?”
Có thì thầm hỏi.
“Thư Ninh, con còn đơ đó gì, vui quá nên ngẩn ?”
Lưu Huệ An gượng, cố gắng dịu khí, ngừng hiệu cho Chung Thư Ninh.
Ở bên cạnh, Chung Minh Nguyệt siết c.h.ặ.t vạt áo, môi c.ắ.n đến trắng bệch.
Bỗng nhiên bắt đầu hò reo: “Đồng ý , đồng ý ——”
Sau đó, phần lớn trong phòng cũng bắt đầu hùa theo, cổ vũ cô nhận lời cầu hôn.
Thậm chí còn đẩy cô lên, như ép cô nhanh ch.óng chấp nhận.
Chu Bách Vũ cũng nhận điều gì đó , vì ánh mắt của Chung Thư Ninh quá xa lạ.
Ngay khoảnh khắc , đột nhiên một linh cảm:
Lần , khi cô : “Chúng kết thúc .”
Có lẽ… chơi.
Tim hoảng loạn, đợi cô trả lời, lập tức cầm nhẫn bằng một tay, tay thì nắm lấy tay cô, định đeo nhẫn cho cô — nhưng ngờ…
“Bốp!”
Cô bất ngờ vung tay!
Chiếc nhẫn kim cương hất văng xuống đất.
Toàn bộ căn phòng lập tức rơi im lặng tuyệt đối.
“Chu Bách Vũ, với , giữa chúng … kết thúc.”
Giọng Chung Thư Ninh nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng vô cùng dứt khoát.
“Thư Ninh, đông như , em đừng đùa nữa mà.”
Chu Bách Vũ vẫn luôn cho rằng đêm hôm đó cô chỉ vì thấy mật với Chung Minh Nguyệt nên tức giận, tuyên bố hủy hôn chỉ là trong lúc xúc động.
Lúc đó, thậm chí còn thầm vui mừng — vì điều đó chứng tỏ cô vẫn còn để tâm đến .
Với cảnh hiện tại của cô, gả cho , cô nên cảm thấy ơn mới đúng!
nét mặt của Chung Thư Ninh vô cùng nghiêm túc: “ đùa.”
“Thư Ninh…”
Chu Bách Vũ ghé sát , hạ giọng, “Dù em cũng nên chừa cho chút thể diện, ít nhất là đừng loạn ngay hôm nay.
Có gì thì về riêng, em gì cũng đồng ý.”
“Tiền sính lễ, nhà, xe, đều bạc đãi em .”
“Ba , nhà em, bao nhiêu bà con bạn bè ở đây, em đừng khiến bẽ mặt…”
Chung Thư Ninh khẽ , đầu về phía đàn ông đang xa .
“Người quan trọng nhất, nhắc tới.”
“Bởi vì…”
“Hạ đang mặt ở đây!”
Chung Thư Ninh ngu ngốc.
Từ khi Chung Minh Nguyệt trở về, nhà họ Chu nhắm đến cô con gái ruột .
Nếu , dễ dàng để Chu Bách Vũ và Minh Nguyệt thiết như thế?
Đột nhiên màn cầu hôn , chẳng qua là để lấy lòng Hạ Văn Lễ, để ấn tượng với .
Nếu để ngoài chuyện Chu Bách Vũ vướng mối quan hệ mập mờ với phụ nữ khác, dẫn đến vị hôn thê chính thức đòi hủy hôn, thì thanh danh của nhà họ Chu sẽ ảnh hưởng nặng nề.
Mất mặt Hạ Văn Lễ, thì khỏi mơ chuyện nâng đỡ.
“Thư Ninh, vì điều đó , em thật lòng với em mà!”
Chu Bách Vũ hạ thấp giọng .
Anh hít sâu một : “Anh dạo lạnh nhạt với em là sai, xin .
Hôm đó nặng lời, là vì quá quan tâm đến em.”
“Em lúc nào cũng lạnh nhạt với , thực sự thể đoán nổi em nghĩ gì.”
Khóe môi Chung Thư Ninh khẽ nhếch, “Vậy nên, việc thiết với Chung Minh Nguyệt… là của ?”
“Em cũng thấy mà, hôm đó là cô chủ động hôn .”
“Cô vượt giới hạn… là do dung túng!”
“Được , đừng giận nữa, tất cả là của .
mặt bao nhiêu thế , em nể mặt một chút .
Anh đặt tiệc xong cả , đừng giận dỗi nữa mà.”
Cuộc giằng co giữa hai khiến ai cũng nhận điều bất thường.
Có tiến lên hòa giải: “Chắc cầu hôn bất ngờ quá, Chung tiểu thư chuẩn tâm lý.
Dù cũng còn trẻ, cứ tiếp tục tìm hiểu thêm cũng mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-8-tat-tay-doan-tuyet-dung-khoc-ma-den-cau-xin-toi.html.]
“Phải đấy, cần vội .”
Mọi cố gắng xoa dịu bầu khí bằng những lời .
Sắc mặt Chu Bách Vũ càng lúc càng khó coi.
Anh chuẩn kỹ lưỡng thế , từ chối công khai, cảm thấy vô cùng mất mặt.
Anh đúng là thích Chung Thư Ninh – cô thông minh, xinh , đưa ngoài nở mày nở mặt.
Vì theo đuổi cô, cũng bỏ ít công sức.
Cô thì lúc nào cũng cao ngạo, cho chạm, cho gần, cũng đành nhẫn nại.
nghĩa là cô thể vả mặt giữa chốn đông thế .
Chu Bách Vũ hiếm khi hạ giọng cầu xin như .
Anh đưa tay định ôm vai cô, ngờ…
“Chát!”
Một cú tát vang dội giáng thẳng lên mặt Chu Bách Vũ, âm thanh sắc bén khiến cả căn phòng c.h.ế.t lặng!
Ngay cả vợ chồng Chung Triệu Khánh và Chung Minh Nguyệt cũng sững sờ!
Chuyện là trời?!
Mặt Chu Bách Vũ nóng rát như thiêu đốt.
Đây là đầu tiên trong đời tát thẳng mặt như !
Nghiến răng ken két, gầm lên: “Chung Thư Ninh, bình thường chiều em quá ?!”
“ nể mặt em lắm , cũng xin , em đừng quá đáng!”
“ cho em , sống nếu thiếu em!”
Chung Thư Ninh bật khẽ: “ quá đáng?
Năm đó để theo đuổi , những gì… trong lòng rõ ràng hơn ai hết.”
Bọn họ cấu kết với …
Cướp mất cuộc đời của cô!
Chu Bách Vũ câu cho khựng , sắc mặt thoắt cái tái xanh.
nhanh, vội cãi: “Em đang gì ?
Anh hiểu.”
“Anh hiểu rõ!”
“Em hết ?
Ai với em?”
“Trên đời , gì bức tường nào chắn gió?”
“Dám tát ?
Lá gan cô to đấy!
cho cô , chuyện năm đó là cha nuôi cô giật dây.
Có bản lĩnh thì về nhà mà hét mặt họ !
Đến lúc nhà họ Chung đuổi ngoài, nơi nương tựa, nhất đừng đến lóc cầu xin !”
Chung Thư Ninh bật khinh miệt, còn Chu Bách Vũ thì đầu bỏ !
“Bách Vũ!
Chu Bách Vũ ——!”
Cha , Chu Dịch Học, lúc mới hồn, vội vàng gọi , nhưng như thấy, thẳng một mạch khiến cả khán phòng xôn xao bàn tán.
Ông Chu liếc Hạ Văn Lễ ở xa, gượng: “Hạ , con trai lỗ mãng, khiến ngài chê .”
“Không .”
Hạ Văn Lễ dậy, thần sắc khó đoán, “ còn việc, xin phép .”
Sau khi Hạ Văn Lễ rời khỏi, Chung Triệu Khánh vội vàng xin vợ chồng nhà họ Chu, sẽ về dạy dỗ Chung Thư Ninh.
Màn cầu hôn mà thành thế , cả hai nhà đều mất mặt.
“Con bé Thư Ninh , quý.
Minh Nguyệt mới là con ruột của hai , hiểu hai bù đắp cho nó, nhưng… cũng thể lấy hạnh phúc của một đứa con gái khác để trao đổi, đúng ?”
Chu Dịch Học .
Ý ngoài lời cũng rõ ràng:
Nhà họ Chu — Chung Minh Nguyệt!
Chung Triệu Khánh gượng, vài lời khách sáo sang Chung Thư Ninh, cố nén giận: “Về nhà với ba!”
…
Đêm xuống, bầu trời sương mù phủ kín, mây đen kéo đến, oi bức khó chịu.
“Gia, xem tối nay mưa nữa .”
Trần Tối lái xe , lúc dừng đèn đỏ, kính chiếu hậu thấy phía , điện thoại rung lên, liếc một cái, “Chu Bách Vũ rời khách sạn , đến Dạ Vô Miên.”
Hạ Văn Lễ nhướng mày, Trần Tối lập tức giải thích: “Đó là hộp đêm nổi tiếng nhất Thanh Châu, … mỹ nữ hầu hạ.”
“Đem tin đó truyền ngoài.”
Hạ Văn Lễ gõ nhẹ ngón tay lên đầu gối, “Càng ầm ĩ càng .”
Trần Tối gật đầu: “Rõ.”